Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi khựng lại: “…Tôi…”
“Nói lòng mình đi.”
Nghĩ lại tất cả những chuyện đã trải qua, mặt tôi bừng, từ từ thốt ra một chữ: “Thích.”
“ là xong chuyện còn !”
“ mà…”
“ nhị cái ?”
Cô ngắt lời tôi: “Nếu gia cảnh và thu nhập của anh ta cũng giống hệt cậu, cậu có đồng ý quay lại không?”
Tôi gật không chút do dự.
Cô vỗ bàn cái đét: “Đấy thấy chưa! Cậu thích người ta, muốn ở bên người ta, chuyện đơn giản thôi mà cứ thích nghĩ phức tạp lên .”
Tôi ngẩn người.
Liễu Tuyết Oánh nhìn tôi, ánh mắt dần trở nên dịu dàng.
“Hạ , cậu có biết nào là không?”
Tôi vừa gật lại vừa lắc .
“ chính là cậu thích anh ta, và anh ta cũng thích cậu. Lúc nãy tôi hỏi, phản ứng tiên của cậu là chọn quay lại, chứng tỏ thâm tâm cậu muốn ở bên anh ta. cậu lại bị những cái ‘vạn nhất’ của tương lai khiếp sợ.”
Tôi há miệng định nói , lại thôi.
“ , những cái ‘vạn nhất’ khiến cậu lo sốt vó có sự quan không? nói cách khác, tầm quan của có cao hơn người cậu , cao hơn cả trái cậu không?”
Tôi sững sờ.
“Hạ này, trong tình , kết quả không phải là điều quan nhất, mà là quá trình. Ai quy định cứ là phải có kết quả?”
Cô vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi.
“Có những người nhau cả đời, cuối vẫn ly hôn. Có những người chỉ bên nhau ba tháng, lại để lại những ký ức tuyệt đẹp nhất trong đời. Bản chất của tình là tôn lựa chọn của trái mình. Còn tương lai ư? Chẳng ai biết trước được điều đâu, đừng để chân tình của người bị dọa chạy mất bởi những cái ‘vạn nhất’ hư vô .”
Tôi bừng tỉnh đại ngộ, nước mắt bỗng chốc tràn mi.
“Cảm ơn cậu, Tuyết Oánh! Tôi biết mình phải !”
Cô cười: “Khách sáo chứ, sau này nếu có kết quả thì nhớ mời tôi uống rượu mừng là được.”
“Chắc chắn !”
…
Tan , tôi ghé qua tiệm mua một bó hồng rực rỡ.
Giấu bó ra sau lưng, tôi khẽ khàng đẩy cửa bước vào nhà.
Cố Trì Thanh đang đứng ở phòng khách, giật mình một cái vì căng thẳng.
Cả tôi đứng hình.
Bầu không khí im lặng kỳ lạ.
Anh chậm rãi tiến lại gần tôi, đôi gò má bừng.
Gần một lúc, cả đồng thanh:
“Anh có món quà muốn tặng em.”
“Em có món quà muốn tặng anh.”
Lại sững sờ tập .
Tôi mặt: “Anh trước đi.”
“Em trước đi.”
Đùn đẩy qua lại một hồi, cả lúc đưa quà ra.
Một bó hồng thắm, và một sợi dây chuyền mặt trăng tinh xảo.
Đôi bàn tay ôm của tôi siết c.h.ặ.t lại, run lên vì xúc động.
Đôi mắt anh sáng rực lên, vừa kinh ngạc vừa vui mừng khôn xiết.
tôi nhìn nhau ba giây, lại đồng thanh:
“ là mình quay lại đi?”
Lần thứ ba cả đứng hình.
Không gian im lặng mức có nghe rõ nhịp của đối phương.
anh bật cười, cười lại khóc.
Sống mũi tôi cay xè, tôi đón lấy món quà của nhau.
“Hứa Hạ .”
“Dạ?”
“…Em… em nghiêm túc chứ?”
Ánh mắt anh đầy vẻ căng thẳng và mong chờ.
Tôi hít một hơi sâu, gật : “Trước đây em sợ, sợ ta không một giới, sợ tất cả những khả năng chưa biết trước.”
“ hôm nay có người đã nói với em rằng, so với những cái ‘vạn nhất’ không chắc chắn kia, trái mình mới là quan nhất.”
Tôi nhìn vào đôi mắt càng lúc càng sáng của anh, nói tiếp: “Và trái em nói rằng, nó muốn ở bên anh.”
Anh hoe mắt nhìn tôi.
Im lặng hồi lâu, khi một giọt nước mắt rơi xuống, anh mới đưa tay lên lau đi, giọng nghẹn ngào:
“…Anh… anh cũng . Đừng nhìn anh có 800 triệu, là bố anh . Đừng nhìn anh ở nhà sang đi xe xịn, những thứ anh chẳng tự mình kiếm ra được cái nào cả.”
Anh cúi nhìn bó trong vòng tay.
“Em nói em sợ, thực ra anh cũng sợ.”
Tôi sững người.
“Anh chẳng qua là t.h.a.i tốt thôi, chứ không xuất sắc em tưởng đâu. Anh sợ em coi thường anh, sợ em nghĩ anh là kẻ vô dụng chỉ biết dựa dẫm vào gia đình, sợ em biết thực ra anh chẳng biết cái ra hồn cả…”
Nước mắt tôi chực trào.
Anh ngẩng lên nhìn tôi: “Anh không chắc tương lai sẽ ra sao, không biết có thuyết phục được người thân không, cũng không biết mình có ưu tú được gia đình mình không, có tự gây dựng sự nghiệp riêng không…”
“ có một điều anh biết chắc chắn.”
Tôi lặng im nhìn anh.
“Anh muốn ở bên em, dù chỉ một ngày, một tháng một năm…”
“Anh cũng muốn được ở bên em.”
Đôi mắt tôi nhòe lệ, giây tiếp theo, đôi bàn tay tôi đã được bao phủ bởi một đôi tay to lớn ấm áp.
“ , anh hứa với em, chỉ cần anh còn ở bên em ngày nào, anh sẽ dốc hết sức đối xử tốt với em ngày . Anh sẽ nỗ lực trưởng thành, từng bước giành được tiếng nói trong gia đình. Nếu một ngày nào ta sự không đi tiếp được nữa, thì chắc chắn không phải là vì anh chưa từng cố gắng.”
Sống mũi tôi cay nồng, nước mắt từng hạt rớt xuống.
“Đồ ngốc này…”
Anh bật cười: “Đúng, anh chính là một tên ngốc cả mắng người cũng không biết. , em có chấp nhận một kẻ ngốc anh không?”
Tôi lao vào lòng anh, ôm c.h.ặ.t.
Tôi cảm nhận được cơ anh khẽ run lên, đôi cánh tay siết c.h.ặ.t lấy tôi.
Cái đồ ngốc này…
Rõ ràng là tôi đang sợ.
bây giờ…
Tôi không sợ nữa .
_HOÀN_