Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 28

“Đáng ngồi tù ngồi tù.”

“Vậy tiền đâu.” đột nhiên tiếng.

Giọng hơi the thé.

“cậu dồn tiền của vào rồi.

Sau này ấy lấy gì dưỡng già.”

“cậu bảo ấy sống kiểu gì.”

run một cái.

“Phía .

Tôi nói với rồi.”

mắng tôi.

Đánh tôi.

Cuối cùng.

nói.

cần tôi còn sống bước .

Coi trả mạng cho .”

Nói đây.

Mắt ông ta lập tức đỏ .

“Tôi thật sự không cố ý.”

“Tôi .

mọi người sống tốt hơn một chút.”

“cậu dùng cách vậy.

Bảo mọi người sống kiểu gì cho tốt.” khóc.

“Chị tôi năm nay đi theo cậu.

góp vào không ít đúng không.”

“Bây giờ cậu để chị ấy.

lấy gì mà chống đỡ.”

im lặng.

Im lặng.

Cuối cùng mới gật đầu。

“Đúng.

Chị ấy đầu tư nhiều nhất.”

“Chị ấy tin tôi.”

“Nói tôi đáng tin hơn cố vấn chính bên ngoài.”

“Chị ấy nói người không hại mình.”

Câu nói đó.

Giống một cái tát vang dội.

Giáng thẳng vào mặt mỗi người.

Tôi bỗng thấy thật mỉa mai.

Trước đây người lớn vẫn hay nói “người không hại mình”.

Nhưng cuối cùng.

Người bị tổn thương nặng nhất.

chính là giữa những người trong .

“Cậu tìm chúng tôi.

để nói này thôi sao?” bố hỏi.

“Không phải.” hít mũi.

thể cuối cùng hạ quyết tâm nào đó.

“Tôi biết.

lần này.

Mọi người chắc chắn vạch rõ ranh giới với tôi.”

“Tôi không trách mọi người.”

“Nhưng mà.

Có một .

Tôi không thể giấu .”

“Gì?” cảnh giác nhìn anh ta.

“Cậu đừng có giở trò gì .”

cười khổ.

“Tôi còn gì mà giở trò .”

“Tôi là.

giao cho mọi người vài .”

“Đỡ để sau này.

xảy .”

Anh ta đưa tay lấy từ túi đeo chéo trên người .

Một túi liệu dày cộp.

Đặt bàn trà.

Đẩy trước mặt bố.

“Trong này.” anh ta nói.

“Có chi tiết toàn bộ sản đứng tên tôi và Tú Lan.”

đất.

Xe.

Cổ phiếu.

Cổ phần .”

“Còn có ghi chép chi tiết về số tiền của ông ngoại năm đó.”

“Bao gồm từng khoản vào thế nào.

Bị tôi chuyển dùng sao.”

“Tôi biết mọi người báo cảnh sát.”

“Mọi người có thể mang này đồn an.”

“Dù sao .

Cái mạng này của tôi.

đánh đổi rồi.”

Túi liệu nằm trên bàn trà.

Im lìm không tiếng động.

Nhưng giống một bất cứ lúc nào có thể nổ tung.

“Sao tự nhiên cậu giao này?” bố nheo mắt.

Rõ ràng là không tin anh ta đột nhiên “quay đầu lương tâm”.

“Bởi vì.” cười khổ.

“Nếu không giao.

không kịp rồi.”

“Cảnh sát bắt đầu phong tỏa sản.”

“Nếu tôi không chủ động.

Tú Lan chắc chắn nghĩ cách chuyển một số đi.”

“Chị ta sợ ngồi tù.

Càng sợ không có tiền.”

“cậu định kéo chị ấy xuống nước à?” nhíu mày.

“Chị ta vốn ở trong nước rồi.” nhắm mắt .

“Ban đầu tôi không nói với chị ta bản chất .”

“Chị ta tưởng là một đầu tư bình thường.”

khi biết .

muộn rồi.”

“Chị ta không chịu rút lui.”

“Nói rằng rút lui chẳng còn gì .”

“Chị ta nói.

‘cậu cứ cắn răng mà chịu.

Chịu qua là ổn thôi’.”

“Bây giờ xảy rồi.

Chị ta đổ hết mọi khoản nợ đầu tôi.”

“Nói tất là do tôi hại.”

“Nhưng chị ta quên rồi.

Lúc ký tên.

Chị ta tích cực hơn ai hết.”

Ông ta mở mắt.

Nhìn chúng tôi.

“Tôi không đùn đẩy trách nhiệm.”

“Tôi là.

Không để mọi người bị chị ta lừa .”

Nói những lời này.

Không khí trong phòng lạnh đi một đoạn.

Tôi bỗng nhớ tới rất nhiều chi tiết.

Mỗi lần Tú Lan tôi.

Lúc nhắc của chồng tôi” vẻ tự hào ấy.

Lúc nói “sau này các cháu phải học thêm về đầu tư.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.