Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
11
Kỳ cuối đại học, chủ yếu là… thực tập.
Tui Phó Gia.
Một đứa học thú y – chuyên đỡ đẻ cho .
Một đứa học tài chính – chuyên… kiếm tiền cho ăn.
Không chung thực tập là điều quá dễ hiểu.
Nhưng may mắn thay – địa điểm thực tập đều quanh trường.
sợ Phó Gia nhạy cảm như mẹ gần sinh, tui luôn tranh thủ ăn tối chung, rảnh thì rủ ảnh đánh Liên Quân.
Cả cái thời gian đó, không liên lạc gì hết.
Phó Gia lúc này dần dần tin tưởng.
Bớt ghen như bò nhai kỹ.
Rồi tới sinh nhật ảnh.
Ảnh tổ chức party nho nhỏ tại nhà, gọi thân – tui cũng có danh sách.
Tui nghĩ: mẹ ảnh cũng đồng ý tụi tui rồi.
Crush cũng lâu rồi.
Quất luôn.
Tui chuẩn quà.
Hoa cũng có.
Tính tỏ tình đêm đó.
Cơ …TUI KHÔNG NGỜ.
. . Có. . Ở. Đó.
Gương Phó Gia đang cười… vỡ toang như chai mắm rơi xuống sân gạch.
Ảnh quay lại nhìn tui, đỏ lên như gà mổ.
Tui hốt hoảng giải thích liền:“Không phải tui rủ ảnh tới nha!”
Ảnh trầm mặc vài giây… rồi nắm tay tui, nhỏ giọng:
“Thôi được rồi… Anh tin .”
tui vừa ươn ướt kịp rơi lệ cảm động thì… Phó Gia lập tức bật mode “tiểu thiếu gia gay gắt”:
“Ủa anh , nhớ không mời anh.
Anh tới sinh nhật hay tìm ?”
gãi gãi , ngơ ngác như con bò gặp iPhone:
“Tới tìm người.”
Phó Gia: đơ thêm level.
May …NỮ CHÍNH PHẦN 2 xuất hiện – mẹ Phó Gia!
Cao gót đập đất “cộp cộp”, vào phòng quét ánh như quét QR.
Dừng lại ở chỗ .
Chạy tới, khoác tay ổng.
“Con , đây là trai của mẹ – .
Giới thiệu con.”
Phó Gia: thở phào nhẹ nhõm như xong ca trực chuồng .
Tui đứng bên cạnh, óc như dội nước chuồng.
Cả bầu trời “ngược tâm”, hóa là ngược nhầm đối tượng.
Sau đó, tụi tui cùng uống một ly.
Party chỉ có vài người thân quen.
khúc chơi “Thật hay Thách”.
Tui xui như… gà thả nhầm chuồng vịt.
Vòng trúng tui.
Tui chọn “ thật”.
Người : thân của Phó Gia – chuyên gia ngu số 1.
“Lần trước mày gửi ảnh đang uống rượu cho Phó Gia, ảnh mày ở đâu, mày không trả lời, còn gửi icon trợn .
nghe coi, là quán nào có cả đồ nhắm ?”
Tui:
“…”
kịp trợn lần hai, Phó Gia vả một phát như trời giáng:
“Biến, phí lượt!”
(Chắc ảnh nhớ lại vụ về quê dự tiệc “rượu quê – ” móc 50k mừng.)
Rồi lại tới lượt tui – lần 2.
Người : MẸ PHÓ GIA.
đúng một câu:
“ số những người có , có là người con thích không?”
Tui Phó Gia nhìn nhau.
mẹ còn nháy tui, nháy mức tui thấy nhiệt độ mình tăng như lò than nội nhóm.
Tui nhỏ giọng:
“Có.”
Người khác biết gì, bắt la ó:
“ ! ?”
Phó Gia đưa tay cản:
“Đợi, đó là câu tiếp theo nha.”
Dạ, sinh nhật ảnh, ảnh gì cũng đúng.
Mọi chuyện tưởng dừng ở đó.
ngờ…vòng cuối – chai xoay trúng Phó Gia.
Ảnh chọn “Thách”, bốc lá bài hộp.
Lật :【Hãy làm điều bấy lâu nay luôn muốn làm.】
Ảnh cúi xuống… lôi từ dưới gầm bàn một bó hoa.
Chính giữa bó hoa…LÀ MỘT CHIẾC NHẪN.
Ảnh quỳ một gối trước tui, tai đỏ như vừa tắm nắng.
“Hứa Phồn Hoa.
Anh thích .
Làm gái anh nhé?”
Tui cười, rút từ túi áo mình … một chiếc nhẫn y chang.
“ đồng ý.”
13
Sau khi chính thức thành đôi, tui có lần lén thăm dò Phó Gia:
“Mẹ anh quen người , anh thật sự không thấy khó chịu chút nào sao?”
Phó Gia không gì.
Chỉ im lặng… hốt phân mèo.
Tụi tui đã tốt nghiệp, rồi thuê một căn hộ nhỏ gần công ty.
Nuôi một con mèo một con chó.
Ảnh lo chăm – tui lo chơi.
Phân chia công việc rõ ràng như trại giống quốc doanh.
Đợi khi ảnh xử lý xong “bom đạn”, thở hắt trả lời:
“Vừa nãy nghẹn thở nên không được.
thật … không khó chịu.
Từ lúc 5-6 tuổi là tui bắt quen rồi.
Cơ bản một năm đổi một ông bố.
cũng đối xử tui khá tốt.
tới lúc chán thì người ta đã biến mất rồi.
Nhưng mẹ tui vui vẻ.
Tui nghĩ… mỗi người đều có cách của riêng mình.
Tui không thể muốn có một gia đình trọn vẹn, bắt mẹ tui phải cô đơn cả đời.
Chỉ cần mẹ vẫn dành cho tui một phần thương, là đủ rồi.”
Nghe tới đây… trái tim tui mềm như tàu hũ nóng.
Thì , chính Phó Gia lại thật lòng tình .
Ảnh không xét gia thế.
Không quan tâm học lực.
Không màng khoảng cách hay môn đăng hộ đối.
Chỉ cần: ảnh tui – tui ảnh, thế là đủ.
Tui nhớ lại nơi tui lớn lên: người ta dạy rằng con cái, dù hôn nhân có khổ, cũng không được ly hôn.
Kết quả là bao nhiêu mẹ cười bên ngoài, khóc lòng.
Trẻ con lớn lên mớ niềm tin sai lệch đó, tính cách cũng dễ trở nên vặn vẹo.
Tui chính là kiểu người đó – giáo điều nhào nặn thành phiên bản “chịu đựng là đức hạnh”.
Còn Phó Gia – từ một ngôi nhà đầy thay đổi, lại lớn lên thành một người tử tế, dịu dàng, rất đỗi chân thành.
lúc đó, tui hiểu: những điều tui từng tin là “chân lý”, chắc đã đúng.
Người ta hoàn toàn có thể chính hạnh phúc của mình.
hiện tại, tui đang hạnh phúc – bên cạnh Phó Gia.
(HOÀN)