Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta ngơ ngác ngoái lại, chỉ gương mặt trắng trẻo, nét đỏ đã rút, càng thêm tuấn mỹ.
7
Từ đó, ta trở thành tân công chúa hòa thân.
Phụ hoàng và Hiền – thân của hoàng tỷ – đều hớn hở.
Không dùng ái nữ, chỉ một công chúa ngốc để đổi lấy liên minh hai nước, quả là đáng.
Ta cũng , bởi nói vì ta ngoan, sẽ cho ta ngoài du ngoạn ít , đó lại đón ta về.
Đúng như lời Tạ Trường Phong hứa.
Nhưng lạ thay, hôm tiễn, Trường Phong không đến.
Ta chỉ nghĩ, chắc ta lại vô tình chọc giận.
Dù chỉ tranh vài câu với hoàng tỷ, hay lỡ nhìn nam tử khác, hoặc y phục dày mỏng không vừa lòng, đều có cớ mà giận.
Mỗi lần như thế, ta phải năn nỉ thật lâu mới dỗ được.
Thôi, lần này cứ để .
Đợi ta trở về sẽ dỗ .
8
Ta bước kiệu hoa, mặc bộ y phục lộng lẫy nhất đời.
trong đã có một người, cũng khoác hồng y.
bảo đó là phu quân của ta.
Ta chợt nghĩ:
Tạ Trường Phong, kẻ muốn gắn duyên ta và , hẳn đã lầm.
Có lẽ…
ta không gả cho nữa.
9
Kiệu không lớn cũng chẳng nhỏ, nhưng người xa lạ, lại cứ nhìn ta không nói.
Ta ngượng ngùng, khẽ chỉ cạnh:
“Ngài… có thể nhích qua một chút chăng?”
Hôm nay váy áo cồng kềnh, ta chẳng đủ chỗ ngồi.
Hắn quả thật dễ tính, liền dịch qua.
Nếu là Trường Phong, ắt đã mắng ta ngốc rồi mới chịu nhường.
Ta mừng, đắc ý đến quên mình, bị chuỗi châu trên đỉnh kiệu rơi trúng mặt, đau kêu khẽ.
Nam tử khẽ cười, thở dài, ngón tay dài đỡ rèm châu, nhẹ gỡ mũ trâm của ta xuống.
Hắn :
“Ngươi có biết ta là không?”
Ta nghiêng nhìn, nhoẻn cười:
“Phu quân.”
Mọi người đều dạy ta như thế:
“A Oánh, nhìn kỹ, đây là phu quân của ngươi.”
Mày hắn hơi chau, chẳng rõ vì ta hay kẻ khác:
“Thế ngươi có biết, phu quân tên không?”
Phu quân không phải là phu quân sao?
Ta chẳng bận tâm, chỉ nắm vạt áo hắn, tò mò :
“Chúng ta sẽ đi đâu chơi?”
Hắn thoáng bất lực, song không giận, chỉ nhẹ giọng:
“Hoài Cảnh.”
Ta chớp mắt: “ cơ?”
Hắn đáp:
“Phu quân của ngươi, tên là Tiêu Hoài Cảnh.”
10
Đến khi ta đặt chân đến Ly Quốc, mới hiểu vì sao Tạ Trường Phong dám nói sẽ sớm đến đón.
Bởi Tiêu Hoài Cảnh vốn chẳng được sủng tín.
hậu hắn mất sớm, chức vị tử như tấm bia đỡ đạn, giữ chỗ cho kẻ kế vị thật sự.
Nếu không, đâu đến lượt một “ tử tạm bợ” kết thân với Đại Tấn.
Ta và hắn, tựa như những kẻ bị rơi.
Đó là điều ta nhận
khi nghe vú nuôi của hắn kể.
Lúc mới đến, chính hắn đưa ta gặp vị “ tử thật” –
Nhị hoàng tử Tiêu Hoài Dự.
Kẻ nhìn ta, lại nhìn Hoài Cảnh, cười nhạo:
“Tiêu Hoài Cảnh, không ngờ ngươi lại hèn đến vậy.”
“Phụ hoàng thương hại ban cho ngươi một công chúa, mà ngươi lại cưới một con ngốc!”
Hắn quét mắt sang ta, đầy vẻ châm biếm:
“E rằng ngay cả công chúa ngốc cũng khinh thường ngươi đấy.
Phải không, ‘tẩu tẩu’?”
Sắc mặt Tiêu Hoài Cảnh không đổi, chỉ siết tay ta chặt hơn.
Ta chẳng hiểu lời kẻ kia ám chỉ, bèn rất nghiêm:
“Nói Hoài Cảnh là chó ư? Thế thì… dễ thương lắm.”
Tay hắn khẽ khựng.
Kẻ vừa cười nhạo sững sờ, không ngờ ta lại đáp như thế.
Mà ta nói thật lòng, chẳng hề chua cay mỉa mai.
Hắn bị chặn họng, mặt bừng đỏ, giận dữ hất tay áo:
“Quả nhiên ngốc vẫn là ngốc! Đồ không nổi mặt bàn!”
Ta chẳng hiểu vì sao hắn nổi nóng, giống như khi đoán ý Tạ Trường Phong, ta chưa đoán đúng bao giờ.
Mới tới nơi đây đã khiến người khác khó chịu, ta không khỏi bất an, nhỏ giọng Hoài Cảnh:
“Ta… có nói sai ư?”
Hắn nghiêng nhìn gương mặt ngây dại mơ hồ của ta, khóe môi cong khẽ, véo má ta:
“Không. A Oánh nói rất đúng.”
Phải rồi, hắn vẫn ta là A Oánh.
Những này, chúng ta đã quen gần.
Hắn quả là người tốt tính, dọc đường chưa quở trách ta.
Từ , đây là người tiên bao dung ta, lại còn khen ta.
Chỉ là cơn bệnh đêm tựa hồ còn để lại căn nguyên: ban đêm hắn luôn nóng ran.
Ta lại thay khăn cho hắn, còn đan cho hắn một lạc bình an.
dạy: mang lạc bình an, ắt được phù hộ bình bình an an.
Ta buộc hông hắn, ngẩng nhìn đầy mong chờ, kỳ thực sợ hắn chê.
Bởi khi đan cho Tạ Trường Phong, đã bứt quăng sang một :
“Xấu chết đi! Không có nổi một hạt ngọc, mang ngoài bị người chê cười.”
Nhưng Tiêu Hoài Cảnh chỉ vuốt lạc êm ái, không biết nghĩ mà khẽ cười:
“Đan rất khéo.”
Ta hiếm khi được khen, bèn gãi ngượng ngập:
“Thường thường thôi.”
Phụ hoàng quả không nói dối: thật sự là cho ta ngoài đi chơi.
Suốt đường, Tiêu Hoài Cảnh dẫn ta xem non xanh nước biếc.
Ta tập tên hắn, mỗi khi hờn giận hay mừng đều Tạ Trường Phong, nay đã thành:
“Tiêu Hoài Cảnh! Tiêu Hoài Cảnh!”
Và lần nào cũng nhận được một cái ngoái dịu dàng, không còn bực bội hay ghét .
11
Ly Quốc rất tốt.
Tiêu Hoài Cảnh cũng rất tốt.
Chỉ có cung nữ hầu ta là không ưa ta.
Khi không người, nụ cười nàng ta hóa thành soi mói, khinh bạc bĩu môi:
“Tưởng thứ cho cam, cũng chỉ là đồ ngốc. Chẳng qua số tốt sinh làm công chúa, bằng không làm sao xứng làm tử ?”
lưng, nàng toàn ta là đồ ngốc, không cho ta nói xấu nàng mặt Hoài Cảnh.
Nàng còn cười lạnh:
“Ngốc kia, biết vì sao điện hạ cưới ngươi không? Chẳng qua vì thân phận ngươi. Thực , ngài chán ghét ngươi đến tận xương. Nếu có thể, giờ đã giết ngươi rồi. Đàn ông nào chịu nổi cái nhục cưới một con ngốc?”
Những lời , ta không tin.
Cho đến một , nàng chỉ tay rừng thâm u thượng lâm:
“ khu rừng kia chứ? tử điện hạ mất tích rồi. Nghe nói trong thả sẵn gấu đen, sói dữ. Không còn điện hạ che chở, ngươi thử xem, ngươi sống nổi mấy ?”
12
Ta không tin chuyện Hoài Cảnh ghét ta, nhưng chuyện mất tích lại là thực.
Hoàng đế Ly Quốc ngoài mặt cho người đi tìm, kỳ thực chẳng chút vẻ đau đớn mất con.
Nhị hoàng tử Tiêu Hoài Dự rạng rỡ như hoa, triều đình trong ngoài cười nói hân hoan.
đều không Tiêu Hoài Cảnh.
đều muốn hắn chết.
Nhìn bọn chén tạc chén thù, ta bỗng nhớ đêm ta bị rơi giữa bãi săn.
Có phải khi , phụ hoàng và Tạ Trường Phong cũng yến tiệc như thế?
Đêm ở rừng săn thật lạnh.
Rắn độc trong đám cỏ hoang thật biết cắn người.
Lợn rừng trong bụi rậm thật biết hóa cuồng.
Nếu không đi tìm Tiêu Hoài Cảnh, hắn hẳn sẽ sợ lắm.
Ta lùi một bước, hai bước, rồi quay lưng chạy về phía khu rừng nuốt trọn bởi đêm đen.
13
“Tiêu… Hoài… Cảnh! Tiêu Hoài Cảnh!”
Ta gào trong bóng tối.
Từ khi khuất núi, cái trống rỗng khó thành tên lại ùa về.
Lệ rơi gió.
Ta gắng tìm hắn, người mới biết nhau chưa đầy nửa năm, nhưng chịu lắng nghe ta nói, khen lạc ta đan đẹp.
nói, hắn là phu quân của ta, không phải bạn đồng hành nửa chừng, mà là người đi ta trọn một đời.
Dù chết cũng chôn chung huyệt, đồng giấc nghìn thu.
Ta hân hoan khôn xiết.
Bởi cuối ta đã có người không ghét ta, còn hứa chẳng lìa xa.
Ta định hắn có biết không, nếu không biết, lỡ ta bị lừa thì sao?
Dù hắn có đổi ý, ta cũng chẳng giận.
Vì A Oánh là kẻ ngốc, lại muốn ở ngốc suốt một đời?
Nhưng hắn nói:
“Ta biết.”
Ta rụt rè : hắn không hối hận ư?
Hắn nắm tay ta:
“ A Oánh trọn đời trọn kiếp, lẽ nào không phải là phúc?”
Niềm khi , ta không thể nói nên lời, chỉ biết đến tận .
dạy:
khiến ta , là người ta .
Ta Tiêu Hoài Cảnh, khác với Tạ Trường Phong, nhiều hơn, nhiều lắm, nhiều thật nhiều.
14
“Tiêu Hoài Cảnh!”
Ta òa vào một vòng tay ấm áp.
Giọng nói quen thuộc khẽ hự, mang mệt mỏi và bất lực:
“A Oánh, ngươi định mưu sát phu quân đấy à.”
Hắn lau những vệt lệ trên mặt ta, cau mày:
“Sao ngươi tới đây?”
Hắn cứ tưởng có người sẽ trông ta cho tốt.
Mà ta nhìn hắn, quên cả khóc, chỉ níu thật chặt, nghẹn ngào:
“Ta Tiêu Hoài Cảnh.”
Phải, ta hắn.
Hắn vốn là phu quân ta.
Thân hình đang ôm ta chợt cứng lại, rồi hắn nhìn chăm chăm, khẽ :
“A Oánh, vừa rồi ngươi nói ?”
Ta khóc đến lem nhem, vẫn đáp:
“Ta Tiêu Hoài Cảnh.
Ta không muốn ngươi như , ta, để ta vĩnh viễn không tìm .”
Bàn tay hắn run run như cố nén, khẽ in một nụ hôn môi ta, ghì ta thật chặt, tựa hồ sợ ta tan mất trong khoảnh khắc.
15
Tiêu Hoài Cảnh còn sống trở về.
Rất nhiều người không .
Hoàng đế Ly Quốc sớm rời tiệc.
Tiêu Hoài Dự nghiến răng đá đổ bàn rượu mà đi.
đó, cung nữ kia quỳ mặt Hoài Cảnh, không ngừng dập cầu xin tha tội, chỉ nói mọi việc là ý của Nhị hoàng tử.
Sắc diện Hoài Cảnh nhạt nhòa, nhưng trong đó có cái lạnh lẽo khiến ta xa lạ.
Hắn che tai ta lại, nói mấy chữ.
Cung nữ mặt xám như tro.
Hắn nghĩ ta không nghe .
Nhưng ta nghe rất rõ:
“Kéo xuống.
Chém.”
16
việc , Hoài Cảnh không muốn cung nữ nào ta nữa.
Đến thứ ba, một cỗ xe dừng Đông cung, bước xuống một lão mụ tóc bạc.
Hoài Cảnh dắt ta, dưới ánh mắt hiếu kỳ của ta, là vú nuôi.
17
Ta cũng ngu ngơ : vú nuôi.
cười hiền.
là một lão hiền hậu, song cung nhân Đông cung không dám lơ là thất lễ.
Có vú nuôi rồi, Hoài Cảnh bắt sớm đi tối về, dường như rất bận.
Chỉ đến khuya, ta mới cảm được người quen ôm ta vào lòng mà ngủ.
Ta ngái ngủ, bắt chước hắn, vỗ nhẹ lưng hắn.
Vú nuôi sợ ta giận hắn vì lạnh nhạt, mới kể rõ cảnh ngộ của hắn:
Là một tử không được ưa, nấy chờ hắn thất thế.
Hắn chỉ còn cách leo .
Bận rộn nhất, có khi một tháng ta chẳng hắn.
Vú nuôi lặng lẽ đưa ta dời khỏi Đông cung, đến một viện lạ.
nói, đợi Hoài Cảnh trở về, hắn sẽ đến đón ta.
Nhưng ta chưa đợi được hắn, đã Tạ Trường Phong phá cửa xông vào.
nói:
“A Oánh, Ly Quốc loạn rồi, ta đi ngay.”
18
Ta còn chưa kịp mở miệng từ chối, hắn đã không cho ta cơ hội.
ta do dự, hắn bực bội:
“Chẳng phải chỉ bảo ngươi ở đây thêm mấy hôm sao? Ngươi còn định giận dỗi đến bao giờ?”
“Lại bày tính khí ?”
Hắn kéo ta xe ngựa.
Ta không dám giãy dụa.
Nửa tháng , ta nôn hết bánh vú nuôi làm, người cứ choáng váng uể oải.
Đại phu bắt mạch, khẽ bảo với vú nuôi, mừng rỡ nói:
“Trong bụng con có tiểu Tiêu Hoài Cảnh… hoặc tiểu A Oánh rồi.”
Vì vậy ta phải cẩn thận, lỡ va vấp, bọn nhỏ sẽ không còn.
Thế là, ta cứ thế bị đưa về Đại Tấn.