Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngoại truyện của Lục Minh:
Ngày hôm đó, Cố Viễn Châu bảo hình như thấy tiếng bước chân.
Tôi còn đùa một câu đầy ác : “Chẳng lẽ là Vi?”
Trong khoảnh khắc đó, cả tôi căng cứng lại. xảy ra sau đó đã xác nhận điều này.
Nếu không, cô ấy không đột ngột nói chia tay.
Vi làm việc luôn dứt khoát. Nhìn thì dịu dàng thực tế lại cùng quyết đoán. Bảo chia tay là chia tay, bảo đi là đi ngay. Tôi thậm chí còn chưa kịp phản ứng, cô ấy đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Ban đầu tôi cứ ngỡ sự không thích nghi của mình là do mặc cảm tội , sợ làm tổn thương cô ấy, hóa ra vẫn là sự c.ắ.n rứt đã thực sự làm tổn thương cô ấy rồi. Lúc đó công việc bận rộn đến mức khiến tôi quên đi tất cả, phớt lờ cả sự luyến tiếc trong lòng.
Cho đến dự án kết thúc, công ty cho chúng tôi nghỉ phép hai ngày. Đêm hôm đó, tôi đột nhiên giật mình tỉnh giấc giữa cơn mơ. Hình bóng Vi rời đi trong giấc mơ đã khơi dậy nỗi xót xa chôn giấu tận đáy lòng. Tôi đưa tay lên mặt, chạm phải một mảng ướt đẫm. Hóa ra tôi đang khóc!
“Tôi hình như có chút nhớ cô ấy.” Lúc ngồi uống rượu với Cố Viễn Châu, tôi đã không kìm lòng được mà nói ra tâm sự.
Chẳng ngoài dự đoán, tôi bị anh ấy chế nhạo: “Tôi chẳng hiểu đang không hài lòng cái . Theo đuổi Vi là , theo đuổi không được rồi lén lút khóc cũng là , theo đuổi được rồi mừng quá mà khóc cũng lại là , giờ lại bảo hình như hết yêu rồi cũng là , đòi chia tay cũng là nốt.”
Nói một tràng xong, Cố Viễn Châu lại khuyên: “Hay là đi xin cô ấy một câu đi?”
Tôi im lặng, rồi sau đó vẫn cứng miệng: “Chỉ là nhất thời không quen thôi.”
Không phải tôi không chịu xuống nước, mà là tôi cảm thấy mình không xứng. Tôi hiểu rõ, muốn chia tay là tôi, từng nảy ra đê hèn cũng là tôi. Vào cái ngày cô ấy một mình đi xem váy , một mình đi Đại , tôi đã ở đợi suốt một đêm mà vẫn không hề hỏi xem tại sao cô ấy không về.
Cô ấy chưa bao giờ tăng ca đến mức không về .
Cô ấy nhất định đã thấy đó của tôi rồi. Tôi lòng biết rõ không nói ra.
Với cái tính không chấp nhận hạt cát trong mắt của cô ấy, nhất định chia tay với tôi. Còn do tôi không quan tâm cô ấy là tôi đã ích kỷ rằng, một đã quan tâm thì có thể không thể chia tay thuận lợi được .
sau này, khoảnh khắc cô ấy nói chia tay, tôi lại không hề thấy nhẹ nhõm như mình tưởng tượng. Ngược lại, đó là một sự bàng hoàng nằm ngoài dự tính, một sự lạc lõng không biết phải làm sao.
Cả ngày hôm đó tôi không thể tập trung vào việc . Tôi sắp xếp ngôn trong đầu, muốn hỏi cô ấy tại sao lại chia tay, chỉ cần cô ấy nhắc đến chuyện ngày hôm đó, tôi có thể thuận thế mà xin .
Thế về ngày hôm đó, chào đón tôi là căn phòng đã trống rỗng một nửa đồ đạc. Cô ấy đang nhét đôi dép đi trong vào vali. Cảm giác tội mãnh liệt khiến tôi đối mặt với cô ấy không thể dễ dàng nói ra xin .
Cô ấy chối để tôi tiễn rồi vội vã rời đi. Tôi cầm chiếc nhẫn trên tủ lên nhìn hồi lâu.
Sau đó, tôi xuống lầu đuổi theo. Nhìn bóng lưng cô ấy đứng bên đường chờ xe taxi, tôi đứng nhìn suốt một tiếng đồng hồ cũng không thể tự nhiên bước tới bắt chuyện, tôi biết có tổn thương không thể chữa lành chỉ bằng vài câu nói.
Xin thì có ích chứ?
Một bỏ lỡ là bỏ lỡ cả đời.
Lúc đó tôi hoàn toàn không biết cô ấy đi sân bay. Thế nên có một thời gian, tôi như bị ám ảnh, cứ xuất hiện ở nơi cô ấy từng thích đến. Tôi cố gắng để được tình cờ gặp cô ấy, mua chiếc bánh ngọt nhỏ cô ấy thích ăn. Tôi đến tiệm váy Kỳ Ngộ mà cô ấy thích, vờ vịt nói muốn giúp cô ấy hủy lịch hẹn.
Tôi chìm đắm trong thế giới của riêng mình, rằng cô ấy nhận được tin tức tức giận mà tới. Thế nên tôi đã không nhận ra sự khác lạ trong giọng điệu của cô Ngô.
Cho đến một năm sau, nhìn thấy bức ảnh chụp đơn trong Vi, tôi mới bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra ngày hôm đó, cô ấy đã đi tiệm váy một mình.
Bức ảnh đó, đẹp đến nao lòng.
Nửa năm trước, tôi từng cho cô ấy lúc đó tôi mới biết cô ấy đã đến Đại . Tôi không biết mình mang tâm thái , muốn câu trả thế miệng cô ấy, kết quả phát hiện mình đã bị chặn. Gửi tin nhắn cho cô ấy thì hiện lên dấu chấm than màu đỏ.
Số thoại không được giữa đêm khuya khiến tôi rơi vào sự cô độc bờ bến.
Tôi nhớ cô ấy quá!
Thực ra bất kể Ngô Uẩn có kể cho tôi chuyện Vi đã hay không, tôi vẫn đi Đại tìm cô ấy. “Anh nhớ em” cùng xác định. Nơi cô ấy ở không hề được giấu giếm quá kỹ. Tìm được cô ấy dễ dàng, tôi không ngờ cô ấy lại thay đổi nhiều đến thế.
Không còn ánh mắt chứa chan sự dịu dàng như trước, ánh mắt cô ấy là sự lạnh lùng tỏa ra trong tiềm thức. Làn da không còn được chăm chút cầu kỳ, bộ đồ ngủ tùy , cả bạn kỳ lạ trong phòng . Tất cả đều làm tôi thấy xa lạ.
Trong phòng cô ấy chẳng còn bất kỳ dấu vết cho thấy tôi từng hiện diện. Có một khoảnh khắc tôi muốn lén cho bố mẹ cô ấy để hỏi xem có phải đồ đạc cô ấy mang theo đều đã gửi về quê rồi không.
Cô ấy đã biết hút t.h.u.ố.c, thậm chí chia tay mà nghiện rượu. Mọi chuyện sao mà lạ lẫm quá.
Trước đây, cô ấy là chú trọng dưỡng sinh, chính cô ấy là đã tiêm nhiễm vào đầu tôi sức khỏe là vốn quý nhất.
Tim tôi đau như cắt, lòng tràn đầy sự xót xa dành cho cô ấy.
Còn cả sự hoảng loạn cớ khiến tôi bất chấp tất cả muốn níu kéo cô ấy, muốn có một cơ hội để bắt đầu lại đầu. Tôi nhọc công phân tích do cô ấy chối, cho đến cô ấy nói với tôi rằng cô ấy không còn cách để tin tưởng tôi .
“Em không thể yêu anh thêm .”
“Em không còn cách tin tưởng anh được .”
Dù tôi có nỗ lực thế cũng không thể làm cô ấy cảm động được rồi. Chính tay tôi đã phá hủy sự tin tưởng cô ấy dành cho mình.
Tôi đã tàn nhẫn xua đuổi cô ấy khỏi cuộc đời, đập nát tâm mười năm trời. Cô ấy hy vọng tôi đừng làm phiền cuộc sống tốt đẹp của cô ấy.
Tôi có thể ra cô ấy không nỡ nói nặng nề, cũng có thể thấy cô ấy thực sự không muốn nhìn thấy tôi . Tôi đã hối hận số , mơ thấy ngày hôm đó số .
Mỗi đều chỉ có thể nhìn bóng lưng cô ấy, nhìn cô ấy từng bước rời xa tôi.
Giá mà biết trước… ngày hôm đó tôi đã cùng cô ấy đi xem váy rồi.
(Hết)