Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Ông đừng có xen vào.” Điền Quế Hoa quay ngoắt lại lườm ông. “Con gái ông sắp bị người ta cướp đi rồi, ông còn đó nói đỡ.”
“ cướp con gái đâu?” Ông Tô có chút bất lực. “Thanh Đảo chứ có phải ngoài đâu, đi tàu cao tốc vài tiếng là về tới . nó đã chồng rồi, cũng phải cho hai vợ chồng nó có cuộc sống riêng chứ.”
“Lỡ nó bị bố mẹ đẻ giành mất thì sao?”
“Người ta 30 năm nay không giành, bây giờ tự dưng giành làm gì?” Ông Tô lắc đầu. “Tôi biết tính Tiền Hải, nếu ông ta muốn cướp, thì cướp từ lâu rồi.”
Điền Quế Hoa cắn môi, ánh mắt đầy giằng xé.
Tô Ninh cất giọng trầm ấm: “Mẹ, con hứa với mẹ.” Cô đưa tay ra. “Dù con có nhận lại bố mẹ ruột hay không, mẹ mãi mãi vẫn là mẹ của con. Con đi Thanh Đảo, vẫn sẽ thường xuyên gọi điện, video call cho mẹ. Dự án kết thúc con sẽ về. Nếu mẹ nhớ con, con sẽ mua vé cho bố mẹ qua đó chơi.”
Điền Quế Hoa nhìn tay vươn ra của cô, rất lâu sau mới đưa tay mình ra.
Hai tay mẹ con siết chặt nhau giữa không trung.
Khoảnh khắc ấy, Tô Ninh bỗng có một ảo giác. Dường như thứ mà họ nắm không chỉ là đôi tay, mà là sợi dây thừng đã bện chặt suốt ba mươi năm qua. Sợi dây đó không hề bị cắt đứt, chỉ là được cẩn trọng nới lỏng ra một chút.
Vài sau, Tô Ninh nộp đơn xin nghỉ việc. Tiền Hải gọi cô vào văn .
“Nghĩ kỹ rồi chứ?” Ông bên cửa sổ, quay lưng về phía cô. “ là một dự án rất có triển vọng, cô đi rồi, thật đáng tiếc.”
“Tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian.” Tô Ninh nói. “Cũng muốn đi ngắm nhìn những thành phố khác.”
Tiền Hải im lặng chốc lát rồi xoay người lại. “Thanh Đảo à?”
Tô Ninh ngạc nhiên: “Sếp biết ạ?”
“Tôi làm gì không xem qua bảng lịch trình dự án của ty.” Ánh mắt Tiền Hải có phần phức tạp. “Cô sang bên đó cũng tốt, thành phố ven biển rất hợp giải khuây.” Ông khựng lại. “Nhưng cô biết đấy, phải cẩn thận với hải sản.”
Tô Ninh mím môi: “Tôi không bị dị ứng hải sản.”
Tiền Hải sửng sốt: “Mẹ cô bảo từ nhỏ cô đã…”
“ ấy nhầm rồi.” Tô Ninh ngẩng đầu. “Sếp Tiền, hôm nay tôi đến , ngoài việc xin từ chức, còn có một chuyện riêng tư muốn hỏi ông.”
Đáy mắt Tiền Hải lóe lên một tia căng thẳng. “Cô hỏi đi.”
“Năm đó, có phải ông đã đem cho một gia đình khác đứa con gái vừa mới lọt của mình không?”
Căn yên tĩnh đến mức nghe rõ mồn một tiếng rì rì của máy lạnh. Tiền Hải nhìn cô, ánh mắt dần dần ướt nhòe.
“Đúng.” Ông khó nhọc thốt lên.
“Vậy ông có hối hận không?”
“Hối hận đời.”
Ông bước tới làm việc, từ trong ngăn kéo ra một chiếc phong bì, đưa cho cô. “ là dấu chân của con lúc mới sinh, và bức thư mẹ con lại lúc nhắm mắt.”
Tô Ninh nhận chiếc phong bì, đầu ngón tay khẽ run rẩy. “Tại sao bây giờ mới đưa cho tôi?”
“Bố đã đợi ba mươi năm.” Tiền Hải cười xót . “Bố tưởng mình có thể đời nhìn con từ . Nhưng hôm , mẹ con gọi cho bố, bảo con đi bệnh viện thử máu, lại còn hỏi chuyện hồi nhỏ. Bố biết, không thể giấu thêm được .” Ông hít sâu một . “Tô Ninh, bố xin lỗi con.”
Tô Ninh cúi xuống nhìn chiếc phong bì đã ngả màu ố vàng vì nhuốm màu thời gian.
“Tôi đến không phải đòi một câu ‘xin lỗi’.” Cô ngước mắt lên. “Tôi chỉ muốn biết, mình là .”
Hốc mắt Tiền Hải đỏ hoe. “Con là con gái của bố.” Vừa dứt bốn chữ ấy, giọng ông bắt đầu run rẩy.
“Cũng là con gái của Điền Quế Hoa.” Tô Ninh tiếp lời. “Là đứa con gái chung của hai gia đình.”
Tiền Hải sững lại, rồi khẽ bật cười đắng ngắt. “Mẹ con nói không sai, con cứng miệng lắm.”
“Tôi giống ?” Tô Ninh đột ngột hỏi.
“Giống mẹ con.” Ánh mắt Tiền Hải hiền hòa hẳn đi. “Mẹ đẻ của con. Bướng bỉnh, mềm , chuyện gì đã quyết là không chịu nhượng bộ.” Ông chững lại. “Cũng có nét giống Quế Hoa. Sợ người khác chịu ấm ức, thà tự mình gánh vác còn .”
Sống mũi Tô Ninh cay xè: “Sau này, chúng ta còn gặp lại nhau không?”
“Nếu con bằng .” Tiền Hải đáp. “Bố không muốn tranh giành con gái với . Bố chỉ hy vọng, một nào đó con đi ngang qua khu dân cư bố, sẽ sẵn ghé lên ngồi chơi một lát, uống chén trà, kể cho bố nghe dạo này con sống có tốt không.”
Tô Ninh gật đầu. “Sẽ có lúc.”
Cô cất phong bì vào túi, lên: “Vậy tôi đi nhé.”
Khi bước tới cửa, cô ngoảnh lại: “Sếp Tiền.”
“Sao con?”
“Về phía mẹ tôi, tôi sẽ từ từ thuyết phục . Ông đừng nôn nóng tìm tôi, cũng đừng vội dán cho mình mác ‘Bố đẻ’.” Tô Ninh mỉm cười. “Chúng ta có thể bắt đầu từ mối quan hệ ‘Cấp trên và cựu cấp dưới’, rồi từ từ tiến bước.”
Tiền Hải thoáng ngẩn người, rồi cũng nở nụ cười. “Được.” Ông gật đầu. “Vậy con đi đường cẩn thận.”
Tô Ninh bước ra khỏi văn , thở hắt ra một thật dài.
Cứ như thể một cánh cửa bị bụi thời gian vùi lấp bấy lâu, cuối cũng được đó đẩy nhẹ ra một khe hở.
Một tháng sau. Tại Thanh Đảo.
biển mang theo mùi mằn mặn lùa qua khung cửa ban mở, thổi tung rèm cửa căng phồng.
Tô Ninh cửa kính trong suốt, ngắm nhìn đường chân trời hòa quyện giữa hai màu xanh xám ngoài khơi . là thứ 30 cô đến thành phố này.
Chu Khải sống trong khu chung cư do ty bố trí, còn cô thuê một căn nhỏ gần đó, tuy chật hẹp nhưng có bếp và ban riêng biệt.
Mỗi buổi chiều tan tầm, hai người sẽ hẹn nhau dùng bữa, lúc thì ra ngoài, lúc thì ăn bên chỗ cô. Ăn xong, anh về anh, cô về cô, đóng cửa nghỉ ngơi.
Lúc mới bắt đầu, kiểu gần gũi nhưng vẫn giữ khoảng cách này làm hai thấy gượng gạo. Nhưng dần dà, họ nhận ra kiểu sống này hóa ra lại nhẹ nhõm hẳn so với những tháng chung sống ngột ngạt dưới một mái .
Cuối tuần.
Tô Ninh một mình ra bãi biển dạo bước. Khách du lịch không nhiều, lác đác vài người đắp lâu đài , thả diều. Cô tháo giày, chân trần dẫm lên bờ mịn, cảm giác ram ráp ngưa ngứa luồn qua những kẽ ngón chân. Sóng dâng lên từng đợt, liếm qua mu chân rồi lại rút về với đại dương.
Cô dừng bước bên mép , cúi xuống nhặt một mảnh vỏ sò bị biển bào mòn trắng phau. Viền vỏ nhẵn thín, vuốt không thấy gợn tay.
Cô ngồi thụp xuống , đặt vỏ sò vào tay. Dưới ánh mặt trời, bên trong hằn lên vài đường vân mỏng tang.
Điện thoại rung lên bần bật. Cuộc gọi video của Điền Quế Hoa.
Tô Ninh bắt máy. Trên màn hình, Điền Quế Hoa hì hục gói sủi cảo trong bếp, tạp dề buộc chặt, tóc chải ngược ra sau gọn gàng.
“Mày ở đâu đấy?”
“Bãi biển ạ.” Tô Ninh quay camera ra khoảng không xanh thẳm. “Đẹp không mẹ?”
“ có to không? Khéo lại ốm ra đấy.” Điền Quế Hoa vẫn quen mồm cằn nhằn. “Bên đó đồ ăn có hợp không? Mẹ gửi lạp xưởng cho mày, đã nhận được chưa?”
“Nhận được rồi mẹ ơi.” Tô Ninh cười xòa. “Hôm qua con vừa hấp . Còn mẹ thì sao ạ?”
“Còn thế nào được .” Điền Quế Hoa hừ mũi. “Bố mày suốt lôi mẹ ra viên đi bộ, bảo là tập thể dục. Rộp hết chân rồi.”
Ông Tô ló đầu vào màn hình: “ cứ nói linh tinh, làm gì có rộp.”
“Ông im đi.” Điền Quế Hoa đẩy ông ra, rồi lại quay ra màn hình. “Ninh Ninh, tháng sau sinh nhật dì út, mày có về được không?”
“Dự án vào guồng bận lắm mẹ ạ, chắc con không về được.” Tô Ninh có chút tiếc nuối. “Đợi xong xuôi dự án con mới về. Lúc đó con mời bố mẹ đi ăn nhé.”
“Ăn uống gì.” Điền Quế Hoa ngoài miệng chê bai, nhưng trong ánh mắt hiện rõ vẻ mong chờ. “Mày cứ vác xác về là được rồi.”
“Vâng.” Tô Ninh gật đầu. “Mẹ.”
“Gì?”
“ hôm , con định đi gặp chú Tiền.”
Sắc mặt Điền Quế Hoa đanh lại: “Nhất thiết phải đi à?”
“Con muốn đi.” Giọng Tô Ninh vô ôn hòa. “Nhưng con sẽ không vừa tới đã gọi là bố đâu. Con sẽ gọi ông ấy là chú .”
Điền Quế Hoa đăm đăm nhìn cô hồi lâu: “Thế mày còn về không?”
“Tất nhiên là về chứ.” Tô Ninh cười toe toét. “Con đã nói rồi, mẹ mãi mãi là mẹ con mà.”
Bên kia màn hình, Điền Quế Hoa mấp máy môi, cuối vẫn nuốt lại bao nhiêu lời định nói.
“Tùy mày.” đánh mắt sang hướng khác. “Thích thì đi.”
“Mẹ.” Tô Ninh chợt gọi. “Đợi con về, mình đi ăn hải sản nhé.”
Điền Quế Hoa tròn mắt: “Mẹ không thèm.”
“Mẹ không ăn cũng được.” Tô Ninh nói. “Mẹ cứ ngồi nhìn con ăn là được rồi.”
Điền Quế Hoa lặng thinh một lát. “Mày đừng có mạng mình ra làm trò đùa.”
“Con đã ăn rất nhiều lần rồi.” Tô Ninh nhẹ nhàng đáp. “Mẹ à, con không chết.”
“Bậy bạ.” Điền Quế Hoa nhíu mày.
Tô Ninh phì cười. “Thế thì bảo là, con vẫn sống nhăn răng nhé.”
Cô lại xoay camera hướng ra biển. “Mẹ, mẹ nhìn này.”
Trong khung hình, một con sóng ùa vào bờ, rồi rút lùi lại, cuốn đi một nhúm mỏng dưới gót chân cô.
“Đẹp phết.” Điền Quế Hoa thì thầm. “To sông ở thành phố mình.”
“Đợi khi nào bố mẹ rảnh, qua chơi đi. Con làm hướng dẫn viên cho.”
“ xem đã.” Điền Quế Hoa vẫn cố cứng miệng. “Mày tự lo thân mày đi.”
Cúp máy, Tô Ninh đặt điện thoại sang một bên. biển thổi tóc cô bay rối tung, cô tiện tay vén tóc ra sau tai.
Cách đó không , có người vừa bưng một rổ hải sản nóng hổi ra quầy hàng lộ thiên. Vỏ cua đỏ au bóng loáng, sò điệp rắc đầy tỏi băm, mùi thơm bị biển đẩy từ từ về phía cô.
Cô dậy, phủi sạch trên quần áo, bước đến gọi một suất hàu nướng.
Chủ quán xếp con hàu lên vỉ, ngọn lửa bén quanh đáy vỏ nổ lép bép. Chẳng chốc, thịt bên trong bắt đầu sôi lục bục, chủ quán rắc tỏi băm và hành lá lên, mùi thơm sực nức tỏa ra.
Tô Ninh bưng con hàu nóng hôi hổi, biển lớn.
Cô nhớ lại rất nhiều chuyện.
Nhớ lần đầu tiên bị người ta nhét cho con hàu trong bữa tiệc ty, sợ bóng sợ không dám đưa tay ra nhận.
Nhớ tiếng mẹ khóc lóc trách mắng văng vẳng qua điện thoại.
Nhớ từng bữa tiệc, từng chuyến du lịch cô bỏ lỡ chỉ vì hai chữ “dị ứng”.
Bây giờ, cuối cô cũng có thể tự quyết định xem mình có nên ăn miếng hàu này hay không.
Cô cúi đầu, nhìn miếng thịt trắng ngần nằm ngoan ngoãn trong vỏ, rồi hít một thật sâu.
Miếng hàu này đối với cô, không chỉ là lời từ biệt với nhãn mác “dị ứng”, mà còn là lời chào tạm biệt với cuộc sống bị thao túng suốt 32 năm qua.
Cô đưa vỏ hàu lên môi, khẽ cắn.
hàu mặn ngọt vỡ òa trong khoang miệng, quyện với mùi thơm của tỏi và hương than hồng.
biển thổi tới, mang theo vị mặn chát ẩm ướt, mơn man gò má cô.
Cô nhắm mắt lại, rồi mở ra.
Nơi xăm, bầu trời và mặt biển giao nhau thành một đường kẻ mờ nhạt. Sóng vỗ từng lớp tấp vào bãi đá ngầm.
Tô Ninh bỗng nhận ra, tương lai có lẽ vẫn sẽ còn giông bão.
Có sự kìm kẹp khó buông bỏ hoàn toàn của mẹ, có mớ cảm xúc hỗn độn từ phía gia đình bố mẹ ruột, có những vết nứt cần phải chắp vá dần dần trong cuộc hôn nhân này.
Nhưng cô không còn sợ hãi .
Cô biết mình là , và biết mình muốn gì.
Cô không còn là đứa trẻ bị giam lỏng bởi bốn chữ “dị ứng hải sản”, không còn là người chỉ biết tìm kẽ hở thở trong sự sắp đặt của người khác.
Cô có thể ăn một con hàu bên bờ biển, có thể tìm kiếm một điểm cân bằng mới giữa hai gia đình, có thể kề vai sát cánh với chồng trong hôn nhân, thay vì chỉ biết oán trách lẫn nhau.
Mặt trời sắp lặn, rìa những đám mây đã nhuốm màu vàng đỏ.
Cô nuốt miếng thịt hàu cuối xuống, vứt vỏ vào thùng rác cạnh đó.
dưới chân vẫn còn đọng lại ấm ban , biển từng cơn ập tới, rồi lại lùi .
Tô Ninh hít một thật căng lồng ngực, rồi bước khẽ một bước dài về phía biển lớn.
Một bước ấy không quá rộng, nhưng cũng đủ cô lùi quá khứ một chút, và tiến lại gần chính bản thân mình .