Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Editor: Trang Thảo.
Nghe đến con số , mắt chị tôi sáng rực , nhưng miệng vẫn mắng: “Sợ không đủ dùng thì mà kiếm thêm!”
“Tiền đâu có dễ kiếm vậy.”
Tôi Khương Nguyên tiếp: “Thôi thế , em không nhiều nữa. cần Nguyên Nguyên tình nguyện chia cho em trai nó một nửa thì em sao được. Dù sao đều đinh của .”
“ , đem đứa nhỏ !” Khương Nguyên đột nhiên gầm .
Chị tôi hoảng sợ lùi lại mấy bước. Chị ta kiên quyết không thai, giống hệt m.a.n.g t.h.a.i Khương Nguyên năm xưa. Bác sĩ từng khuyên bỏ, tôi từng khuyên, nhưng chị ta vẫn khư khư giữ cái thai.
Khương Nguyên xông phía trước, đẩy mạnh Quế . cụ đã ngoài bảy mươi kêu t.h.ả.m một tiếng ngã nhào xuống đất, nhưng nó chẳng thèm liếc .
Chị tôi sợ hãi chạy thẳng vào phòng, đóng sầm cửa lại. Khương Nguyên gầm rít, nhấc chân điên cuồng đạp mạnh vào cửa gỗ: “Tôi bảo nó cơ mà!”
Tôi cúi Quế đang nằm dưới chân . ta ngã xuống đất, cố gượng dậy nhưng lại đổ sụp xuống. Ngay sau , m.á.u tươi phía sau gáy bắt lan rộng trên nền đất.
ta vùng vẫy, bàn tay run rẩy túm lấy gấu váy tôi: “Cứu… cứu mạng…”
Tôi giả vờ hốt hoảng: “Mẹ, mẹ làm sao thế ?”
Ánh sáng trong đáy mắt Quế dần tan biến. Đến khoảnh khắc đôi đồng t.ử cuối cùng tụ lại được, tôi nở một nụ cười nhạt, lạnh lẽo: “C.h.ế.t tốt lắm.”
Còn lại năm .
Tại đồn cảnh sát, chị gái tôi khóc lóc t.h.ả.m thiết nhưng lại một mực khẳng định rằng Quế tự không cẩn thận nên mới ngã.
Thực tế, chị ta đã thấy tất . Chị ta thấy rõ đứa con trai “siêu hùng” của đã tay g.i.ế.c c.h.ế.t ngoại nó thế nào.
Khương Nguyên bản thân không chú ý, cho đến nghe tiếng tôi hét nó mới phát hiện ngoại đã c.h.ế.t. Ngụ ý của nó chuyện chẳng liên quan gì đến . Còn tôi, lúc đang ở trong vệ sinh, chẳng thấy gì . Một vụ t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn cứ thế được khép lại.
Tro cốt của Quế được đưa về quê an táng. Chị gái tôi hiếm lại tỏ kiên định đến vậy: “ ngoại con rất mong chờ đứa cháu , mẹ sẽ không bỏ nó đâu. Nguyên Nguyên, bấy lâu nay đều chiều chuộng con, nhưng con không được quá đáng thế!”
Khương Nguyên cúi , không lấy một lời. So với vẻ nóng nảy thường ngày, sự im lặng của nó lúc mới thực sự khiến ta run sợ. Sự tư lợi đang căng tràn chính lưỡi d.a.o sắc bén biến nó thành kẻ sát nhân.
Kiếp trước, những kẻ xung quanh Khương Nguyên không ngừng nhồi nhét vào nó rằng tôi rất giàu, có có tiền nhưng lại sinh được mỗi một đứa con gái và yêu chiều con bé hết mực. Họ tôi óc có vấn đề. Nếu không có con gái tôi, toàn bộ tài sản đáng lẽ thuộc về Khương Nguyên.
Khương Nguyên ấy co cụm trong căn phòng ẩm thấp, nghèo đến mức một bữa thịt xa xỉ. Nó đã lén lút theo dõi con gái tôi suốt hai ngày, con bé thanh xuân phơi phới, xinh đẹp động lòng . Nó đố kỵ vì con bé được ăn ngon, mặc đẹp, ở sang.
Dựa vào cái suy nghĩ “trọng nam khinh nữ” thối nát, nó đương nhiên cảm thấy con gái tôi đã cướp mất cuộc sống đáng lẽ thuộc về nó. Một thế giới quan lệch lạc và cố chấp đã khiến nó hóa điên. Để vào ngày kỳ thi đại học kết thúc, nó đã chuẩn xác tìm được con gái tôi. Nó lao vào đám đông, dùng d.a.o đ.â.m xuyên yết hầu con bé.
Ngay bị cảnh sát bắt giữ, nó vẫn hung hãn gào thét đòi ta thả nó . Nó gào rằng tương lai của tôi có thể dựa dẫm vào mỗi nó, đứa cháu đích tôn duy nhất.
Thật ngu xuẩn và độc địa biết bao. Nhưng chính kẻ ngu xuẩn vậy lại tước mạng sống của con gái tôi.
Khương Nguyên trở về tôi, nó không hề lộ một chút đau lòng nào. Nó im lặng hồi lâu, cuối cùng tiến đến trước mặt tôi lệnh: “Đón Trầm Tâm Nhu trường về đây.”
Tôi định chối ngay lập tức, nhưng chồng tôi đứng bên cạnh lại gật : “Được thôi.”
Tôi suýt chút nữa không thở nổi. Buổi tối, tôi ngồi bên cạnh chồng, hít một hơi thật sâu để kìm nén cơn giận: “ bị làm sao vậy? Chẳng chúng ta đã bàn kỹ sao, kiếp tuyệt đối không được để Nhu Nhu chịu bất kỳ tổn thương nào cơ mà?”
Trầm Viên ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng hôn trán tôi. Đúng vậy, trùng sinh. Nếu không ngăn cản, tôi đã cầm d.a.o tìm đến tận cửa để giải quyết tai họa ngay ngày tiên .
Trầm Viên luôn rất thông minh, tính cách có phần hướng nội. Nhiều cho rằng trầm mặc, tẻ nhạt, thậm chí nhu nhược. có tôi mới biết, ẩn sâu bên trong một sự “biến thái” đến mức nào.
“Em không quan tâm đang tính toán gì, nhưng tuyệt đối không được lôi Nhu Nhu vào cuộc!” Tôi đẩy , nghiêm túc .
“ chính Nhu Nhu muốn về.”