

Lần thứ ba bị Cố Hồi xông vào bắt quả tang ngay trên gi/ường, tôi không còn hoảng loạn vội vàng m/ặc quầ/n á/o hay cuống cuồng giải thích như hai lần trước nữa.
Ngô Dĩ Tuyên – pháp vụ của tập đoàn Cố Thị – đứng ở phía trước, giọng điệu lạnh lùng vang lên:
“Bạch phu nhân, đây là lần thứ ba cô không trung thủy trong hôn nhân.”
“Theo thỏa thuận tiền hôn nhân, cô sẽ phải ra đi tay trắng và từ bỏ quyền nuôi dưỡng con cái.”
Cố Hồi từ lâu đã cạn sạch kiên nhẫn. Ánh mắt anh nhìn tôi chỉ còn lại sự chán ghét và căm hận.
Anh n/ém bản thỏa thuận ly hôn vào m/ặt tôi:
“Lần thứ nhất, cô nói mình hoàn toàn không quen biết người đàn ông đó.”
“Lần thứ hai, cô nói không biết tại sao mình lại xuất hiện ở khách sạn.”
“Quá tam ba bận, lần này cô còn muốn nói gì nữa?”
Anh tưởng rằng lần này tôi vẫn sẽ tìm ra một cái cớ vụng về nào đó để chống chế.
Nhưng tôi không nói một lời.
Chỉ lặng lẽ cầm bút, ký tên mình lên bản thỏa thuận ly hôn.
Sau đó… rời khỏi thế giới của anh.
Nhưng tại sao, khi tôi cuối cùng cũng làm đúng điều anh mong muốn, chấp nhận ra đi tay trắng, ngay cả con cũng không cần, thì anh lại phát điên?