Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Là bà ta!” Giọng cậu ta nặn ra kẽ răng, “Người đàn bà chuyến tốc đó, bà ta là giám khảo trưởng.”
Cô sững sờ.
“Không nào! Chẳng phải bà ta nói để đi thi sao?”
“Bà ta ngồi chễm chệ ở vị trí chính giữa ban giám khảo!” Ánh mắt Chu Hạo Vũ đờ đẫn, “Chính mắt anh nhìn thấy. Bà ta vừa ngẩng đầu lên, anh đã nhìn thấy rồi.”
Sắc mặt cô ngay lập tức trắng bệch.
“Xong rồi! Em còn bắt bà ta xuống tốc! Anh còn lôi bà ta đứng dậy khỏi ghế nữa!”
Cô ta bịt chặt miệng.
Im lặng vài giây, cô hít sâu hơi, cố gắng giữ giọng điệu nghe có vẻ bình tĩnh: “Không sao đâu, điểm thi của anh , phỏng vấn có thấp tí thì tổng điểm chắc chắn vẫn đứng nhất.”
Chu Hạo Vũ lắc đầu.
“Anh trả lời không xong, mấy câu anh xin bỏ thi rồi.”
“Cái ?”
“Anh không thốt ra được chữ nào cả!” Giọng cậu ta bắt đầu run rẩy, “Anh đứng đó, đầu chỉ toàn là giọng nói của em. Cảnh em chửi rủa bà ta, em gào thét bắt người ta xuống xin lỗi, em cầm điện thoại quay mặt bà ta! Anh không nói được bất cứ chữ nào.”
Cô cuống lên, hét lớn: “Sao anh lại bỏ thi? Anh phải trả lời chứ! Ít ra anh nói đại hai câu cũng được !”
“Em bảo anh nói thế nào?” Chu Hạo Vũ đột nhiên gầm lên, giọng lớn mức những người xung quanh đều phải quay đầu lại nhìn, “Lúc em chửi bới bà ta, anh đứng ngay bên cạnh nhìn theo! Bà ta ngồi đó chằm chằm nhìn anh, đầu anh lúc đó toàn là tiếng của em!”
“Em chửi bà ta là vì anh !” Vành mắt của cô đỏ lên, mắt lã chã rơi xuống, “Sao em biết bà ta là giám khảo! Nếu biết, liệu em có dám mắng bà ta không?”
“Em ngậm mồm vào đi!” Mắt chàng đỏ sòng sọc, “Nếu không em thì anh có nông nỗi này không? Em cứ nhất quyết đòi đổi ! Cứ nhất quyết phải cãi nhau với người ta! Cứ nhất quyết bắt người ta xuống! Cứ nhất quyết lấy điện thoại ra quay cơ!”
“Em là vì anh!”
“Em là vì bản thân em thì có!” Chàng gầm lên, “Em chỉ muốn khoe khoang! Khoe khoang bạn em thi đứng nhất, khoe khoang bạn em sắp công chức nhà ! đầu cuối em chỉ toàn khoe mẽ!”
mắt cô tuôn rơi không ngừng, đôi môi run rẩy, muốn nói đó nhưng không thốt nên lời.
Người qua đường bắt đầu dừng lại dòm ngó, có người xì xầm bàn tán, có người rút điện thoại ra chĩa về phía họ quay chụp.
“Đi, đi về rồi nói.” Tô Nhã Nhã kéo cánh Chu Hạo Vũ.
Chu Hạo Vũ vung ra nhưng không hất được cô ta.
“Đừng đụng vào anh.”
“Anh đừng nói nữa, bao nhiêu người đang nhìn kìa!”
“Bây giờ mới biết nhục à?” Chàng cười gằn, “Lúc em ép người ta xuống sao không sợ nhục?”
Tô Nhã Nhã cắn chặt môi, lôi cậu ta đi ra ngoài.
Chàng loạng choạng vài bước, không hất cô ta ra nữa.
Hai người cãi vã nhau rồi rời khỏi cổng điểm thi.
lưng có người cảm thán: “Thanh niên thời nay ấy !”
Có người hô: “Quay được rồi, quay được rồi!”
Có người phán: “Hình là thi trượt nên quay ra cãi nhau thì phải!”
Tiếng xì xầm cứ xa dần.
Tô Nhã Nhã kéo cánh Chu Hạo Vũ, bước đi thoăn thoắt.
Vào công bố điểm phỏng vấn, Chu Hạo Vũ ngồi giường phòng trọ, màn hình điện thoại sáng rực.
Đôi cầm điện thoại xem điểm của cậu ta run lẩy bẩy.
Chu Hạo Vũ, điểm phỏng vấn: 70.8 điểm.
Đứng chót bảng.
Cậu ta dán mắt vào con số đó, nhìn rất lâu.
đó cậu ta nhấn vào bảng xếp hạng điểm tổng hợp.
Thi hạng nhất, phỏng vấn chót bảng, xếp hạng tổng hợp: thứ 3, nhưng vị trí này chỉ tuyển 1 người.
Chiếc điện thoại tuột khỏi , rơi bạch xuống sàn nhà.
“Sao thế anh?” Tô Nhã Nhã thò đầu ra phòng bếp, vẫn cầm cái sạn nấu ăn, “Có kết quả rồi à?”
Chu Hạo Vũ không đáp, Tô Nhã Nhã bỏ cái sạn xuống, bước tới nhặt điện thoại dưới đất lên.
Sắc mặt cô ta cứ trắng bệch dần đi.
“Không nào!” Giọng cô ta run rẩy, “Điểm thi của anh hơn người thứ hai tận 13 điểm, sao điểm phỏng vấn có được?”
“70.8 điểm.” Giọng Chu Hạo Vũ rít qua kẽ răng, “Những giám khảo khác đều chấm anh bảy mươi mấy điểm, bà ta chấm 68 điểm.”
Tô Nhã Nhã run lên, chiếc điện thoại lại rớt xuống đất.
“Bà ta đang trả thù anh đấy!” Giọng cô ta bỗng ré lên, “Bà ta hận chuyện anh tốc hôm đó!”
“Vì em thì có.” Chu Hạo Vũ ngắt lời cô ta, ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ ngầu, “Tất cả đều là vì em.”
Tô Nhã Nhã sững người.
“ sao em lại đi chọc ngoáy bà ta?” Chu Hạo Vũ đứng bật dậy, lớn tiếng, “ sao em lại đi cãi nhau với bà ta? sao em bắt bà ta xuống? sao em lại lấy điện thoại ra quay video?”
“Em á?”
“Em có biết anh đã chuẩn bị bao lâu rồi không?” Vành mắt cậu ta đỏ hoe, “ năm, tròn năm trời! nào anh cũng cày hai giờ sáng, sụt mất mười ký! Em có biết giành được vị trí đứng đầu vòng thi khó thế nào không? Em có biết vị trí đó có bao nhiêu người nộp hồ sơ không?”
mắt Tô Nhã Nhã lăn dài: “Em không biết bà ta là giám khảo, em thực sự không biết !”
“Em không biết?” Chu Hạo Vũ cười gằn, “Không biết thì được quyền bắt người ta xuống à? Không biết thì được quyền cầm điện thoại dí vào mặt người ta quay phim à? Bình thường em vẫn hay đối xử với người khác thế đúng không?”
“Em cũng là vì anh thôi!” Tô Nhã Nhã khóc lóc gào lên, “Em thấy bà ta muốn câu dẫn anh, em mới…!”
“Bà ta muốn câu dẫn anh lúc nào?” Chu Hạo Vũ hét ngược lại,
“ đầu cuối bà ta có nói câu nào là muốn câu dẫn anh không? Bà ta chỉ là không muốn đổi ! Bà ta đau bụng nên không muốn đứng lên! Là do em cứ nằng nặc đổ tội bà ta câu dẫn anh!”
Tô Nhã Nhã há miệng nhưng cứng họng.
Rồi đột nhiên cô ta lên tiếng, giọng nói nức nở, “Anh nói thế là có ý ? Anh nói đỡ bà ta à?”
“Anh đâu có…!”
“Anh không cái ? Anh thấy bà ta đẹp quá nên mới nói đỡ bà ta đúng không?” mắt Tô Nhã Nhã tuôn suối, “Chính anh cũng đã nhìn trúng bà ta ngay tốc rồi chứ ?”
“Em điên rồi!” Chu Hạo Vũ trừng lớn mắt, “Sao anh có nhìn trúng bà ta được?”
“ sao anh lại nói đỡ bà ta?” Tô Nhã Nhã gào lên, “Sao anh không đứng về phía em?”
“Vì em sai rồi!” Chu Hạo Vũ quát lớn, “ đầu cuối đều là do em sai! Em ép người ta đổi , em chửi người ta câu dẫn, em bắt người ta xuống, em lấy điện thoại quay người ta! Em sai rành rành ra đấy!”
Tô Nhã Nhã đứng sững , mắt rơi lã chã.
đó cô ta quay ngoắt người, đóng sầm cửa bỏ đi.
Chu Hạo Vũ đứng nguyên , thở hồng hộc.
hôm , Tô Nhã Nhã quay lại.
Mắt sưng húp, đã khóc rất nhiều.
“Chúng ta tố cáo bà ta.” Cô ta lạnh lùng nói.
Chu Hạo Vũ kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Cái ?”
“Tố cáo con mụ giám khảo đó.” Tô Nhã Nhã ngồi xuống cạnh cậu ta, giọng khàn đặc, “Bà ta vì mâu thuẫn chấm điểm thấp anh, đây rõ ràng là công báo tư thù. Chúng ta đi tố cáo bà ta, để bên Ủy ban Kỷ luật thanh tra bà ta.”
Chu Hạo Vũ im lặng lúc.
“Có camera.” Cậu ta nói, “ phòng phỏng vấn có camera.”
“ thì đã sao?” Tô Nhã Nhã gắt, “Bà ta chấm anh 68 điểm, khi giám khảo khác đều bảy mươi mấy, điều đó chưa đủ rõ ràng sao? Bà ta chính là cố tình.”
Chu Hạo Vũ lại chìm vào im lặng.
“Anh có muốn thi đậu không?” Tô Nhã Nhã nhìn xoáy vào mắt cậu ta, “Đây là cơ hội duy nhất. Nếu tố cáo thành công, họ tổ chức phỏng vấn lại, anh vẫn còn hy vọng.”
“Nếu thất bại thì sao?”
“Thất bại thì cũng chẳng tồi tệ hơn bây giờ.” Tô Nhã Nhã nói, “Anh đã xếp bét bảng rồi, còn rớt xuống đâu được nữa?”
Chu Hạo Vũ suy nghĩ rất lâu.
Gật đầu.
Bọn họ bức thư tố cáo.
“Kính gửi Lãnh đạo Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật:
Chúng là Chu Hạo Vũ, thí sinh dự thi vị trí Quản lý tổng hợp Cục Y tế thành phố A, cùng với người nhà. Chúng xin đơn tố cáo đích danh giám khảo trưởng của buổi phỏng vấn lần này là Lý Tương Lan.
chuyến tốc trước buổi phỏng vấn, Lý Tương Lan đã xảy ra xích mích với chúng . Bà ta vì vấn đề đổi ngồi sinh lòng thù hận, trù ẻo thi trượt. hôm khi phỏng vấn, bà ta tình cờ là giám khảo trưởng, đã lạm dụng chức quyền cố ý chấm điểm thấp , khiến điểm phỏng vấn của thấp nhất toàn hội đồng, điểm tổng hợp hạng nhất tụt xuống hạng ba, đánh mất cơ hội trúng tuyển.
Hành vi của Lý Tương Lan đã vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc công bằng, công minh công tác tuyển dụng công chức nhà , kính đề nghị cơ quan kỷ luật điều tra rõ.
Người tố cáo: Chu Hạo Vũ, Tô Nhã Nhã”
Tô Nhã Nhã nhét thư tố cáo vào phong bì.
“Để em đi nộp.” Cô ta nói.
Chu Hạo Vũ không nói .
Ủy ban Kỷ luật đã thụ lý đơn tố cáo.
Tổ điều tra trích xuất camera giám sát phỏng vấn.