Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

05.

“Nghiệt chướng! Ngươi dám sỉ nhục nữ nhi của công thần ngay giữa thiên bạch nhật, ngươi coi đã chết rồi sao!”

Đế vương gầm lên một tiếng kinh thiên động địa.

Khiến tim gan những kẻ đứng xem đều run rẩy.

nghe , ngươi còn thứ nữ nhà họ Liễu thề non hẹn biển, tự định đoạt vị trí hoàng trữ tương lai của ngươi?”

“Thật là to gan lớn mật!”

“Lập ai làm trữ quân, khi nào đến lượt ngươi và một ả độc phụ không biết điều tự quyết định!”

hôm nay tuyên bố tại đây!”

Hoàng đế cao giọng, ánh lẹm quét qua toàn văn võ bá quan và bách tính đang mặt:

“Thẩm Tri , đích nữ của Công Thẩm gia, vị trí phi không ai lay chuyển!”

“Kẻ nào còn dám dị nghị, là đối với , đối với luật pháp Đại Chu!”

vừa dứt, tất mọi người im phăng phắc như ve sầu mùa đông.

hoàng tử mặt trắng bệch, không còn một giọt máu.

“Còn ngươi,” ánh Hoàng đế rơi trên người hoàng tử, mang theo cái lạnh thấu xương.

“Lý Cảnh Diễm, ngươi đức hạnh suy đồi, cuồng vọng tự đại. Cấm túc ba tháng, phạt bổng lộc một năm, hãy lo mà tự kiểm điểm đi!”

hoàng tử vùng vẫy định gì đó.

Nhưng bị một ánh của Hoàng đế áp chế hoàn toàn, không thốt ra một chữ.

Tiếp đó, Hoàng đế về phía Liễu Y đang đứng sau đám đông.

“Liễu Y, ngươi mê hoặc hoàng tử, bất kính phi.”

“Nể tình đứa trẻ trong bụng ngươi chưa chào đời, tạm miễn tội chết.”

“Tuy nhiên tội chết miễn, tội sống khó tha!”

“Phạt gậy ba mươi, đưa vào gia miếu hối lỗi, nếu không chỉ dụ của , vĩnh viễn không được ra ngoài!”

06.

hôm sau, một đạo thánh chỉ được đưa đến phủ Công.

lẽ nghiêm khắc quở trách hoàng tử Lý Cảnh Diễm.

Lệnh cho hắn lập tức đến tận cửa.

Để xin lỗi ta, xin lỗi phủ Công.

Uy danh Thẩm gia ta không những không giảm mà còn tăng cao.

hoàng tử đến vào lúc hoàng hôn.

Chỉ mang theo hai tôi tớ, ngay nghi trượng hoàng tử cũng bỏ đi.

Rõ ràng là muốn hành động kín kẽ để giữ chút diện nực cười .

Khi hắn đến, ta đang ngồi ở đại sảnh lau chùi bảo đao.

Nương ta ngồi bên cạnh thong thả thưởng trà tiến cống.

Ta đứng sau lưng họ.

Lý Cảnh Diễm mặc một bộ thường phục giản dị, mặt xanh mét bước qua ngưỡng cửa.

“Thẩm… Thẩm soái.”

ta cũng dừng động tác, ngẩng lên.

“Thời hạn cấm túc của điện hạ vẫn chưa hết, sao rảnh rỗi chạy đến miếu nhỏ của ta thế?”

Nắm đấm của Lý Cảnh Diễm siết chặt trong tay áo, gân xanh trên trán lên cuồn cuộn.

Hắn hít sâu một hơi, nghiến răng thốt ra từng chữ:

“Chuyện hôm qua là do bản vương… là lỗi của ta, đặc biệt đến để tạ lỗi với Tri … với Thẩm tiểu thư.”

xong.

Hắn cứng nhắc chắp tay về phía ta.

Nương ta đặt chén trà xuống.

xin lỗi của Điện hạ, chúng ta đã nghe rõ.”

“Tuy nhiên, thành của xin lỗi , bản phu nhân không thấy được bao nhiêu.”

Lý Cảnh Diễm ngẩng , trận lôi đình:

“Các người còn muốn thế nào? Phụ hoàng đã phạt ta rồi!”

“Bệ hạ phạt ngài là vì diện hoàng thất.”

“Thứ phủ Công ta muốn là công đạo cho con mình.”

ta “khoảng” một tiếng tra bảo đao vào bao.

“Lý Cảnh Diễm, nữ nhi bản soái gả cho ngươi là phúc phận của ngươi.”

“Thế nhưng ngươi dung túng cho một thứ không lên mặt bàn sỉ nhục nó.”

“Món nợ , định dùng một câu ‘lỗi của ta’ nhẹ bẫng mà xóa sạch sao?”

Lý Cảnh Diễm bị khí thế của ta ép cho lùi bước liên tục,

mặt chuyển đỏ sang trắng.

Hắn biết, hôm nay nếu không đưa ra một giải thích thỏa đáng, e là không ra khỏi cửa .

Hắn cắn răng, nhắm ,

cúi thật sâu trước mặt ta.

“Thẩm tiểu thư, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta. Xin nàng… hãy tha thứ cho ta.”

Cái kiêu ngạo đó, rốt cuộc cũng cúi xuống.

Ta bước ra sau lưng , xuống hắn trên cao.

“Thành của Điện hạ, ta xin nhận.”

“Nhưng chỉ xin lỗi thôi thì chưa đủ.”

Lý Cảnh Diễm đột ngột ngẩng :

“Ngươi còn muốn làm gì nữa?”

“Ba sau, ta muốn Điện hạ dùng toàn bộ nghi trượng của phi, kiệu tám người khiêng.”

môn của phủ Công đón ta vào phủ hoàng tử.”

mặt hắn biến đổi. Ta mặc kệ, tiếp:

“Thứ hai, ta vào phủ, quyền quản lý nội trợ, sổ sách, đối bài, cũng như quyền điều động nhân sự của tất người hầu trong vương phủ, giao hết vào tay ta.”

“Thẩm Tri , ngươi đừng quá đáng!” Hắn gầm lên.

“Quá đáng?” Ta cười lạnh,

“Còn chuyện quá đáng hơn đây.”

“Đồ hồi môn của Liễu Y được dọn dẹp sạch sẽ trước khi ta vào phủ.”

“Ta không muốn thấy bất cứ thứ gì không sạch sẽ ở nơi ở của mình.”

Mỗi khi ta ra một điều, mặt hắn khó coi thêm một phần.

Đến , người hắn run lên vì giận.

“Không nào! Y nàng ấy…”

“Điện hạ, ngài nên nghĩ cho kỹ.”

“Những thứ là những gì ta, với tư cách là phi, vốn dĩ .”

“Nếu ngài không đáp ứng, vậy ta sẽ tiếp tục vào cung, đi tìm Bệ hạ để đòi công đạo.”

Lý Cảnh Diễm ta trân trân, ánh đó như muốn ăn tươi nuốt sống ta.

Hồi lâu sau, hắn đầy cam chịu đáp:

“Được… bản vương đáp ứng ngươi tất !”

Ba sau, đoàn rước dâu của phủ hoàng tử kèn trống linh đình dừng trước cổng phủ Công.

Ta mặc bộ lễ phục cầu kỳ.

Dưới sự chứng kiến của vạn người.

Bước lên chiếc kiệu tám người khiêng thuộc về mình.

Kiệu nâng lên hạ xuống, dừng vững chãi trước phủ hoàng tử.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.