Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UxQBydpjg

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 15

Bốn chữ như tảng băng tảng nện thẳng vào ngực tôi.

“Ý của cậu là, nội dùng năm căn nhà , để rửa sạch số mờ ám thành bất động sản pháp, rồi chia cho các cháu gái?”

là một suy luận lý.” đáp, “Hơn nữa, cậu đã từng chưa, là năm đứa cháu gái? cố tình né tránh cậu? Từ ngày hôm cậu vẫn luôn suy đúng không?”

Tôi đã từng .

Từ khoảnh khắc tuyên chia nhà trên tiệc, tôi đã bắt đầu đến. nội nói, là vì bản thân tôi tự có khả năng kiếm , không cần nhọc lòng. Nhưng sự thật đơn giản như thế ? thật sự là vậy, ngay một lời báo trước cũng không có? thông báo trước mặt bao nhiêu người, khiến tôi không có đường lùi?

Bây giờ nhìn , có lẽ không tôi không cần, mà là… tôi không được phép nhận.

có vấn đề, những căn nhà có bị tịch thu không?” Tôi hỏi.

cuối cùng bị định tính là tài sản bất pháp, thì có khả năng.” nói, “Nhưng đề là, chứng minh được số thực sự bất pháp trước đã. Hơn nữa, bản thân đồng mua bán nhà là pháp, sổ đỏ cũng đã cấp rồi. Thật sự muốn truy cứu, chắc chắn sẽ là một cuộc chiến dai dẳng.”

Tôi ngả người lưng ghế, người rũ xuống. Đèn quán cà phê hơi mờ, hắt lên mặt , vẻ mặt cô ấy cực kỳ nghiêm trọng.

Yến, cậu suy cho kỹ.” dặn, “ cậu tiếp tục điều tra, rất có thể sẽ đào đống thứ mà cậu thà không biết hơn. Hơn nữa, cũng có khả năng sẽ kéo theo cậu, và mẹ cậu vào vòng xoáy .”

“Tớ đã bị kéo vào từ lâu rồi.” Tôi đáp, “Bắt đầu từ bữa cơm chia nhà , tớ đã đứng cái ván cờ rồi.”

thở dài. “Vậy bây giờ cậu định bước tiếp thế nào?”

“Cứ xem xem thứ nội để cho tớ, rốt cuộc là cái gì đã.” Tôi nói.

Về đến căn nhà thuê đã gần chín rưỡi tối.

Phòng của mẹ vẫn sáng đèn, tiếng tivi vọng từ sau cánh cửa. Tôi rón rén bước về phòng mình, đóng cửa , khóa trái. Lấy chiếc túi giấy xi măng từ ngăn kéo . Rất nhẹ, sờ vào cảm giác có vài tờ giấy.

Tôi ngồi xuống học, bật đèn . Ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng mặt . Túi hồ sơ là loại giấy xi măng thông thường, miệng túi được quấn bằng sợi trắng quấn quanh chiếc nút bìa cứng vài vòng. Tôi từ từ gỡ sợi , mở miệng túi. Bên có hai món đồ. Một cuốn sổ , bìa bọc nilon, màu đỏ sẫm, các góc đã sờn trắng. Và một bức ảnh đen trắng, xung quanh đã ố vàng.

Tôi lấy bức ảnh xem trước. ảnh có ba người đang đứng, một nam trẻ , bên cạnh là một người phụ đã đứng . nam trạc hai mươi , người nam mặc áo Tôn Trung Sơn, người mặc áo sơ mi hoa nhí, lòng ôm một đứa bé quấn tã. Người phụ đứng ngồi trên ghế, mặt mũi căng cứng. Bối cảnh là một căn nhà , gạch xanh ngói xám, nhìn rất quen mắt. Là căn nhà của nội ở Giang Bắc. Có điều căn nhà ảnh trông như mới xây xong không lâu.

Tôi lật mặt sau bức ảnh, đằng sau có dòng chữ viết bằng bút mực xanh tú: “Mùa xuân năm 1979, căn nhà . Quốc Lương, Tú Mẫn, Yến chụp ảnh kỷ niệm đầy tháng.”

Năm 1979. Yến đầy tháng. Yến. Chính là cái tên hiện tôi đang dùng. Nhưng nam trẻ ảnh, hoàn toàn không mẹ tôi.

tôi sinh năm 1960, năm 1979 mới mười chín , căn bản chưa kết hôn. Mẹ tôi sinh năm 1962, năm mới mười bảy. người đàn ông ảnh, tuy trẻ, nhưng giữa lông mày và mắt… có vài nét giống bác Quốc Lương.

Tôi nhìn chằm chằm người phụ . Khuôn mặt tròn, mắt to, thắt hai bím tóc đuôi sam. Hoàn toàn xa lạ, tôi chưa từng gặp qua. Nhịp tim tôi đập nhanh mất kiểm soát.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.