Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

19

Thái Ly Quốc sống tỏ.

Một thái phi vô dụng, kỳ thực là công chúa ngốc được sai đi hòa thân, đã trở về.

Phụ hoàng vui vẻ Tạ gia tiếp nhận ta, họ thay người gánh vác rắc rối .

Phụ mẫu Tạ gia ôm ta mà xót xa:

“Đứa con bất hiếu kia lại giấu chúng ta, ngươi đi đánh tráo thân phận.”

“A Oánh đừng sợ, biết chuyện ta suýt đánh gãy chân nó.”

“Lệnh cho nó phải luôn lưu tâm, hễ có cơ hội là lập tức ngươi về.”

“Nếu không, sao xứng với vong linh mẫu thân ngươi.”

Họ khóc rất thương.

Tạ Trường Phong cười giận:

“Rốt cuộc mới là con ruột của hai người?”

Lạ là hắn không cãi, cũng chẳng nổi nóng.

Xưa nay hắn ghét nhất là bị phụ mẫu mắng vì ta.

Trong mắt hắn, nếu không phải vì thứ ‘đồ vướng víu’ là ta, hắn đã sớm nên duyên với hoàng tỷ rồi, chỉ là, hắn từng dứt khỏi được.

“Thôi thế cũng được, về là , về là .”

Tạ gia phụ thân trấn định lại, kéo ta than:

“A Oánh, suy cho cùng là Tạ gia thẹn với con ngươi.

Nay ngươi về rồi, Trường Phong cưới ngươi làm vợ.”

Sao có thể?!

Ta giật mình, quay nhìn Tạ Trường Phong.

Huống hồ, ta vốn đã có phu quân trọn đời;

lại , nếu hoàng tỷ biết ta ‘cướp’ của nàng, hẳn sẽ bắt ta quỳ chịu phạt.

Chỉ riêng việc Tạ Trường Phong say đắm hoàng tỷ, hắn cưới ta, đáng phải mắng ta, đập phá một phen.

Nhưng hắn không.

Hiếm có khi hắn không giãy, chỉ liếc ta một cái:

“Cứ len lén mà mừng đi.”

Hắn ngẩng cằm nhìn ta, như đợi ta reo vui, những người cũng nghĩ hắn ắt sẽ cũng không chịu.

ngờ, lại là ta ôm bụng lắc đầu :

“A Oánh không gả hắn.”

Khóe môi hắn vừa nhích lên bỗng khựng lại.

Cái ôm, niềm mừng hắn đợi, đều hóa thành một câu ‘ta không gả’.

Hắn ngẩn người, rất lâu mới hồi hồn, cười giận khinh miệt:

“Bướng bỉnh gì thế?

Ta còn kịp chê ngươi, ngươi đã chê ta …”

Lời bỗng nghẹn lại, bởi hắn thấy ta đang che lấy bụng.

Hắn sững, mắt đỏ hoe không tin nổi, ngẩng đầu, vặn vẹo, giọng run:

“Hắn… đã chạm vào ngươi?”

Lời hắn vừa rơi, mọi ánh mắt đều đổ dồn về bụng ta.

Phản ứng quá lớn khiến ta sợ hãi lùi lại hai bước.

Không hiểu vì sao hắn hỏi thế:

“Thái điện hạ là phu quân của A Oánh, sao lại không được chạm vào A Oánh?”

Rồi ta thi lễ:

“Tạ đại , Tạ phu , con về rồi.

Phu quân còn đang đợi con về nhà.

Ngài nói sẽ đến con.

Nếu đến nơi mà con không có đó, ngài sẽ lo.”

Ta nhấc chân toan rời đi.

Đi ngang Tạ Trường Phong, hắn chụp chặt lấy ta, chằm chặp dò xét từng nét trên ta, run giọng hỏi lại:

“Hắn đã chạm vào ngươi?”

20

Tạ Trường Phong khi lại ngốc hơn cả ta thế?

Rõ ràng ta đã đáp rồi, vậy mà còn hỏi , đến ta cũng không làm vậy.

Ta chỉ ôm bụng, đáp:

“Hoài Cảnh là phu quân của A Oánh.

Ngài chạm vào A Oánh, A Oánh .

A Oánh cũng .”

So với có hay không, hai chữ ‘ ’ và ‘’ như gậy giáng thẳng đỉnh đầu, khiến Tạ Trường Phong lảo đảo, suýt ngã.

Phụ mẫu Tạ gia kinh hô: “Trường Phong!”

“Không thể …”

Hắn không , cứ níu cổ ta, lẩm bẩm:

“Sao có thể như thế được…

Ngươi… ngươi vậy mà…”

Hắn ngẩng nhìn ta, nuốt chữ còn dang dở.

Ta đỡ lời thay hắn:

“Ta ngốc như vậy, Hoài Cảnh sao có thể chạm vào ta?”

Cưới một công chúa ngốc như ta, đáng là sỉ nhục cả đời của hắn.

Hắn đáng ra phải chán ghét, khinh miệt, hận ta đến tận xương.

Bởi nếu không có ta chen vào, hắn cưới người đáng là hoàng tỷ ta, băng tâm ngọc khiết, thông minh diễm lệ.

So với nàng, ta chẳng một sợi tóc.

cũng nghĩ thế, Tạ Trường Phong cũng không .

Nhưng hắn không chịu nhận.

ta nói thẳng, mắt hắn bỗng hoảng loạn:

“A Oánh, ta… không phải ý ấy.”

Ta giật ra, lắc đầu:

“Chính là ý ấy.

Các người đều ta không hoàng tỷ, ta cũng biết ta không .

Nhưng Hoài Cảnh nói, hoàng tỷ là hoàng tỷ, A Oánh là A Oánh.

Nếu hoàng tỷ đến vậy, ắt sẽ gả cho người xứng với nàng.

Còn hắn A Oánh, A Oánh cũng hắn, đương nhiên hắn phải cưới A Oánh.”

Nói đến đây, ta như trở lại thuở xưa suốt ngày kể cho Tạ Trường Phong chuyện hoa dại điện nở, cá nhỏ trong hồ , lần hắn cũng chê ta lắm lời:

“Chuyện cỏn con có gì đáng nói?”

Nhưng không còn cách , chẳng nói chuyện với ta, khó lắm mới gặp hắn, ta bèn líu lo chẳng dứt.

Lần cũng vậy, ta mỉm cười, hớn hở hắn:

“Phải rồi, Trường Phong, ta và chàng ấy đã là phu thê rồi!

Ngươi có biết phu thê là gì không?”

hắn trắng bệch, thất thần, ta kể:

“Phu thê, chính là cặp nhạn lạnh bay đôi suốt một đời, vĩnh viễn chẳng chia lìa.”

Hắn run giọng: “Đừng nói .”

Ta như không thấy, vẫn cười:

“Dù sau A Oánh và Hoài Cảnh già rồi khuất bóng, cũng sẽ chôn chung một huyệt.”

“Đừng nói …”

“Bởi thế, Trường Phong, ta không thể gả cho ngươi.

Rồi ngươi sẽ gặp một cô nương có thể ngươi trọn đời…”

Ta còn dứt lời, Tạ Trường Phong đã quát:

“Đừng nói !”

Tiếng quá lớn khiến mọi người giật mình.

Ta ngơ ngác không hiểu, nhưng phụ mẫu Tạ gia từng trải, lập tức quát khẽ ngăn hắn thất thố:

“Trường Phong! Con định làm gì? A Oánh còn ở đây!”

“Còn ở đây thì sao?!”

Tạ Trường Phong mắt đã hoe đỏ, gầm lên:

“Nàng ấy sắp chạy với kẻ !

Chính nàng từng nói ta, từng nói sẽ ở ta!

Dựa vào đâu mà nuốt lời?!”

Hắn giật mạnh ta:

“Tô Thanh Oánh, ngươi không được đổi ý!

Dựa vào đâu mà đổi ý?!

Rõ ràng… rõ ràng ta đã đến ngươi rồi mà…”

21

Càng ầm ĩ càng vô lễ.

Tạ gia mẫu thân không chịu nổi sự cố chấp của hắn, liền quở trách:

“Con đổ lỗi cho ?

Trách cha làm lỡ duyên của con ư?

Ta với cha con nhiều lần cưới A Oánh, con chịu không?

Hay là trách A Oánh không giữ thân như ngọc, mang thai con của người ?

Nhưng Tạ Trường Phong, chẳng phải chính con đưa nàng đi đánh tráo đó ư?”

Ánh mắt đầy thất vọng, thất vọng vì đứa con được nuôi dạy tế lại thành ra như vậy.

Khí thế của Tạ Trường Phong xẹp đi một nửa, hắn lẩm bẩm, như mọi người tin hắn không dối:

“Nhưng ta không nghĩ hắn sẽ chạm vào nàng, thật sự ta…”

“Ly Quốc xa xôi, A Oánh nữ nhi yếu mềm, nếu quả thực không , nàng có thể chống cự?”

kia con cưới A Oánh, là con sống bám lấy đại công chúa, còn lén sau lưng chúng ta cho A Oánh đi thế thân, gây họa tày trời.

Nay A Oánh gặp người , còn đã thai nghén, con lại hối tiếc điều gì?”

Tạ gia phụ thân lạnh giọng:

“Thôi được, chuyện đã rồi, hủy hôn.

Suy cho cùng Tạ gia mắc nợ con A Oánh.

Nay nó bình an trở về là phúc. Thái Ly Quốc e là dữ nhiều lành ít, về sau, chúng ta sẽ nuôi dưỡng con nó cho , coi như báo ân.”

Ấy là điều thứ nhất.

Điều thứ hai, rốt cuộc họ vẫn là cha của Tạ Trường Phong.

Giả như ta không mang thai, từng nên phu thê với Tiêu Hoài Cảnh, họ còn có thể buộc Trường Phong cưới ta.

Nhưng nay thì ngược lại.

người vốn thiên lệch.

Dẫu áy náy với con ta đến đâu, vẫn vô thức nghĩ cho con trai mình:

Sao có thể bắt nó cưới một nữ đã làm vợ người, lại còn mang thai cốt nhục của người ?

22

Ta cứ thế bị giữ lại ở Tạ phủ.

Không phải phụ mẫu Tạ gia không cho ta đi, mà là Tạ Trường Phong bỗng như hóa điên, nhất quyết giam ta trong .

Ta làm ầm, học theo hoàng tỷ nổi giận đập phá, vừa đánh vừa mắng hắn.

Hắn chỉ mặc ta làm, không né tránh, nhưng cũng không cho ta rời đi.

Cuối cùng, ta thực sự giận dữ, mắng thẳng vào hắn:

“Tạ Trường Phong, ta đã không còn quấn lấy ngươi, ngươi cũng chẳng cần Tạ đại , Tạ phu , mà che chở ta .

Ngươi hẳn phải vui mới đúng, xưa nay ngươi chán ta nhất kia mà!

Huống hồ ngươi hoàng tỷ, nay có thể ở nàng, vì sao còn nhốt ta?”

Hắn ra phải đi tìm hoàng tỷ, hai người hữu tình tương duyệt, không còn ta là hòn đá cản chân, phụ mẫu cũng chẳng phản đối.

Ta mong trên hắn hiện lên vẻ tươi mừng khi được nhắc, nhưng hắn chỉ nhìn ta oán.

Những ngày , hắn gầy rộc, sắc diện tiều tụy.

Vì chuyện ngang ngược của hắn, Tạ gia phụ thân đã thi hành gia pháp.

Hắn bị đánh đến thương tích đầy mình, vẫn cắn răng không chịu buông, không cho ta đi.

Tạ gia mẫu thân đến tìm ta mà khóc:

nói Trường Phong sống không uống thuốc, nếu ta không mềm đến khuyên, sợ rằng sẽ lưu thành tật bệnh.

nay với ta rất , mỗi lần thấy , ta lại nhớ mẫu phi.

Vì thế, khi nhìn rơi lệ, ta mềm

nhưng rồi từ chối .

23

Ta mềm là vì Tạ gia mẫu thân, can hệ gì đến Tạ Trường Phong?

Hắn trở nên xấu xa như vậy, nhốt ta, không cho ta đi, còn ta bỏ Hoài Cảnh cưới hắn.

Ta còn khóc, hắn khóc cái gì?

Còn mẫu thân Tạ gia, ta chẳng đã lau nước mắt cho rồi đó sao?

24

Cuối cùng, vào một đêm ta ngủ mê mệt, mơ hồ ngửi thấy mùi máu tươi.

Có người ngồi giường, lặng nhìn ta thật lâu.

Bàn chạm vào ta mãi không rơi xuống, chỉ nghẹn ngào trách:

“Ngày ta trầy xước một chút, ngươi cũng coi như trời sập, kè kè ta chẳng rời.”

Đúng, ta từng như thế, rồi bị Tạ Trường Phong, hoàng tỷ và Tô Thanh Nhung chê cười là làm quá, là đồ nhà quê nhỏ mọn.

“Nay ta thương tích thế , sao ngươi không đến?”

“Ta biết ngươi còn giận chuyện ta ngươi thay Thanh Dao đi hòa thân, đúng không?”

“Nhưng ta không ngờ, thực sự không ngờ hắn sẽ chạm vào ngươi.

Hôm ngươi đi, ta không đến tiễn là vì phụ mẫu biết việc ta làm, bắt quỳ trong đường sảnh chịu phạt.

Họ mắng ta là nghịch , súc sinh, ta cũng hối hận, song mọi chuyện đã muộn.”

“Ta gắng gượng mang thương tích đi tìm, thì ngươi đã đi.”

“Từ đó, ta ngày ngày dõi tin Ly Quốc.

Ta biết Tiêu Hoài Cảnh không ngồi vững vị thái , chỉ chờ Ly Quốc rối loạn là sang ngươi.”

“Mọi người khuyên ta bỏ đi, mũi tên đã rời cung, nhưng ta chỉ ngươi về.

Ta từng hứa với ngươi, ta nói được làm được.”

Đến khi thật sự được, ta đã mang thai, trong mắt ta cũng chẳng còn hắn .

Hình như hắn khóc, giọt lệ rơi trên mu bàn ta, hắn khẽ nói:

“Ta hối hận rồi.

A Oánh, ta… hối hận…”

25

Hồi ức tan đi.

Hiện tại, chúng ta cứ thế nhìn nhau không lời.

Ta không tránh né như , trái lại bình thản đối diện hắn.

Rốt cuộc lại là hắn thua, lúng túng né ánh mắt ta.

Cuối cùng, hắn mấp máy môi…

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.