Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Chương 4

Hắn nhịn tiểu tái xanh, ta sau đó cũng phải để ý việc đó sợ hắn chịu không nổi.

Ta còn trong tuy không sủng ái nhưng cũng chưa từng chịu khổ.

Nói là biết nấu … thực ra cũng chỉ dừng ở mức nấu chín.

Còn bây giờ chẻ củi, giặt đồ, rửa nồi, quét dọn… tất cả đều do ta .

đầy vết thương.

Gương tròn trịa cũng gầy đi.

Ta càng càng tủi thân.

Đặt mạnh bát cháo xuống bàn, vừa khóc vừa hỏi:

“Ta đi chàng ?!”

“Sẽ không có ai chăm sóc đồ ngốc như chàng nữa!!”

Ta không nào liên hệ người tàn tạ với thiếu niên từng cưới ta nửa năm .

Ta không biết một tháng hắn trải qua những gì.

Chỉ biết… hắn đối xử tốt với ta.

Ta không bỏ hắn hắn khó khăn.

Chỉ đơn giản như vậy.

Hắn đau đớn nhắm .

Một giọt nước lăn xuống.

Khẽ nói:

… ta không muốn sống nữa.”

Ta Kiều thẩm, nhờ bà dò hỏi xem nơi nào có chữa cho hắn không.

Hôm nay bà cho ta câu trả lời.

Bí mật chỉ về phía tường đỏ phía đông:

“Trong cung.”

Ta mỉm cười, ngoan ngoãn cảm ơn.

Ta lấy gần hết bạc đi lo liệu.

nhanh cạn sạch.

Nhưng ta vẫn không dám chậm trễ.

Sợ dài… sẽ không cứu nữa.

Chiều hôm đó, ta ủ rũ trở về.

Đột nhiên có người chặn lại, nói đoàn xiếc từ Biện Lương thiếu người biểu diễn.

Hỏi ta có muốn không.

Ta chậm rãi hỏi:

“Là ?”

Hắn nói thiếu người đóng vai chuột lang cái.

Chỉ cần hóa trang, ngồi đó bắt chước chuột là .

Ta cảnh giác:

lại ta?”

“Ôi trời, tối nay diễn ! Con bé kia đột nhiên bỏ việc! Gấp c.h.ế.t đi ! Nếu cô nương không muốn ta hỏi người khác vậy! Đoàn xiếc ở ngay cổng chợ!”

Hắn nói xong định đi.

Ta vội áo hắn:

“Ta đi.”

Biểu diễn thường dài khuya.

Nhưng thù lao cao.

Đủ cho ta và Tiêu Trắc nửa tháng.

Tính ta chậm chạp, lại có chút giống chuột lang nên diễn dễ.

Mọi người vỗ khen hay còn ném bạc xuống.

Chủ đoàn còn ra hiệu ta cười lấy lòng.

Ta chỉ đành ngồi xổm, hai co n.g.ự.c, lắc lắc tỏ vẻ vui.

Đột nhiên ta cảm thấy có một ánh nhìn không bỏ qua.

Khiến ta không hiểu vì cảm thấy xấu hổ.

tan đám đông, ta mới biết ánh đó từ đâu.

Tiêu Trắc nằm sấp dưới đất.

Hai đỏ ngầu nhìn ta.

Ta hoảng hốt chạy vào phía sau.

Hy vọng hắn nhận nhầm người.

Nhưng khi ta cầm đi ra… ắn vẫn nằm đó, một mềm oặt.

Người qua đường đều tránh xa.

Nhưng ta… không .

Đó là Tiêu Trắc.

Ta không né.

Ta như đứa trẻ sai, cúi đứng hắn.

Chủ đoàn vui vẻ đếm , nhìn thấy chúng ta sững lại:

“Đây là…?”

Tiêu Trắc chỉ muốn chui xuống đất.

Ta vội chạy tới đỡ hắn, chậm rãi nhưng kiên định nói:

“Phu quân ta, Tiêu Trắc.”

Chủ đoàn tuy tham nhưng không xấu, thấy chúng ta khó về , liền cho xe chở.

Ta khỏe như trâu, một mình xe về.

Ta hỏi:

chàng lại ra ngoài? trầy hết … về ta bôi t.h.u.ố.c cho.”

“Ta thấy tiệm t.h.u.ố.c có bán gậy, ta mua cho chàng nhé.”

Nói xong, ta chạy vào tiệm, dùng vừa kiếm mua một cây gậy.

Tiêu Trắc chịu ra ngoài .

Ta vui.

Đi ngang qua tiệm bánh bao, ta lại mua hai cái.

Ta chay, hắn thịt.

Lại đi qua đại tỷ hàng xóm.

Nàng hỏi:

“Đi đâu vậy? Nãy phu quân ngươi đi ngươi, lo ngươi gặp nguy hiểm!”

Ta đỏ , xe vào:

“Chúng ta cùng về, hắn đi đón ta.”

xong là nửa đêm.

Hắn lần tiên nói:

“Đỡ ta dậy.”

Thật đáng mừng!

đây cũng phải do ta ép hắn.

Hắn nói:

, sau đừng đi t.h.u.ố.c nữa… cũng đừng giả súc vật cho người ta cười.”

phế phế… sau ta sẽ con đường khác.”

Ta sững người.

Tiêu Trắc… muốn sống ?

Tiêu Trắc… thật sự muốn sống !

Từ ngày đó, Tiêu Trắc bắt tập chống gậy đi lại.

Ngã lên ngã xuống, trên người toàn là chỗ xanh chỗ tím.

Ta hỏi hắn rốt cuộc thương thế nào.

Hắn không nói, chỉ bảo ta biết càng ít càng tốt.

đêm khuya, hắn còn viết những mảnh giấy nhỏ, viết xong liền thả bồ câu đưa đi.

Hắn lợi hại.

Chỉ cần có ý chí muốn sống, học cái gì cũng nhanh.

Chẳng bao lâu chống gậy đi lại, bước gần như người bình thường.

Ta không biết hắn gì.

Chỉ thấy hắn lại bắt đi sớm về tối.

Lại tự nấu cơm, ngày ngày chăm sóc ta chu đáo.

Nhưng ta biết, hắn bây giờ gãy, trong lòng vẫn đè nén đau khổ.

Vì vậy ta vẫn không từ bỏ việc dùng lo lót, cầu người trong cung.

Một ngày nọ, khi ta mệt lả trở về bỗng thấy cửa có một cỗ kiệu xa hoa.

Ta vội chạy vào, sợ Tiêu Trắc lại xảy ra chuyện.

Nhưng trong vẫn như ta rời đi.

Chỉ là bên trong vọng ra tiếng rên trầm thấp kìm nén.

Ta đẩy cửa ra.

Không ngờ thấy nhị tỷ Ôn đứng đó, lấy khăn che miệng, đỏ hoe.

Còn thái y ngồi bên cửa sổ, chữa bệnh cho Tiêu Trắc.

Ta sững sờ:

“Nhị tỷ…”

Nhị tỷ quay lại, vừa thấy ta liền muốn khóc.

“Chuyện muội đi cầu người trong cung truyền tai ta ! muội không nói với ta?!”

Ta vốn tưởng mình và nhị tỷ không thân.

Nên chỉ đứng đờ tại chỗ.

Nhị tỷ đau lòng bước tới, nâng ta:

“Đứa nhỏ tốt như vậy… lại dày vò mức .”

Đột nhiên người tỷ tỷ chưa từng nói chuyện mấy lần quan tâm…

Ta lại thấy ngượng ngùng một cách kỳ lạ.

Cúi nhỏ giọng:

“Không có gì đâu, nhị tỷ.”

Đêm đó, nhị tỷ uống rượu trong sân.

khi đi còn nhét cho ta nhiều bạc.

Nói nếu không đủ phủ nàng.

Tỷ muội ruột, không phân đích thứ.

Hồi nhỏ nhị tỷ nghịch ngợm khi gây họa luôn đẩy lên ta.

Xem ra… năm đó ta gánh thay cũng không uổng.

Đêm đó Tiêu Trắc cũng uống rượu.

Hắn… còn hôn ta.

Ta hơi né ra một chút.

Hắn vội xin lỗi, nói sau sẽ không thế nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.