Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Editor: Trang Thảo.
Khương Nguyên liếc cái nắng gay gắt ngoài cửa sổ chậm rãi ngồi . Bỗng nhiên, nó giáng mạnh một cú bàn trà, gầm : “Ai bà dùng cái giọng điệu đó nói chuyện với tôi!”
“Là dì sai, cháu đừng giận.” Tôi hạ mình hết mức.
“Thôi bỏ đi, buổi tối bảo Tâm Nhu ngủ cùng tôi là .”
Nó nằm vật sofa. Tôi lặng lẽ quay , đi bếp lấy d.a.o. đi vài bước, giọng nói lười nhác của nó lại vang phía : “Không biết mấy con gái mới lớn có c.h.ặ.t hơn mẹ tôi không nhỉ.”
Tôi khựng lại. Một ý nghĩ kinh hoàng xẹt qua đầu. Tay tôi siết c.h.ặ.t con d.a.o phay, đứng lặng bên bồn rửa bát một lúc lâu. đó, tôi không cảm xúc cầm d.a.o tiến về phía con lợn béo đang nằm ngoài phòng khách.
Cửa mở. Tôi từ từ hạ con d.a.o phay .
Chồng tôi liếc tay tôi chậm rãi bước đến, đón lấy con d.a.o. Anh dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên tôi, ôm tôi lòng.
“Đừng xung động. Em nhớ anh nói gì không? mình bình an, mãn đoàn .” Anh thầm bên tai tôi.
Tiếng hò reo từ trận bóng đá trên tivi vang ch.ói tai. Con lợn béo nằm trên sofa hoàn toàn không biết mình thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
Tâm trạng tôi không ổn nên bữa tối do chồng tôi chuẩn . Anh đặc biệt nấu những món tôi thích, đáng tiếc là tôi chưa kịp ăn vài miếng Khương Nguyên hất tung cả bàn ăn. Nó trợn mắt, giơ tay đẩy tôi.
“ Tâm Nhu đâu? Chẳng bảo gọi nó về để theo tôi sao!”
Chồng tôi, , đột ngột đứng bật dậy. đàn ông cao hơn một mét chín đứng chắn trước Khương Nguyên. Anh trông nhã nhặn, thực chất là võ sư Muay Thái và cao thủ tán thủ. Khi anh , khí thế áp bức vô cùng mạnh mẽ.
Khương Nguyên dọa lùi lại hai bước, nổi khùng lao đ.á.n.h . chỉ nhẹ nhàng đẩy một cái, nó ngã nhào ra.
“Khương Nguyên, mẹ con lại có bầu .” Anh bình tĩnh nói.
Khương Nguyên ngẩn : “Liên quan gì đến tôi!”
“Tất nhiên là có liên quan.” tiếp lời: “Cái t.h.a.i bốn tháng, đi khám xác là con . Chú vốn toàn bộ tài sản đều để lại cháu. giờ sắp có thêm một con nữa, chú suy nghĩ lại xem ai mới là kế thừa.”
Khương Nguyên từ nhỏ vốn sợ , lại càng sợ đ.á.n.h.
“Tất nhiên, nếu cháu tình nguyện chia một nửa những gì cháu đang có em .”
Khương Nguyên đỏ bừng vì giận, nó lại đá đổ chiếc ghế: “Ông đây chẳng thèm ba cái thứ đó!”
Nó đóng sầm cửa, quay về phòng.
Khương Nguyên miệng nói năng dễ nghe, ngay ngày hôm nó lôi kéo tôi quay về căn trong khu lao động nghèo.
Chị gái tôi ôm cái bụng mới nhô , ánh mắt kinh ngạc vui mừng: “Nguyên Nguyên, mẹ và bà ngoại đi tìm con đây, báo con một tin vui!”
Khương Nguyên chằm chằm bụng chị ta, lạnh lùng thốt ra một câu: “Bỏ cái thứ rác rưởi đi.”
Chị tôi bàng hoàng: “Sao lại bỏ ? Nó là em con mà.”
Phương Quế Phân vội vàng chắn trước Khương Nguyên: “ đấy, đấy. Nguyên Nguyên, con đừng giận, dù có em bà ngoại vẫn yêu con nhất.”
“Hừ.” Khương Nguyên hất hàm khinh bỉ: “Tôi cần tình yêu của các làm cái gì, các có tiền không?”
Chị tôi và Phương Quế Phân nhau trân trối. Ngay đó, Phương Quế Phân liền quay sang trừng mắt tôi: “Có con tiện nhân nói bậy bạ gì không?”
Tôi tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Con có thể nói gì chứ?”
Căn lụp xụp trong khu lao động vô cùng âm u, giữa ban ngày mà vẫn bật đèn vàng leo lét. Tôi đứng bên cạnh Khương Nguyên, ra vẻ lo lắng nói: “Chị à, chị biết đấy, em một lòng muốn nhận Nguyên Nguyên làm con thừa kế.”
Chị tôi nhíu mày, ôm bụng chờ tôi nói tiếp.
“Mấy hôm nay, vợ chồng em và Nguyên Nguyên sống chung rất tốt. Vốn dĩ chẳng có chuyện gì, chị đột nhiên m.a.n.g t.h.a.i thế khiến em thấy bối rối.”
Chị tôi lập tức gắt : “Tôi m.a.n.g t.h.a.i liên quan gì đến cô?”
“Vậy bé sinh ra, chị có chắc sẽ không tìm đến em đòi một đồng nào không?” Tôi hỏi ngược lại.
Cả bọn họ vốn quen thói hút m.á.u. Gia cảnh nghèo kiết xác, kiếm chút tiền lẻ nào là anh rể lại mang đi nướng hết c.ờ b.ạ.c. Chị tôi nghe vậy liền cứng họng. Sắc Khương Nguyên càng lúc càng khó coi.
Tôi thở dài, tỏ vẻ vô cùng đắn đo: “Hiện tại tiền em đều là của Nguyên Nguyên. Giờ nó có thêm một em , lẽ nào em lại mặc kệ? như thế phần của Nguyên Nguyên sẽ ít đi, em thấy tiếc nó quá. Thực tình chẳng giấu gì chị, hiện tại tài sản em có khoảng ba mươi triệu tệ. Nếu một mình Nguyên Nguyên đủ để nó tiêu xài cả đời. Giờ lại thêm một nhỏ nữa, em sợ Nguyên Nguyên không đủ dùng…”