Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwFuTlrud

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

1

Sau khi rời khỏi Hầu phủ, ta quay trở về Tây Nhai.  

Tây Nhai vẫn giữ nguyên nét quen thuộc xưa cũ, với hơn chục cửa tiệm nằm san sát nhau.

ông bà tuổi trong khu vẫn tụ tập lại thì thầm to , nhiều như thuở nào.  

Nhưng Tây Nhai cũng đã có vài thay đổi.  

Như là bà Vương hàng xóm khi xưa đã qua đời vào năm ngoái, giờ còn lại một nấm mồ .  

Ta thắp cho bà một nén nhang, rồi buông tiếng thở dài.  

Mấy năm trôi qua, cảnh vật vẫn còn đây, nhưng người thì đã đổi thay.  

Giống như bà Vương .  

cũng như ta với Tề Sùng.  

Vài người nhiều ta, liền nói giọng mỉa mai: “Ồ, Phượng Hoàng họ Phùng quay lại rồi à? Sao thế, lại bị bỏ rơi à?”  

Ngày Tề Sùng cưới ta, đám cưới rình rang khắp mười dặm, chiêng trống vang trời.  

Vài muốn kết thân với Tề Sùng, nhưng đều bị hắn thẳng thừng từ chối.  

giờ họ vẫn còn căm ghét ấy.  

Lan Thúy, người đã theo ta suốt năm năm, không nhịn được liền nhặt mấy viên đá ném về phía họ, khiến họ hốt hoảng kêu la.  

Ta chẳng buồn để ý, mà giăng chiếc biển hoành thánh năm xưa ra.  

Tấm biển màu xanh lục sẫm, chất vải đã cũ kỹ.  

Phía trên dùng bút son viết dòng chữ: **Phùng Thị Hoành Thánh**.  

Ta tìm người viết lại, đổi thành **Song Lan Hoành Thánh**.  

Chữ “Lan” là của Lan Thúy, còn “Song” là của Phùng Song – chính là tên ta.  

Từ đây, ta Lan Thúy chính là người một .  

Ta cúi người chào ông bà tuổi trong khu:  

“Nhờ ơn vị đã chăm sóc cho Song Nương bấy lâu, hôm nay quán hoành thánh của Song Nương lại mở cửa, mong vị ủng hộ ạ.”  

ông bà chưa từng ai vừa dọa vừa lễ phép như ta, biết lầm bầm đôi lời.  

Ta cũng không buồn để tâm, liền treo tấm biển trước quán.  

Lan Thúy hé miệng cười tươi, ngồi trên ghế như một vị thần đáng yêu nhưng cũng đầy khí phách.  

Lan Thúy nói rằng đó là để những yêu ma quỷ quái không dám lại gần, đặc biệt là những ông bà tuổi mang trong mình ý đồ xấu xa.

Ta biết cười bất lực, rồi quay người đi trộn nhân hoành thánh.

Ở kinh thành, hầu hết quầy hàng nhân nhân rau tề thái, còn ta thì sáu loại nhân.

Nhân trứng bách thảo, nhân , nhân rau tề thái, thậm chí còn có kết hợp vài loại nhân với nhau.

Mẹ ta ngày xưa cũng làm như .

Dù đã năm năm trôi qua, hoành thánh do ta làm vẫn giữ nguyên hương vị như trước.

Lan Thúy vừa trợn mắt , vừa tiếng rao: “hoành thánh — hoành thánh — hoành thánh ngon đây!”

Thế nhưng, cho khi trời tối, quán của ta vẫn không có một vị khách nào ghé qua.

có một đứa trẻ ăn mày xuất hiện.

2

Đứa trẻ ăn mày trông khoảng sáu bảy tuổi, đầu tóc bù xù, mặt mũi lem luốc, bước đi khập khiễng. Đôi giày rách rưới lộ cả mấy ngón chân, quần áo mỏng manh, lỗ thủng chỗ này chỗ kia khiến cơn gió lạnh lùa vào, làm người run bần bật, răng va vào nhau lập cập.

Đứa gầy guộc mức ta rõ cổ tay trơ xương, còn đói thêm vài ngày nữa, có xương cốt sẽ nhô ra rõ ràng.

Bà Triệu Lão Tái đứng gần đó, bịt mũi đầy khinh bỉ: “Đứa ăn mày này ở đâu chui ra ? Cút đi chỗ khác!”

Đứa bé xoay người, lặng đi về phía một gốc cây .

ôm chặt lấy thân mình, cuộn tròn lại với hy vọng sẽ giữ ấm được đôi chút.

Nhưng bà Triệu vẫn không buông tha, cầm cây chổi định xua đuổi: “Phì! Đồ xui xẻo! Đừng có đứng đây cản trở vận may của lão nương!”

Đôi mắt của đứa trẻ trống rỗng, như đã quá quen với sự khinh miệt này. không cãi lại, từng bước từng bước lặng rời đi, trông thật vô hồn mệt mỏi.

Lan Thúy cảm khó chịu vô .

Ta thì khẽ thở dài, lòng không nỡ bỏ mặc, cuối quyết định đuổi theo.

“Ngươi đứng lại!”

Đứa trẻ quay đầu ta.

Ta cố gắng bắt chước dáng vẻ của kẻ ngang ngược.

“Lúc nãy ngươi đứng trước gốc cây đó, chắn lối ta, vì ngươi phải bị phạt.”

Giọng khàn khàn, từng từ thốt ra như cứa vào cổ họng: “Ta không có tiền.”

Ta hống hách nói: “ thì ngươi phải làm lao công cho ta!”

Đứa trẻ cứng người lại, một lúc lâu không động đậy.

đang nghĩ, làm sao lại có người mặt dày mức này.

Nhưng cuối hắn vẫn thật thà đi theo ta.

——Ta cầm trong tay , có bay người ta.

Ta nhanh chóng làm vài bát hoành thánh.

Mỗi loại nhân một bát.

Vỏ hoành thánh mỏng như giấy, nhân lại vàng óng, cho vào nồi sôi, chẳng bao lâu liền có vớt ra.

Thêm chút tôm khô, rong biển, rau cải, cắn một miệng, tươi ngon, đầy , thực sự là tuyệt phẩm thực ẩm.

“Ăn đi! hôm nay ngươi không ăn hết, ta sẽ bắt ngươi báo quan!”

(đứa trẻ ăn mày) ngẩn ra một hồi.

Hắn vào hoành thánh, vành mắt dần dần đỏ , những giọt mắt tuông rơi xuống bàn, thật đáng thương.

Tim ta tan chảy xúc động.

Lan Thúy không biết từ lúc nào đã rút ra một con dao: “Nhanh , ăn cho hết! thư của chúng ta cho ngươi ăn, ngươi nhất định phải ăn, không ta sẽ chém ngươi!”

Đứa trẻ lập tức nâng bát , ăn lấy ăn để.

… Nói thật, thật là mất mỹ quan!

3

Ta dẫn đứa trẻ về .

Mọi người trong gia đình tụ lại một chỗ, xì xầm nói xấu về ta.

Họ bàn tán: “Người vợ quý của họ Phùng đang yên đang lành lại không chịu, lại muốn quay về hoành thánh, ta chắc chắn là đã xảy ra gì xấu hổ, nên khiến phu quân thất vọng!”

“Đúng đúng , phu quân lúc trước vì ả mà ngay cả xương sống cũng gãy, ả sao lại có làm điều phụ bạc như ?”

“Hôm nay ả còn nhặt được một tên , hừ, với tính tình lẳng lơ của ả, chẳng biết sẽ làm ra gì!”

“……”

Lời xì xầm bên tai, ta giả vờ không biết.

Lan Thúy không chịu nổi, cầm kéo ra chửi nhau với họ.

Đứa trẻ giọng nói: “Tỷ tốt hơn là đừng dẫn đệ về, họ sẽ cười nhạo tỷ.”

Ta khom người, trống lãng.

“Tại sao trán của ngươi lại bị thương?”

: “Có người đệ, cũng có người đệ, đệ sợ quá, nên chạy ra ngoài.”

Ta mỉm cười.

“Đó là vì ngươi may mắn, nên họ mới ngươi. không phải thức ăn của ngươi nhiều nhất, thì tại sao họ lại ngươi? Nói thẳng ra, họ đều ghen tỵ với ngươi.”

“Mẫu thân ta nói, chúng ta hoành thánh thì rất thích cầu may, ngươi ở bên cạnh ta, chẳng phải chính là phúc khí của ta sao?”

“Cho nên, nói cho , ta vẫn phải nhờ vào vận may của ngươi đấy.”

không nói gì.

Ta lại nói: “Ta biết làm rất nhiều món ngon, ngoài hoành thánh ra, ta còn biết làm sốt chua, vịt xé trộn, sườn chiên giòn, vịt nướng, gà nướng, ngỗng con nướng, gà, vịt heo ướp.”

Như đang dỗ trẻ con, ta hỏi: “Ngươi thật sự không muốn theo ta về sao?”

Cuối , cũng có phản ứng.

mắt lăn dài trên má.

Hắn nói: “Đi!”

Lòng ta xúc động.

hắn thực sự là phúc khí của ta, trở về ngày đầu tiên ở Tây phố, ta lại có thêm một thành viên trong gia đình.

Ta đặt tên cho hắn là Phùng .

Phùng , “gặp ”, như cây cối gặp được mùa .

Hắn rất thích tên này, lặp đi lặp lại trong miệng vài lần.

Lan Thúy đun ba thùng nóng cho hắn tắm, ta mua cho hắn vài bộ quần áo mới, giày mới tất mới.

Phùng tắm sạch sẽ, lộ ra diện mạo thật của mình.

Hắn hơi gầy, nhưng lại rất thanh tú.

Ta trêu ghẹo: “ sau này nhất định phải học chữ, đoán chừng có thi đỗ Trạng Nguyên.”

Phùng bĩu môi, rưng rưng mắt, Lan Thúy lập tức dùng tay che miệng hắn.

“Không được khóc! Ăn cơm!”

Phùng chớp chớp mắt, ú ớ hai tiếng.

khi Lan Thúy buông tay, hắn lập tức khóc to hơn.

“……”

Thằng nhóc này thật là!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.