Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UxQBydpjg
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Năm tháng không để lại dấu vết nào hắn.
Ngược lại tăng thêm một loại mị lực trưởng thành khiến người ta không thể cưỡng lại.
Hắn cũng đang nhìn ta.
mắt hắn trầm tĩnh.
như một giếng cổ, không gợn sóng.
lại sự sắc bén như có thể nhìn thấu người.
mắt hắn dừng lại chiếc mũ rèm ta đội một lát.
“Bỏ mũ đi.”
Hắn .
Giọng điệu bình thản, mệnh lệnh không cho phép từ chối.
Ta như ma xui quỷ khiến, nghe lời hắn.
Ta giơ , chậm rãi tháo chiếc mũ rèm đầu .
Lộ ra cái đầu trọc chỉ mới c.ay/o.t mọc một lớp tóc xanh ngắn.
Cũng lộ ra gương nhiều ngày bôn ba có chút tái nhợt tiều tụy.
Trước đến đây, ta nghĩ qua vô số tình huống gặp gia chủ Vân gia.
Ta nghĩ hắn sẽ kinh ngạc, sẽ nghi ngờ, sẽ tra hỏi.
ta không ngờ phản ứng của hắn lại như .
Khoảnh khắc hắn nhìn thấy bộ dạng của ta.
Đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ của hắn nổi sóng lớn.
Kinh ngạc, đau lòng, phẫn nộ, thương tiếc…
Vô số cảm xúc phức tạp đan xen trong mắt hắn.
Cuối cùng hóa thành một câu thì thầm vô tận thở dài.
“… thật …”
Giọng hắn hơi khàn.
“Ngươi và nàng, thật sự nhau.”
Ta biết “nàng” trong lời hắn chắc chắn là mẫu thân ta.
Hắn nhìn chằm chằm ta.
mắt đó như xuyên qua ta để nhìn một người khác.
Nhìn lâu, lâu.
Cuối cùng hắn mới dời mắt từ ta đỉnh đầu ta.
hắn nhìn thấy lớp tóc xanh ngắn đó.
Khí thế quanh người hắn lập tức thay đổi.
Một luồng s/át ý lạnh thấu x/ương lan ra từ người hắn.
Nhiệt độ trong cả thư phòng dường như giảm mấy phần.
“Ai làm?”
Hắn hỏi.
Mỗi như ép ra từ kẽ răng.
lửa giận ngập trời.
Ta khí thế đáng người hắn làm chấn nhiếp.
Nhất thời không nên lời.
Hắn bước bước tiến về phía ta.
Cuối cùng dừng trước ta.
Hắn cao hơn ta hơn một cái đầu.
Ta phải ngẩng mới nhìn rõ hắn.
Đến gần rồi ta mới phát hiện.
Trong đôi mắt thẳm kia phủ đầy tơ máu đỏ.
“ cho ta.”
Hắn đưa ra, muốn chạm vào đỉnh đầu ta.
hắn, dừng lại chỉ cách ta một tấc.
Bàn hắn, đang khẽ run.
“Ai dám động vào ngươi?”
Giọng hắn đè nén, lại đau đớn.
Ta không biết sao hắn lại có phản ứng lớn như .
Rõ ràng chúng ta là lần đầu gặp .
nỗi đau trong mắt hắn lại không giả.
Ta cắn môi, cuối cùng vẫn ra.
“Là Nhiếp chính vương, Tiêu Huyền.”
“Phu quân… của ta.”
hai “phu quân” thốt ra khỏi miệng ta.
Ta thấy sát ý trong mắt hắn lập tức tăng vọt đến cực điểm.
“Tiêu Huyền?”
Hắn lặp lại cái tên đó, như đang nghiền nát một mối thù nặng.
“Được, được cho một Tiêu Huyền!”
Hắn đột nhiên cười.
Nụ cười đó lại khiến người ta lạnh tim hơn cả khóc.
“Hắn dám!”
“Hắn dám đối xử với ngươi như !”
Hắn đột ngột tung một quyền đập bàn gỗ tử đàn bên cạnh.
“Rầm!”
Một tiếng vang lớn.
Chiếc bàn gỗ tử đàn cứng chắc một quyền của hắn đập ra một vết lõm .
Những vết nứt như mạng nhện lan ra từ chỗ lõm.
Ta hoảng lùi lại một bước.
Hắn dường như cũng nhận ra mình thất thố.
Hắn hít một hơi, cưỡng ép đè lửa giận.
Hắn quay đầu lại, nhìn ta lần nữa.
mắt khôi phục được chút bình tĩnh.
cơn bão trong đáy mắt vẫn khiến người ta hãi.
“Đứa trẻ, chịu khổ rồi.”
Hắn nhìn ta, giọng nhiều thêm một phần thương xót và áy náy.
“Từ hôm nay, nơi chính là nhà của .”
“Chỉ cần ta ở đây, thiên hạ sẽ không ai dám bắt nạt dù chỉ một chút.”
Lời hắn như một dòng nước ấm chảy vào tim ta.
Xua tan tất cả hãi và bất an suốt những ngày qua.
Hốc mắt ta nóng .
Nước mắt không báo trước rơi .
Đây là lần đầu tiên ta khóc kể từ phế.
Không phải tủi nhục.
Không phải đau khổ.
là … sự ấm áp đến muộn .
“Ta…”
Ta muốn gì đó, nghẹn ngào không thốt nổi một .
Hắn đưa , dùng những ngón rõ khớp, nhẹ nhàng lau nước mắt ta.
Động tác hắn nhẹ.
dịu.
một sự trân trọng cẩn thận.
“Đừng .”
“Mọi chuyện đều qua rồi.”
Hắn nhìn ta, , trịnh trọng .
“Ta tên Vân Lan, từ hôm nay, ta chính là… cữu cữu (em trai/ anh trai của mẹ, trong trường hợp là em trai của mẹ Thẩm Dao…tra cứu lại thì là anh trai mọi người ạ) của .”
“ , là ngoại sinh nữ duy nhất trong đời của Vân Lan ta.”