Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
11
Sau khi cấp ba, cha mẹ nuôi hoàn toàn mặc kệ tôi, nào tôi việc cửa quanh trường để tự nuôi mình.
Bà thường để dành đồ ăn cho tôi, dần dần tôi trở nên thân thiết.
Bà có hai đứa cháu nội và cháu ngoại, đều học xa. Sức khỏe bà không tốt, không thể đi xe đường dài, nên lại quê chút buôn bán nhỏ.
Tình cảm giữa tôi càng sâu đậm, lần tiên đời tôi cảm nhận được chút ấm áp của tình thân.
nào bà để dành cho tôi một cái bánh kẹp, đảm bảo tôi tan học là có thể ăn ngay.
Cho đến một hôm, tôi vừa ra khỏi cổng trường thì thấy sạp của bà bị người ta lật tung, mấy người phụ nữ vây quanh mắng chửi.
Nguyên nhân vì con mèo hoang bà cho ăn đã lỡ bẩn đôi giày da đắt tiền của Hướng Uyển.
hất hết nguyên liệu bà chuẩn bị suốt đêm người bà, một xô bột còn bị Hướng Uyển đổ thẳng mặt bà.
Bà luống cuống xin lỗi, nhưng năng không rõ ràng.
Tôi lao đến đuổi hết bọn họ đi.
Từ đó, mối thù giữa tôi và Hướng Uyển coi như kết chặt.
Cô ta cầm cô lập tôi, thường xuyên chửi rủa sau lưng, thậm chí còn nhốt tôi nhà vệ sinh.
Tất cả những điều đó tôi đều nhịn được, cho đến hôm ấy, nhà vệ sinh, tôi nghe cô ta sẽ gọi vài tên du côn đến phá nát sạp của bà .
Tôi không thể chịu đựng, và tôi lao đánh nhau.
lúc giằng co, Hướng Uyển rút từ túi ra một con dao bấm.
“Con tiện nhân này, cho mày một bài học.”
Con dao đâm người tôi, vết thương ấy khâu mười tám mũi, tôi nằm trên giường bệnh và báo cảnh sát.
nhân Hướng đích thân đến xử lý vụ việc.
Người phụ nữ quý phái, mặc hiệu chỉnh tề, vừa tới đã đưa tôi một khoản tiền:
“Hòa giải đi. Hướng Uyển là con ruột duy nhất của tôi, còn nhỏ chưa hiểu , dù có sai cả nhà sẽ bảo vệ. Nếu cô còn muốn sống thành phố này, thì chấp nhận hòa giải, đừng truy cứu nữa.
“Bà già kia tôi sẽ đưa tiền. Cô học lớp 12 rồi, lo học cho tốt đi.”
Tôi không muốn tiền, tôi muốn một lời công bằng.
Nhưng bà vết thương của tôi, mắt cứ rơi, nắm tôi lắp bắp rất lâu, cuối cùng tôi nghe rõ vài chữ:
“Học… Lai Lai… học.”
Bà muốn tôi tiếp tục đến trường, đừng lỡ cơ hội này.
Đứa trẻ không có ô có thể chạy nhanh hơn, và cứ thế chạy thẳng đến cuối con đường.
Tôi đồng ý hòa giải, ký giấy bãi nại.
Hướng Uyển lập tức ra ngoài du học, này bị tất cả mọi người lãng quên.
Vừa tròn mười tám tuổi, tôi tự đổi tên, lấy họ của bà.
Nếu có thể, tôi muốn được con của bà.
“Tôi kể câu này, người thấy hay không? Con bà suýt giết chết đứa con còn lại của bà đấy.”
Cả căn phòng chìm im lặng, nhân Hướng không nổi một câu.
có Phó Quân Nghiễm siết chặt tôi.
Thực ra, ban tôi tiếp cận Phó Quân Nghiễm là có mục đích.
Nhà anh giàu và có quyền, nếu quen được anh, có lẽ những đại học tôi sẽ không bị bắt nạt.
Nhưng may mắn là, đại học tôi đã gặp những người bạn cùng phòng tốt, một cố vấn có trách nhiệm… và tình yêu cả đời mình.
Tôi và Phó Quân Nghiễm thật lòng yêu nhau.
Anh đồng ý giúp tôi thu thập thông tin về nhà họ Hướng suốt những qua, không ngờ lại phát hiện ra xưa họ bị tráo mất một đứa con.
Thế giới này đúng là nhỏ.
biết sự thật, tôi nôn thốc nôn tháo bồn cầu, đến mức mắt nhòe tầm .
Người tôi từng khát khao tìm lại, hóa ra chính là kẻ đã tôi tổn thương sâu nhất.
“Cho nên, từ lúc nhận lại nhau đến giờ, tôi chưa bao giờ xem người là người nhà. người khiến tôi thấy ghê tởm.”
Tôi kéo Phó Quân Nghiễm định rời đi.
Vừa chạm nắm cửa, giọng nhân Hướng vang sau lưng:
“Lai Lai, là ta có lỗi với con… nhưng mong con có thể buông .”
Buông ư? Nghe thật nhẹ nhàng.
Nỗi đau họ gây ra, tại sao lại bắt tôi buông ?
“Nếu buông , tôi đã không đến mức này. À đúng rồi, quên với người, tin đồn trước đây rằng Hướng Uyển không máu mủ nhà họ Hướng là do tôi tung ra. Bao gồm cả những phốt sau đó… đều là tôi công bố đấy.”
12
Tôi hận Hướng Uyển, hận nhân Hướng, hận cả nhà họ Hướng.
Tự nhiên sẽ không để họ sống yên ổn.
Nhưng khi bước ra khỏi nhà , gió lạnh tạt mặt, tôi vẫn thấy nhói lòng.
Dù ngay vừa rồi, tất cả sự thật đã bị bóc trần, vậy khoảnh khắc cuối, nhân Hướng vẫn hy vọng tôi và Hướng Uyển hòa giải.
Không hề có chút áy náy với tôi, chẳng nhận ra Hướng Uyển đã vô pháp vô thiên đến mức nào — bà ta vẫn đứng về phía cô ta.
Xuống bậc thang, chân tôi khựng lại, suýt ngã, may Phó Quân Nghiễm kịp đỡ.
“Lai Lai, em không đơn độc, em còn có anh, còn có ta…”
“Mami!”
Lời anh chưa dứt, giọng con trai vang từ phía xa.
Thằng bé ôm một bó hoa thật lớn, vì che khuất tầm nên nghiêng tôi, dáng vẻ vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.
cạnh còn có những ngọn nến xếp thành hình trái tim.
trái tim ấy là những gương mặt quen thuộc — ba mẹ của Phó Quân Nghiễm, bà từ viện dưỡng lão, những người bạn thân nhất thời đại học, và đồng nghiệp đã cùng tôi chiến đấu văn phòng luật suốt nhiều .
Phó Quân Nghiễm siết chặt tôi, giọng anh trầm ấm vang tai:
“Tối nay đúng là bữa cơm gia đình, bởi vì tất cả tôi… đều là gia đình của em.”
mắt tôi rơi như mưa, không kìm được chạy nhanh về phía họ.
Thì ra, từ lúc nào đó, tôi đã có nhiều người cạnh đến vậy.
Bà nắm tôi, nhẹ nhàng lau mắt:
“Lai Lai… bà giúp con, đừng khóc.”
cạnh bà là cháu mới từ ngoài trở về.
“Bà nhất định giúp chị. Những qua, bà đã tập lại.”
Bà kể lại xưa, cháu bà quay video và đăng mạng.
Đoạn clip vừa tung ra đã gây chấn động, loạt người phẫn nộ án Hướng Uyển.
Những người từng bị cô ta bắt nạt cùng nhau khởi kiện, chuẩn bị phơi bày toàn bộ tội trạng.
nhân Hướng tìm tôi nhiều lần, sau vì lực bất tòng tâm không đến nữa.
Hình tượng nhà họ Hướng gầy dựng bao sụp đổ chớp mắt, nhà tư rút lui, dòng vốn đứt đoạn.
Vợ chồng họ Hướng lo còn chưa xong thân, chẳng thể lo cho Hướng Uyển.
Lần này, cô ta không thể dựa bố mẹ dọn dẹp hậu quả.
Tội trạng bị công khai.
Hôm bị cảnh sát dẫn đi, tôi đứng từ xa rõ mồn một.
Khi chuẩn bị rời đi, vợ chồng nhà họ Hướng lao tới, siết chặt tôi:
“Giờ Hướng Uyển đã bị bắt, con hài lòng rồi chứ? Mau về đi, Lai Lai.”
Nghe họ đang bờ phá sản, toàn bộ bất động sản bị niêm phong.
Họ không còn dáng vẻ hào hoa xưa, quần áo xộc xệch, đứng trước mặt tôi cầu xin tha thứ.
Đáng tiếc, tôi đã không còn biết tha thứ cho họ từ lâu.
“ người không gia đình tôi.”
Tôi ngẩng , thấy cách đó không xa, chiếc xe của Phó Quân Nghiễm đang đỗ, anh và con trai tôi từ xa.
“Gia đình tôi… đang đợi tôi.”
Còn bọn họ — đã chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
[ TOÀN VĂN HOÀN ]