Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
Tôi không quan tâm bất cứ thứ Giang Cảnh .
Để sáng tác tốt hơn, tôi làm xong phần việc tay rồi bàn sếp chuyện nghỉ việc.
Sếp cũng rất thoải mái, đưa thẳng tôi lương N+1, cộng thêm tiền thưởng giải xuất sắc của tôi.
Đủ dùng.
Tôi đến một trấn nhỏ Giang Nam.
Sau tháng bế quan khổ công, cuối cùng tôi cũng giành được giải nhì giải thưởng hạng nặng Từ Bạch.
Tôi rất thỏa mãn, lần được giải cũng coi như tạo tiếng vang nước.
Trở lại Hải .
Tranh của tôi bán được ngày càng cao, tôi đã để Hỏa Hỏa nghỉ việc sang giúp tôi, tôi trả lương ấy.
Cũng coi như thực hiện lời hứa nuôi ấy rồi.
Ngày tháng của tôi càng lúc càng khấm khá, càng lúc càng có hy vọng.
thời gian đó, Giang Cảnh cũng tới tìm tôi lần, tôi đều không gặp.
Vì đã cắt thì phải cắt sạch.
tôi rất thù dai.
Không ngờ yến tiệc nhà họ Tần gặp lại.
Nhà họ Tần là giàu nhất Hải , lại mua tranh của tôi cao bức, nên nhà họ Tần đứng tổ chức đấu , tôi chắc chắn phải tới.
buổi tiệc tối sau khi đấu kết thúc.
Tôi mặc một bộ vest lễ phục gọn gàng, tóc dài chải ngược sau, buông gọn trên vai áo, người toát khí chất tin hào phóng.
Bây giờ tôi, ai gặp chẳng nói một câu: trẻ tuổi tài cao.
Gặp Giang Cảnh.
Tôi thật sự bất ngờ.
Người lẽ nên cưới gái mình thích, rồi khí thế bừng bừng tiếp nhận gia nghiệp, giờ tinh thần lại tệ đến rõ ràng, đầy tia m.á.u, người mệt mỏi rã rời.
Tôi xã giao kính một vòng rượu xong, nhìn bóng dáng Giang Cảnh lặng lẽ không xa, thở dài một tiếng.
Rồi tôi đứng dậy đi khu nghỉ phía sau.
“Cuộc hôn nhân của anh và Lâm Nhu đã hủy rồi.”
Cái tôi không biết.
Bạch nguyệt quang tới tay lại bay mất à?
tôi ngạc nhiên, Giang Cảnh cười khổ.
“ ấy anh quá nhiều tâm tư, không dứt khoát, nên thuyết phục bố hủy liên hôn.”
Tôi càng ngạc nhiên hơn, đầu liền Lâm Nhu xinh đẹp ch.ói , giữa chốn danh lợi ứng đối khéo léo, đang ung dung trò chuyện thân mật một ông tổng.
Đúng lúc cũng ngẩng lên, bốn chạm nhau.
Lâm Nhu nghiêng đầu cười, từ xa nâng ly phía tôi một cái.
Tôi nghẹn thở, ngoài mặt bình tĩnh mỉm cười đáp lại.
lòng thì gào lên: trời ơi, nữ thần giáng trần, chị đẹp thì nên độc mỹ.
“Nghiên Nghiên, chúng cơ hội không?”
“Trước đây là anh sai, anh xin lỗi.”
“Anh thật sự thích em, bố anh cũng đồng ý chúng kết hôn rồi.”
“Bạn thân em nói em có bạn trai mới, nhưng anh bên cạnh em không có người…”
Giọng anh bên tai thật sự ồn ào.
Tôi thu lại biểu cảm, sang nhìn Giang Cảnh, bình tĩnh thản nhiên mở miệng.
“Tôi nhắc lại lần , Giang Cảnh, chúng đã chia tay rồi.”
“Nghe hiểu chưa?”
“Bố anh đồng ý hay không thì liên quan đến tôi?”
“Giang Cảnh, tôi cũng không nói câu kiểu ‘ bảo bối’ .”
“Tặng anh một câu khuyên.”
“Anh được thứ bảo vệ thì cũng sẽ bị thứ đó trói buộc.”
“Anh không dựa vào mình xông được, thì ngoan ngoãn chấp nhận sau bố anh sắp xếp anh một cuộc hôn nhân khác đi.”
Nói xong tôi liếc quanh một vòng.
Xung quanh có người là anh em của Giang Cảnh gọi tôi là “chó l.i.ế.m”.
Đều vội tránh ánh đi.
Hừ, gọi tiếp đi chứ.
Tôi thầm trợn trắng , người đi thì lại bị gọi lại.
“Nghiên Nghiên, anh sẽ đợi…”
Tôi không dừng lại, chỉ phất tay.
“Muốn mua tranh của tôi thì lên trang chính thức xem.”
“Có rõ ràng.”
“Người già trẻ nhỏ đều không lừa.”
10
“Đúng là một màn đuổi rồi thiêu đúng chuẩn drama luôn.”
Lời trêu chọc bất ngờ khiến tôi nhíu mày đầu lại.
“Tần Dật!”
“Sao em lại đây?”
Người đối diện bật cười khẽ.
“Trang viên là nhà em , chị.”
Tôi sững lại một nhịp, phản xạ đưa tay che miệng.
“Nhà em là giàu nhất thật à.”
“Em đúng là kín tiếng ghê.”
“ bức tranh đó là em mua sao?”
Tần Dật chậm rãi bước xuống cầu thang, tay cầm một ly rượu đưa tôi.
“Ừ.”
“Ủng hộ chị thôi.”
“Trước đây chị bị Giang Cảnh nhà họ Giang làm tổn thương đúng không?”
Nghe cậu ấy gọi tôi là “chị”, tôi có chút ngượng ngùng.
“Em đừng gọi chị .”
“Chị có đáng để gọi vậy đâu.”
“Người khác nghe lại không hay.”
Tần Dật lắc đầu.
“Em muốn gọi thì gọi.”
“Không ai dám nói đâu.”
Giọng điệu tùy ý, bình thản.
Lại mang chút kiêu ngạo rất nhiên.
Tôi không nói thêm , tùy cậu ấy vậy.
Bữa tiệc kết thúc.
Lúc rời đi, tôi đầu nhìn lại trang viên rộng lớn, xa hoa uy nghi trước .
đầu chợt nhớ tới một lời đồn nhà họ Tần.
Nghe nói gia chủ đương nhiệm của nhà họ Tần cũng là một kẻ si tình.
Ông chấp nhận liên hôn.
Thậm chí có một đứa con.
Cuối cùng lại yêu từ cái nhìn đầu tiên một nữ sinh.
Vì ấy ly hôn người vợ liên hôn.
Suýt thì trở mặt gia tộc.
Sau đó dùng thủ đoạn cứng rắn ép mọi thứ xuống.
Cuộc hôn nhân được Hải dõi ấy.
Cuối cùng cũng chỉ kéo dài tám năm.
Từ đó sau.
Nhà họ Tần không nữ chủ nhân.
Một thành phố nhỏ miền Nam lại có thêm một nữ họa sĩ sống do tùy ý.
chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái của gia chủ.
Chưa tháo xuống một lần nào.
Câu chuyện ấy đến nay được người Hải nhắc đi nhắc lại.
Tôi người, tiếp tục bước phía trước.
Tuy giàu có, quyền lực đủ nhưng đổi lại là không được sống ý mình.
[Hết.]