Bàn chải điện của tôi dính phải một thứ gì đó không rõ.
Tôi hỏi một vòng, nhưng trong nhà chẳng ai thèm để ý đến tôi.
Em trai liếc mắt khinh khỉnh:
“Đồ của chị thì ai dám dùng chứ? Ngày nào cũng ăn mặc như gái đứng đường, bẩn chết đi được!”
Tôi tức đến nghẹn họng, lén bôi đầy tinh chất ớt siêu cay lên lông bàn chải.
Tối hôm đó.
Trong nhà vệ sinh vang lên những tiếng hét thảm thiết không ngừng.
(Sốp tưởng em trai chỉ dùng đánh răng thôi:)) các bác đọc để xem em trai nữ chính dùng làm gì nhe:)))))) )