Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

5

Cúp máy, tôi ném điện thoại lên sofa.

Đứng dậy, đi ra ban công, cửa sổ.

Gió lạnh lập tức tràn vào, mang theo tiếng pháo nổ đứt quãng xa vọng lại.

Những âm thanh ấy lúc gần lúc xa, như thể là sự náo nhiệt của một thế giới khác.

Tôi đứng rất lâu.

Cho đến khi ngón chân lạnh đến tê dại, tôi mới đóng cửa sổ lại.

Tôi quay phòng việc, lấy trong ngăn kéo ra tờ giấy đăng kết hôn.

Bìa đỏ đã không còn tươi , các góc cũng hơi bong lên.

Tôi ra nhìn, trong bức ảnh hai người cười ngây ngô đến ngốc nghếch.

Cô gái trong ảnh khi ấy đâu biết xảy ra những gì.

Tôi thương thay cho cô ấy đúng hai giây.

Rồi đặt giấy đăng kết hôn trở lại chỗ cũ, máy tính lên, nén toàn bộ tài liệu tôi thu thập suốt ngày qua thành một file.

Gửi cho Hàn Dao.

Cô ấy trả lời chữ: chứng cứ đầy đủ.

nhắn thêm một câu: bình tĩnh đến mức khiến mình thấy sợ.

Tôi trả lời cô ấy: bệnh nghề nghiệp của dân kế toán thôi.

Thật ra không phải bình tĩnh.

là không khóc nổi .

điểm nên đau lòng đã qua rồi, còn lại chỉ toàn là sổ sách.

Tôi văn ra, bắt viết nháp tiên của đơn thỏa thuận ly hôn.

Phân chia tài sản, phân định nợ nần, quyền sở hữu nhà cửa.

Mỗi viết thêm một dòng, trong ức của tôi lại mờ đi thêm một phần.

Viết đến trang ba, ngoài cửa sổ lại vang lên một tràng pháo hoa rực rỡ.

Tôi không ngẩng lên.

Khi thỏa thuận viết xong, là mười một giờ hai ba phút tối mùng .

Ba hai trăm chữ.

Dài lời thề kết hôn của chúng tôi gấp mười lần.

07

Mùng .

Hàn Dao hẹn tôi gọi video, cô ấy đang ăn Tết ở quê, phía là cả một bàn đầy đậu phộng với hạt dưa.

“Tớ đã thức trắng đêm xem hết toàn bộ tài liệu cậu gửi rồi.” Cô ấy đẩy gọng kính lên, “ ảnh chụp màn hình lịch sử khoản đều có hiệu lực, đoạn chat có bằng chứng rõ ràng việc hai người có quan hệ tình cảm và phía bên kia đã nhận tiền, sao kê ngân cũng đủ chứng minh tài sản chung trong kỳ hôn nhân đã bị đi — Nhược Nhược, cậu quá đẹp.”

“Thế thỏa thuận của tớ cậu xem chưa?”

“Xem rồi. Cậu viết còn chuyên nghiệp nhiều khách của tớ . Nhưng tớ vẫn sửa cho cậu vài chỗ.”

Cô ấy gửi sang phiên đã chỉnh sửa.

Có ba điều khoản mấu chốt.

nhất, căn nhà thuộc tôi, vì khoản tiền đặt cọc sáu trăm tám là do bố mẹ tôi bỏ ra, còn có lịch sử khoản chứng. bỏ quyền với căn nhà, tôi hoàn lại cho anh ta một nửa tổng số tiền trả góp trong qua.

hai, số tiền còn lại trong tài khoản liên danh cùng lợi nhuận tư phát sinh trong kỳ hôn nhân chia đôi theo pháp luật, nhưng bảy tám sáu trăm tệ đã cho người ba bị khấu trừ thẳng vào phần của anh ta.

ba, hai bên không có con chung, không có nợ chung, ly hôn theo thỏa thuận, giải quyết một lần cho xong.

“Có một chuyện cậu phải nghĩ cho kỹ.” Hàn Dao đặt hạt dưa xuống, sắc mặt nghiêm lại, “Nếu anh ta không thì sao?”

“Không thì ly hôn qua tố tụng.”

“Ly hôn qua tố tụng thì được, nhưng rất mất gian. trong khoảng gian , anh ta rất có thể tiếp tục tẩu tán tài sản.”

“Anh ta không được.”

sao cậu biết?”

“Bởi vì anh ta không biết là tôi đã biết hết rồi.”

Hàn Dao khựng lại một chút, bật cười.

“Giang Nhược, bao giờ cậu trở nên lợi hại thế ?”

“Không phải lợi hại. Là bị ép đến bước thôi.”

khi kết thúc cuộc gọi video, tôi vào bếp nấu một bát mì.

Mì nước thanh, thêm một quả trứng ốp.

là bữa ăn nhẹ nhõm nhất tôi có trong suốt cái Tết .

Không cần nghĩ xem mẹ chồng thích ăn mặn hay nhạt, không cần đợi mới cùng ăn, càng không cần giả vờ như mọi chuyện vẫn ổn.

Chỉ là một bát mì thôi, vậy ăn đến sống mũi tôi cay xè.

Buổi chiều tôi đi ngân một chuyến.

một trăm mẹ tôi từng đưa tài khoản thanh toán sang tài khoản tiết kiệm có kỳ hạn, tách riêng một sổ khác.

lại dùng thẻ lương của chính mình kiểm tra số dư — cộng cả tiền thưởng cuối , vẫn còn mười vạn.

Không nhiều, nhưng đủ để tôi thuê nhà dọn ra ngoài, đủ cầm cự qua khoảng gian tiếp.

Trên đường ngân ra, tôi đi ngang qua quán lẩu cay hay gọi đồ.

Ngoài cửa treo đèn l.ồ.ng đỏ, vẫn chưa cửa buôn bán.

Tôi đứng lại hai giây, rồi quay người bỏ đi.

Mùng sáu, trở .

Trên mặt anh ta có vết rám nắng, mũi còn hơi bong da.

Đi công tác đến mức cháy nắng tróc da mũi cơ đấy.

“Bên khách xử lý xong rồi.” Anh ta ném chiếc ba lô lên sofa, thở phào một hơi dài.

“Ừm, vất vả rồi.”

“Ngày mai mùng bảy là đi lại rồi, Tết nay trôi qua nhanh thật.” Anh ta cảm thán một câu, rồi chui vào phòng tắm.

Tôi nghe thấy tiếng vòi sen ra.

Lúc lấy quần áo bẩn trong ba lô của anh ta ra định cho vào máy giặt, túi quần rơi ra một tờ hóa đơn.

Cửa miễn thuế nào ở Tam Á, ngày 30 tháng 1, tiêu hết hai trăm sáu tệ.

Mua một chai nước hoa nữ.

Không phải nhãn hiệu tôi dùng.

Tôi chụp lại hóa đơn, nhét túi quần như cũ, quần áo vẫn giặt bình thường.

Buổi tối, tâm trạng rất tốt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.