Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwFuTlrud

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Ta kích đến run người.

“Đại nương, tòa viên lâm đó ở đâu?”

“Phía đông thành, tòa lớn đẹp chính là nó.”

Bà chủ chỉ chỉ phương hướng.

cô nương, ta khuyên cô vẫn là đừng đi thì hơn.”

“Nơi đó canh gác nghiêm ngặt, người bình thường ngay đến gần không được.”

“Nghe mấy trước có một vị tri phủ không biết điều muốn tới bái phỏng, kết quả người lẫn kiệu đều bị ném ra ngoài.”

Ta cảm tạ bà chủ.

trong lòng lại càng kiên định hơn.

Càng thần bí.

Càng cường đại.

Càng chứng tỏ con đường mẫu thân để lại là đúng.

Ngày hôm sau, ta thay một bộ y phục sạch sẽ .

Sau đó mang chiếc hộp gỗ, đi về phía đông thành.

Ta rất nhanh đã tìm được Vân Thâm Bất Tri Xứ.

Nó quả nhiên như lời bà chủ , khí thế phi phàm.

Bức tường cao lớn ngăn cách tất mọi thứ trong.

Trước đứng hộ vệ mặc áo đen.

Ánh mắt sắc bén như d/ao.

Ta hít sâu một hơi rồi bước tới.

“Đứng lại!”

Ta chưa tới gần đã bị một hộ vệ quát lớn.

“Đây là tư phủ, người ngoài miễn vào!”

Ta dừng bước, hướng về phía hành lễ.

vị đại ca, nữ có việc quan trọng muốn cầu kiến gia chủ Vân gia.”

hộ vệ như nghe chuyện cười lớn .

“Gặp gia chủ chúng ta?”

tưởng là ai?”

“Mau cút! Nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”

Ta không nhúc nhích.

Ta chỉ chậm rãi lấy chiếc hộp gỗ từ trong ngực ra.

Sau đó ngay trước mặt mở ra.

Lấy Thiết lệnh màu đen ra.

“Xin vị đem vật trình cho gia chủ các người.”

Ta bình tĩnh .

“Gia chủ nhìn vật , tự nhiên sẽ gặp ta.”

Ánh mắt hộ vệ rơi vào thiết lệnh trong tay ta.

Khoảnh khắc tiếp .

Sự khinh thường chế nhạo trên mặt lập tức đông cứng.

Thay vào đó là sự chấn kinh hoảng sợ không gì sánh được.

Một hộ vệ thậm chí vì quá kích , thanh đao trong tay “keng” một tiếng rơi xuống đất.

nhìn thiết lệnh đó như nhìn một tín vật thần thánh.

Sau đó lại ngẩng đầu, dùng ánh mắt như gặp quỷ nhìn ta.

…”

Tên hộ vệ rơi đao, giọng run lên.

“Rốt cuộc là ai?”

Ta không trả lời câu hỏi của hắn.

Ta chỉ đưa thiết lệnh về phía trước một chút.

phiền.”

Tên hộ vệ lại phản ứng nhanh hơn.

Hắn hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại.

Sau đó, hắn dùng thái độ vô cung kính, đưa tay đang run rẩy ra, nhận lấy Thiết lệnh từ tay ta. dưới Thiết lệnh có dòng chữ nhỏ xíu o’t/m`y/b’anh.

“Cô nương, xin… xin người đợi một chút!”

Trong giọng của hắn mang một tia kính sợ, một tia hoảng hốt.

xong, hắn cầm thiết lệnh, như phát điên, lao vào cánh son đỏ.

06

Cánh son đỏ, chậm rãi mở ra trước mặt ta.

Tên hộ vệ vừa chạy vào, lại chạy ra.

Phía sau hắn có một người đàn ông trung niên mặc trường sam màu xanh, trông giống quản gia.

Vị quản gia đó đi rất nhanh.

Gần như là chạy chậm, đến trước mặt ta.

Trên mặt ông mang một loại biểu cảm pha trộn giữa kích , khó tin, cực kỳ cung kính.

Ông trước tiên tỉ mỉ đánh giá ta từ đầu đến chân.

Sau đó ánh mắt dừng lại ở chiếc mũ rèm ta đang đội.

Ông do dự một chút, cuối vẫn cúi người hành một đại lễ.

“Lão nô Vân , bái kiến… .”

?

Cách xưng hô khiến ta sững lại.

“Ta…”

, xin ta, gia chủ đã đợi từ lâu.”

Thái độ của Vân khiêm nhường đến cực điểm.

Ông tác “mời”, tự mình dẫn đường phía trước.

Tên hộ vệ lại ở đã sớm thu lại vẻ kiêu ngạo ban đầu, cúi đầu, đến nhìn ta không dám.

Ta Vân , bước vào tòa Vân Thâm Bất Tri Xứ .

Vừa bước vào, ta lại một lần nữa bị cảnh tượng trước mắt chấn .

ngoài nhìn chỉ tường cao bao quanh.

trong lại là một thế giới khác.

Đình đài lầu các, điêu lương họa đống, giả sơn nước chảy, đường nhỏ quanh co.

Mỗi bước đi đều là một cảnh sắc.

Mức độ xa hoa tinh xảo, vậy mà không hề kém phủ Nhiếp chính vương của Tiêu .

Thậm chí ở vài chi tiết vượt hơn…một số chỗ có bức tranh toàn o.t/c.ay.

Một gia tộc thương nhân lại có tài lực nội tình như vậy?

Trong lòng ta tràn đầy nghi hoặc.

Vân gia rốt cuộc có lai lịch gì?

Mẫu thân vì lại có Thiết lệnh của ?

Vân dẫn đường phía trước, không hỏi thêm một câu.

Bước chân ông rất vững, lưng thẳng.

ta có thể cảm nhận được mỗi bước chân ông đặt xuống đều mang một tia kích khó nhận ra.

Chúng ta đi qua mấy hành lang, một khu vườn rất lớn.

Cuối dừng trước một phòng nhìn rất cổ phác nhã nhặn.

phòng đang mở.

Vân dừng lại, cung kính bẩm báo vào trong.

“Gia chủ, đã tới.”

Sau đó ông nghiêng người, tác “mời” với ta.

Ta hít sâu một hơi, đè xuống sự căng thẳng bất an trong lòng, nhấc chân bước vào.

Trong phòng đốt hương đàn nhàn nhạt.

Mùi hương rất giống ở Tĩnh Tâm am.

lại nhiều thêm một phần trầm lắng của tháng.

Một nam nhân mặc cẩm bào màu lục đậm đang quay lưng về phía ta, đứng trước một bức tranh sơn thủy rất lớn.

Thân hình hắn rất cao lớn.

Chỉ một bóng lưng thôi toát ra khí thế uy nghiêm không giận mà uy.

Ta không nhìn mặt hắn.

Chỉ mái tóc dài đen như mực, được buộc lỏng bằng một cây trâm ngọc bích.

đã đến.”

Hắn mở miệng.

Giọng trầm thấp, lại đầy từ tính.

Giống như rượu ngon ủ lâu , thuần hậu, say lòng người.

Trái tim ta, không hiểu vì , lỡ nhịp một cái.

“Vâng, ta đã đến.”

Ta trả lời.

Hắn chậm rãi xoay người lại.

Khi ta nhìn rõ gương mặt hắn, người ta đều cứng đờ tại chỗ.

Thời gian dường như đứng lại trong khoảnh khắc .

Ta từng nghĩ Tiêu đã là nam nhân tuấn tú ta từng gặp.

Mày kiếm mắt , anh tuấn vô song.

người nam nhân trước mắt lại khiến ta hiểu thế nào gọi là phong hoa tuyệt đại.

Ngũ quan hắn giống như kiệt tác hoàn mỹ của tạo hóa.

Mỗi một phần, mỗi một tấc, đều vừa vặn hoàn hảo.

Đặc biệt là đôi mắt đó.

Sâu thẳm như bầu trời vô tận.

trong dường như cất giấu ngàn trí tuệ, vạn cô độc.

Tuổi hắn nhìn qua khoảng hơn ba mươi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.