Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

3.

Tôi đón gió lạnh ven sông, bên cạnh là đĩa bít tết đã nguội ngắt và nến tàn.

Thuộc hạ bước lên từ phía sau.

“Đại tiểu thư, Ôn Mạn Mạn xảy ra chuyện , thí nghiệm ở Đại học vừa phát nổ.”

Tôi ừ một gật đầu.

điệu không mảy may gợn sóng.

“Không cần khởi động du thuyền nữa, tất cả tan .”

đến nhà, sau khi tắm xong, tôi lướt tin tức trên , mắt ngày càng sa sầm.

Nhìn thấy trên màn hình bản tin.

Dáng vẻ Nguyễn Đông Đình khom người dỗ dành Ôn Mạn Mạn thương.

xem, dưới lầu truyền đến trò chuyện xì xào vọng lên.

Tôi mở cửa .

từ lầu nhìn xuống, liền thấy Ôn Mạn Mạn, và chiếc vali của cô ta được người đàn ông kia xách theo.

“Đàn anh, em ở đây, liệu có tiện quá không ạ?”

Nguyễn Đông Đình nhẹ trấn an.

“Em cứ yên tâm dưỡng thương là được.”

Anh ta ngồi xổm xuống, đặt chân Ôn Mạn Mạn lên đùi mình, tỉ mỉ kiểm tra vết thương.

“Vết bỏng rất nghiêm trọng, may mà diện tích không lớn.”

“Không sao đâu anh, em không đau.”

Lúc này, tôi yên trên lầu quan sát, bàn tay vịn lan can từ từ siết chặt, một cười mỉa mai bật ra từ lồng ngực.

Sau đó tôi thong thả bước xuống.

Trước vẻ nhếch mép đắc ý của Ôn Mạn Mạn, tôi ném thẳng chiếc thẻ ngân hàng cô ta.

“Không có tiền ra khách sạn? Vậy tôi ban cho cô.”

Cạnh thẻ sượt qua, trên má Ôn Mạn Mạn lập tức hằn một vệt xước ửng đỏ.

“Tri .”

Nguyễn Đông Đình trầm , cau mày nhìn tôi: “Cô ấy chỉ tạm thời tá túc một ngày thôi, bệnh viện bên kia quá tải hết giường .”

“Em không cần phải vậy.”

Tôi nghiêng đầu: “Quá tải sao? Đừng nói với tôi tổng giám đốc của tập đoàn họ Nguyễn lại không lo nổi một cái giường bệnh nhé.”

Cười nhạt liếc người một cái.

Rút gọi một cuộc, chưa đầy một phút sau, bệnh VIP đã được sắp xếp xong.

“Bây giờ, còn quá tải nữa không?”

Ôn Mạn Mạn cắn chặt môi, như phải chịu nỗi nhục nhã tày trời.

“Chị dâu, em xin lỗi, nhưng em ở thân cô thế cô, một mình ở bệnh viện em rất sợ.”

“Cho em tạm thời ở lại nhà được không?”

Tôi lướt nhìn vẻ tối sầm của Nguyễn Đông Đình, khóe môi anh ta kéo căng, cảm xúc lạnh .

“Được , viện ở .”

Nước mắt Ôn Mạn Mạn lập tức rơi tí tách.

“Em là được chứ gì.”

Ôn Mạn Mạn tự mình rời , Nguyễn Đông Đình không tiễn, cãi cọ với tôi.

Chỉ là sau khi cô ta khỏi, anh đưa một tay lên day trán.

Dùng mắt chất chứa vẻ mệt mỏi nhìn tôi.

“Tri , anh và cô ấy thực sự không có gì cả, cô ấy chỉ là cô đàn em mà giáo sư nhờ cậy anh chăm sóc thêm thôi.”

“Chúng ta cần nói chuyện.”

Chúng tôi ngồi ở đầu ghế sofa, cả cơ lẫn trái tim dường như đều ngăn cách bởi một thứ gì đó.

“Được thôi, vậy thì nói chuyện.”

Tôi cầm bấm gọi số của anh ta.

Một đoạn nhạc thiếu nhi bài hát con thỏ vui nhộn vang lên ầm ĩ giữa khách tĩnh lặng.

Tôi khẽ hất cằm, mắt trở xa xăm: “Giải thích , không phải muốn nói chuyện sao?”

Anh ta sững lại một thoáng.

Có vẻ như không nghĩ một cái nhạc chuông thì có vấn đề gì to tát, tỏ ra vô cùng thản nhiên và đắc dĩ.

“Cái này là đợt trước đến Đại học chương trình cứu trợ trẻ em nghèo đổi thôi.”

“Ôn Mạn Mạn nói vậy bọn trẻ sẽ không sợ anh, tự tay đổi cho anh nhạc này.”

Anh dậy bước đến ngồi cạnh tôi.

Đôi bàn tay ấm áp bao trọn lấy tay tôi, mang theo sự dỗ dành đầy đắc dĩ.

“Một cô sinh viên đại học, anh có xảy ra chuyện gì với cô ấy chứ?”

Cổ họng tôi khô khốc khó chịu, tôi bình thản rút tay : “Được tùy tiện đụng của anh đến thế sao?”

“Nguyễn Đông Đình, chúng ta kết hôn bảy năm, tôi đã từng đụng của anh chưa?”

mắt anh sững lại: “Em là vợ anh, mọi thứ của anh em đều có tùy ý xem.”

“Tri , anh…”

Lời còn chưa dứt, giây tiếp theo bài hát con thỏ vui nhộn lại vang lên.

Tôi nghe thấy Ôn Mạn Mạn hoảng loạn truyền đến từ đầu dây bên kia.

nhìn thấy vẻ ngay lập tức trở căng thẳng của anh.

Anh bật dậy, nói liến thoắng: “Em đợi đấy, đừng cuống, anh qua ngay.”

Nói định lao thẳng ra ngoài cửa.

“Nguyễn Đông Đình.” Tôi cất lạnh lùng gọi giật lại, “Bước ra khỏi cánh cửa này, chúng ta kết thúc.”

Anh quay người lại, nói trở khàn đặc và trĩu nặng.

Đôi mày nhíu chặt, như ra sức nén giận.

“Tri , cô ấy vừa tai nạn xe, nếu ban nãy anh không phía em mà trực tiếp đưa cô ấy thì đã ra nông nỗi này.”

“Chỉ là một cô nhóc thân cô thế cô mà thôi, anh hy vọng em đừng lạnh lùng như vậy.”

Anh khựng lại.

“Tri , bà Nguyễn của anh chỉ có mình em, cho mấy lời nói lẫy ly hôn, em đừng nói nữa.”

Nói xong, như một cơn gió lướt qua.

còn bóng dáng anh ta nữa.

Sống lưng luôn vươn thẳng của tôi xẹp xuống, đôi mắt mờ mịt xen lẫn sự mệt nhoài.

Chướng ngại năm thứ bảy cuối cùng vẫn thoát được.

Có vẻ như cuộc hôn nhân giữa tôi và Nguyễn Đông Đình, rốt cuộc đã đến hồi kết.

Chương 4

4.

Tôi vẫn đến bệnh viện, nhưng là vì ông nội Nguyễn tim đập nhanh khó thở phải nhập viện.

“Cháu ngoan.” Ông nắm lấy tay tôi.

Sắc không còn vẻ hồng hào rạng rỡ như hôm qua: “Cháu yên tâm, ông tuyệt đối không dung túng kẻ nào dám khiêu khích cháu.”

Mũi tôi cay xè.

Từ Bắc Kinh xa xôi gả đến , ông vẫn luôn phía sau chỗ dựa vững chắc cho tôi.

“Cháu cảm ơn ông,” tôi kìm nén cảm xúc, ém lại góc chăn cho ông, “Ông nghỉ ngơi cho khỏe ạ.”

Vừa rẽ ra khỏi , liền chạm Nguyễn Đông Đình ở khúc cua.

Anh sững người, sau đó khẩn trương nhìn tôi.

“Tri ? Sao em lại đến bệnh viện? Cơ không khỏe à?”

Tôi lắc đầu, vừa định lên thì thút thít truyền ra từ căn bên cạnh cắt ngang.

“Đàn anh, em đau quá hu hu hu.”

“Liệu có để lại sẹo không, em không chịu đâu, thế mặc váy xấu lắm, đàn anh ơi.”

Từng đàn anh, gọi đến mức xương cốt người ta chắc rục rã .

Tôi và Nguyễn Đông Đình nhìn nhau trong câm lặng, anh xoay người đẩy cửa bước .

“Đàn anh! Anh…” Biểu cảm cô ta sượng lại, “Em chào chị dâu.”

Tôi hơi rũ mắt lướt nhìn cô ta một cái, dọa Ôn Mạn Mạn sợ hãi vội vã ngồi dậy, nép sát ra sau lưng người đàn ông.

bàn tay an bấu chặt lấy mép tay áo anh ta.

“Đàn anh…”

Nguyễn Đông Đình trao cho cô ta một mắt trấn an, mới quay sang nhìn tôi.

“Chấn thương phần mềm nhiều chỗ.”

“Tri , dạo này có lẽ anh sẽ nhà hơi muộn, mỗi ngày sẽ ghé bệnh viện xem tình hình cô ấy trước.”

“Dẫu sao cô ấy ở có người thân.”

Tôi lặng, chợt nhớ lại năm xưa lúc gả cho anh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.