Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Chuyển tiền cho em, đó là tiền của em!” Tôi vội vàng nhắn lại cho chị.
“Tiền gì? Anh ta hào phóng , em ngủ anh ta rồi à?”
Nhìn dòng tin nhắn, tôi toát mồ hôi lạnh.
“Chưa.” Tôi thì lắm.
“Ngủ rồi không sao, chị quan tâm. Nhưng nếu anh ta biết em sống khu ổ chuột, liệu còn em không? Đừng ngu ngốc, đàn ông thực ra còn thực tế phụ nữ đấy.”
“Lo cho bản thân .” Tôi bị những lời đó của chị chọc giận.
Dù biết chị nói đúng, nhưng tôi vẫn tức.
“Tiền thì không gửi đâu, chị chưa chắc là có thể em vay tiền danh nghĩa chị mà.”
Tôi thèm trả lời, ra khỏi .
**10**
Vậy là cuối cùng tôi vẫn chen chúc trên tàu điện ngầm.
taxi đến bệnh viện mất 80 nghìn, còn tàu điện tốn 6 nghìn, dù tôi có kém toán, vẫn biết chọn nào có lợi .
gặp anh, đã là ba giờ sau.
Tôi thẳng đến văn phòng của anh.
Anh đang kiểm tra phòng bệnh, giờ có mình tôi đó.
Thi thoảng có một vài bác sĩ , thấy tôi thì đều ngạc nhiên nhìn vài giây.
Tôi nằm trên bàn anh xem điện thoại.
Bàn làm việc của anh sắp xếp rất ngăn nắp, trông giống hệt mắc chứng sạch sẽ.
Trên bàn có một hộp nhỏ màu hồng, in hình gấu hoạt hình, tôi tò mò mở ra, hóa ra bên trong là kẹo.
Anh ăn kẹo sao?
Tôi không nghĩ nhiều, vừa ăn kẹo vừa tiếp tục xem điện thoại.
Không biết bao lâu sau, tôi vươn lấy thêm kẹo, thì bị giữ lại.
Ngước lên, tôi thấy anh đứng đó.
“Đây là của một đứa bé bệnh nhân tặng, tôi định trả lại.”
“Hả?” Nhìn nửa hộp đã bị tôi ăn hết, tôi biết thể trả lại được nữa.
“Bệnh viện có quy định, không được nhận quà của bệnh nhân.”
“Em không biết mà, nữa, đồ ăn chắc không tính đâu.” Tôi biết mình sai, không dám nhìn thẳng anh.
Tưởng anh sẽ mắng, nhưng anh thở , cười hỏi: “Ngon không?”
“Khá ngon, anh thử không?” Tôi đưa anh một viên.
“Không ăn.” Anh ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu sắp xếp hồ sơ bệnh án, thở , “Đúng là trẻ con, vẫn ăn kẹo.”
“Không cần ăn có thể thử.” Nói xong, tôi đến gần anh, nhìn thẳng mắt anh, “Thử không?”
Anh hiểu rõ ý của tôi, nhìn tôi một , chán chườn nói: “Lại giở trò?”
“Em nói là ăn kẹo, trò gì cơ, em không hiểu.” Tôi cười trêu anh.
“Em hiểu còn ai hết, đừng giả ngốc.” Anh nhìn tôi vẻ bất đắc dĩ.
“ khóa đây.” Tôi đưa khóa xe cho anh, chợt nghĩ ra, “Khoan đã, khóa xe , thì xe sao?”
“Ừ.”
“Vậy em mang khóa đến, có ích gì chứ?”
“ có ích gì.” Anh nhìn tôi vẻ mặt thản.
“Anh có biết em phải ngồi tàu điện mất mấy tiếng không? Anh đang đùa em à?” Tôi hơi bực bội.
Thật là biết cách trêu !
“ phải bảo em taxi sao?” Anh đặt điện thoại xuống, thở , “Sao mà ngốc .”
“Còn nói em ngốc, rõ ràng là anh đang trêu em.” Tôi tức giận định lấy lại khóa, nhưng anh giơ lên cao, tôi mải mê lấy khóa, là cứ ngã lòng anh.
Anh giơ cao hai , vẻ mặt nói anh động đậy gì, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn tôi.
Thật ra anh nhìn tôi, tôi có chút chột dạ, tôi không biết anh hay ghét tôi.
Anh thật khó đoán.
Tôi giữ nguyên tư ấy, anh không bảo tôi đứng dậy, và tôi có ý định đứng lên.
Bầu không khí dần trở nên mập mờ.
Anh thở , khẽ nói, “Đây là bệnh viện.”
“Ồ, bệnh viện thì sao?” Tôi vờ không sợ mà đáp lại, nhưng mặt thì đã đỏ bừng, “Chú cố tình nhắc nhở vì có sở đặc biệt nào sao?”
Anh chậm rãi đỡ tôi đứng dậy,
“Em nên biết ơn vì lát nữa tôi còn ca mổ.”
“Ý anh là gì? Nếu không có ca mổ, anh sẽ làm gì em?”
Anh không đáp, nhìn tôi đầy ẩn ý.
“Không biết xấu hổ.”
Mặt tôi lập tức đỏ ửng.
“ những đứa mặt dày mới có kẹo ăn.” Tôi giơ khoe mấy viên kẹo.
Anh nhìn tôi một , khẽ hừ nhẹ.
Sau đó, anh lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp, đưa cho tôi.
“ gì đây?” Tôi hỏi.
“ game, bạn mua thừa.” Anh nói giọng điềm đạm.
Tôi mở ra, đúng là Switch mà bạn tôi từng nhắc tới.
Tôi cười toe, tiến sát lại gần anh, “Bác sĩ Chu, anh đang dỗ trẻ con đấy à, còn mua game?”
“ thì lấy, không thì thôi.”
“Em ! !” Tôi nhanh chóng giật lấy, “Cảm ơn.”
Tôi bất ngờ hôn lên má anh một rồi ôm game chạy biến.
Trên đường về, tôi vẫn chen chúc trên tàu điện.
Nhưng không hiểu sao, lần đầu tiên nhận được món quà này, tôi thấy vui vẻ lạ thường, thể đường về nhẹ nhàng hẳn.
Về đến , tôi háo hức mở ra ngay.
**11**
được một lúc, tôi mệt lử, đổ xuống giường ngủ luôn.
tỉnh dậy, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Anh mặc sơ mi trắng, trời hơi nóng, cởi hai nút trên cùng, xắn áo lên, trông vừa gọn gàng vừa phong lưu.
Là Chu Kha.
Không biết anh về lúc nào, ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ rọi lên khuôn mặt lạnh lùng của anh, cả anh bỗng trở nên dịu dàng, tỏa sáng.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng có một cảm giác yên đến lạ.
“Nhìn chưa đủ à?”
Anh hơi nghiêng mặt, giọng nói trầm ấm vang lên, đánh thức tôi khỏi cơn mơ.
“Em…” Tôi vội rút ánh mắt về, cố tình ngáp để che giấu, “Sao anh lại về?”
“ tác, về lấy đồ.” Anh nói rất thản, nhưng ánh mắt lại không hề thản.
“Nhưng hôm nay em thấy hành lý của anh văn phòng, phải anh đã chuẩn bị sẵn rồi sao?”
Nhớ lại hành lý văn phòng anh, lòng tôi lại thoáng buồn.
“Vẫn còn quên vài thứ.” Anh giải .
Nghe đang bao biện.
Anh thường làm gì rất chu đáo, hôm nay lại quên khóa xe, rồi còn quên cả đồ tác, thật sự bất thường.
Tôi trèo lên ngồi cạnh anh, ngước mắt nhìn anh, “Thứ mà chú quên… là em sao?”
“ nhét em hành lý mang tác không?”
Anh cúi đầu, ánh mắt chạm ánh mắt tôi, nhìn tôi một lúc lâu rồi điềm nhiên nói: “Em nghĩ nhiều rồi.”
“Là chiếc USB đầy hồ sơ bệnh án.” Anh nói thêm vẻ rất nghiêm túc.
Đúng là không biết đùa, cần nói một câu “Anh về xem em”, có c.h.ế.t đâu mà.
“Ồ, hiểu rồi, ý anh là, em còn không bằng chiếc USB quan trọng.” Tôi lùi lại, cúi đầu nghịch điện thoại.
Anh không nói gì thêm, tiếp tục làm gì đó trên tính, một lúc sau mới chậm rãi nói: “Nhân tiện xem thử em có nổi cơn mà đốt cả tôi không.”
“Không cho em hôn, không cho em ôm, đúng là em khó mà kiềm chế.” Tôi cười đáp.
Anh không nói gì thêm vì điện thoại bàn reo.
Tôi lười biếng không nghe , anh đành bỏ việc xuống để nghe.
Sau xong cuộc gọi, anh quay lại và nói nhẹ nhàng, “Ông nội em gọi, bảo chúng ta tối nay qua ăn cơm.”
Tim tôi thót lên.
“Vậy anh trả lời nào?”
Thực ra, giả vờ là chị tôi suốt một tháng, tôi chưa từng đến chị.