Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tô Triết ôm con, vẻ mặt đầy khó xử.
“Giang Mạn, chuyện này… dù sao mẹ cũng là bà nội ruột của con bé.”
Giang Mạn lườm nó cái sắc lạnh.
“Bà nội ruột thì sao? kiểu bà nội chân không sạch sẽ này, sau này con bé học kiểu gì cũng người ta chỉ trỏ sau lưng! Tô Triết, hôm nay dám bênh bà ta, ngày mai ta ra Cục Dân ly hôn!”
Tô Triết co rúm , sau đó quay sang tôi, chất đầy vẻ trách móc.
“Mẹ, mẹ xem mọi chuyện mẹ làm thành ra nào . Mẹ mau lấy sổ đỏ ra , đừng chọc Giang Mạn nổi giận nữa. Đằng nào cửa trước sau gì chẳng là của con, mẹ cho con bây giờ thì gì khác đâu?”
Tôi chậm rãi chống đứng dậy khỏi nền đất.
Đầu gối mảnh vỡ cứa rách, m.á.u đang rỉ ra, nhưng tôi chẳng cảm thấy đau nữa.
Bởi nỗi đau lòng đã khiến tôi tê dại hoàn toàn.
“Tô Triết, cũng nghĩ vậy sao? Dùng di vật của bố , dùng con gái để ép tôi giao ?”
Tô Triết bực bội vò đầu bứt tai:
“Mẹ, mẹ đừng nói khó nghe . Bọn con làm vậy là để phân bổ tài nguyên cho hợp lý thôi. Mẹ là bà mình, giữ căn lớn để làm gì? khi bọn con áp lực đủ đường, mẹ giúp đỡ chút thì đã sao? Mẹ cứ ích kỷ mãi vậy, sau này mức không nổi nữa, ai hầu hạ, ai đổ bô hốt phân cho mẹ?”
Tôi người đàn ông đứng trước mặt, mang dáng vẻ thể mọi điều hắn nói đều là lẽ đương nhiên, bỗng thấy xa lạ vô cùng.
Đó là đứa con trai tôi từng dốc sạch tất cả, thậm chí đ.á.n.h đổi cả quãng đời tuổi của mình để nâng niu, bao bọc.
Tôi hít thật sâu, cố nén cục m.á.u tanh đang cuộn lên nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Được, tốt lắm. Chẳng phải người muốn sổ đỏ sao? Ở ngăn kéo căn phòng trên tầng .”
Giang Mạn sáng rực, cô ta nhét phắt đứa bé vào tôi, kéo Tô Triết lao thẳng lên lầu .
Thật ra trên tầng làm gì sổ đỏ.
đó chỉ “Hợp đồng Bán ” và “Giấy Xác nhận Thu hồi Xe” tôi vừa cất vào.
4
Vài phút sau, Giang Mạn giậm chân bình bịch lao xuống tầng, gương mặt méo xệch vì tối.
Tô Triết bám sát phía sau, sắc mặt tái xanh.
“Mẹ! Mẹ làm vậy là ý gì?!”
Tô Triết đập mạnh tờ giấy xuống bàn trà.
“Mẹ bán ? Mẹ định thu hồi cả xe nữa sao?!”
Giang Mạn chỉ thẳng vào mũi tôi, lớn tiếng c.h.ử.i bới:
“Bà c.h.ế.t tiệt này, bà điên à?! Bà lấy tư cách gì bán của tôi? Lấy quyền gì đòi thu chiếc BMW của tôi!”
Tôi bình thản đặt cháu gái xuống ghế sofa.
“Tôi không muốn cho nữa, vấn đề gì sao?”
Tô Triết xông , siết c.h.ặ.t lấy vai tôi lắc mạnh.
“Mẹ bệnh à! Mẹ cắt hết tiền với tài sản, ba người con bằng gì? Mẹ đang ép con vào đường cùng đấy!”
Tôi lắc hoa ch.óng mặt, phải dồn sức đẩy mạnh nó ra.
“Tôi ép người? Mỗi tháng 2 vạn tiền sinh hoạt, người đem mua túi xách hàng hiệu, ăn hàng sang trọng. Tôi chỉ ăn bó hành 5 tệ, người đã mắng tôi là giặc ăn cắp. Bây giờ quay sang nói tôi ép người?”
Giang Mạn rút túi xách ra tập giấy, ném thẳng vào mặt tôi.
“Tô Triết! Đừng nhiều lời với bà điên này nữa! Bà ta căn bản là không muốn thấy ta yên ổn! Ký tên !”
Tôi cúi xuống nhặt tập tài liệu dưới chân lên.
Trên bìa ghi rõ:
“Thỏa thuận Cắt đứt Quan hệ Mẹ con và Từ bỏ Tài sản”.
Nội dung ghi rành rành rằng tôi tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản, giao hết cho Tô Triết thừa kế, đồng thời cam kết từ nay về sau mọi chuyện sinh lão bệnh t.ử đều không liên quan Tô Triết.
Tô Triết đứng bên, lạnh nhạt tôi.
“Mẹ, mẹ ép con phải làm vậy. Nếu mẹ không trả , không trả xe cho con, thì hôm nay mẹ ký tên vào đây. Sau này mẹ hay c.h.ế.t, cũng không liên quan gì con nữa.”
Tôi bản thỏa thuận, đột nhiên bật cười, cười mức nước cũng trào ra.
“Tô Triết, vì tiền mẹ ruột cũng không cần nữa sao?”
Tô Triết nghiến răng, khuôn mặt méo mó dữ tợn:
“Là mẹ chưa từng coi con ra gì trước!”
Giang Mạn rút điện thoại ra, thành thạo mở livestream.
“Nói nhiều với bà ta làm gì! Mọi người mau vào xem , đây là bà mẹ chồng độc ác ăn cắp đồ của con dâu, cố tình chặn đường của con cháu đấy! Bây giờ bà ta trốn ở biệt thự dưới quê hưởng phúc, mặc kệ gia đình ba người tôi c.h.ế.t ra sao!”
Phòng livestream tràn vào hàng nghìn người.
Bình luận lao qua màn hình nhanh thác đổ.
“Trời, mặt bà này đã thấy dữ!”
“ cháu gái ruột cũng mặc kệ, này là người à?”
“Loại người này nên c.h.ế.t cho !”
“Tội chị con dâu quá, ôm chị cái!”
Giang Mạn chĩa thẳng camera vào mặt tôi, ánh tràn ngập vẻ khoái trá độc địa.
“Bà kia, bà thấy chưa, mọi người đang mắng bà nào kìa! Tôi nói cho bà biết, hôm nay nếu bà không ký tên, tôi sẽ khiến bà thân bại danh liệt trước toàn thể cư dân mạng! Tôi sẽ làm cho sau này bà ra đường cũng người ta nhổ nước bọt!”
Tô Triết cầm cây b.út, nhét mạnh vào tôi.
“Mẹ, ký , đừng chống cự nữa. Mẹ không đấu bọn con đâu.”