Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
14
Ông nội muốn giữ tôi ở lại quê.
lại kéo tôi xe.
“Anh sắp đi tác rồi, nhất phải đưa em về ?” Tôi nói miệng thì phàn nàn, thực ra vui đến chếc được.
Vì ở đây lâu, sớm muộn cũng bị lộ, tôi đang lo chưa tìm được lý do rời đi.
“Chuyến tác lần này có thể kéo dài tuần.” Anh nói bình thản.
“Lâu ?” Tôi miệng than vãn, lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm.
tuần sau, có lẽ chị tôi về.
Không phải đối mặt với anh mà vẫn kiếm được tiền, đúng là trọn vẹn đôi đường.
“Thôi nào, giận.” Anh thở dài, “Khi đính hôn với em, anh đã nói rồi, việc của anh rất bận, nên chuẩn bị tâm lý trước. Lúc chúng ta cũng đã thỏa thuận xong, đến lúc hủy bỏ hôn ước.”
“Là em…” Anh ngập ngừng.
“Là em làm ?”
“Không chịu nghe lời.” Anh tôi một cái, rồi im lặng.
Anh và chị đã sớm bàn bạc, diễn một màn kịch cho bên gia đình xem thôi ?
Chị lại lừa tôi.
Giờ tôi đúng là thoái lưỡng nan.
Trở về với những suy nghĩ mông lung, tôi đi về mình thì anh kéo tôi lại.
“Chuyện gì ?”
“ tuần anh đi vắng, em ở một mình có ổn không?” Anh hỏi.
“Tất nhiên là không ổn rồi, không có anh, em chắc phải khóc lóc đấy.” Tôi giả bộ đáng thương.
Anh sắp đi rồi, diễn thì vẫn phải diễn cho tròn vai chứ.
“ anh cho phép em tối nay ở anh một lúc.”
“Ở một lúc?” Bình thường anh tuyệt đối không cho tôi không gian riêng của anh cơ mà?
“ ở tiếng có tính là một lúc không?”
“Tùy em.” Anh buông tôi ra, tự mình bước về .
“ đêm thì ?” Tôi theo sau anh.
“Quách Phù, em được một…” Anh đột ngột dừng lại và xoay người, tôi va ngực anh, “tấc lại muốn thêm một thước.”
Khoảng cách này thật nguy hiểm, tim tôi bắt đập loạn, như ong ong .
“Chú ơi, tim chú đập nhanh thật.” Tôi áp tai ngực anh, rồi lắng nghe một chút.
Anh không nói gì, cúi xuống tôi.
“Chú có muốn nghe nhịp tim của em không, xem có nhanh không?” Tôi kéo anh.
“Quách Phù…” Anh khẽ cảnh cáo.
Mỗi lần đều cảnh cáo, vốn trêu anh một chút, bây giờ tôi lại sinh ra khát khao chinh phục.
“Chú đi lâu như thế, chẳng bù đắp gì cho em ?” Tôi ngước mặt với anh.
“Em muốn bù đắp gì?”
Tôi vốn nói muốn tiền, chợt nhớ ra anh gửi tài khoản WeChat của chị, thôi bỏ.
“Anh… anh hôn em một cái.”
Anh tôi không nói gì.
“ em hôn anh một cái.” Tôi kiễng chân hôn anh.
anh cao quá, tôi không với tới.
Đang từ bỏ, thì đột nhiên người bồng bềnh, anh bế tôi ngồi bàn làm việc anh, rồi chống bên, tôi chằm chằm.
Ánh mắt khiến tôi hơi sợ, không dám hành động.
“Anh làm gì?”
“Không phải em muốn bù đắp ?” Anh càng lại gần, nụ đầy ngạo nghễ.
“Em muốn…” Lời chưa kịp nói hết, anh đã sát môi tôi.
Tôi nín thở, rụt rè lại, nhẹ nhàng hôn môi anh một cái.
“Tiếp tục.” Giọng anh khàn khàn, không có ý rời đi, “Chẳng phải em muốn ở lại tiếng ?”
“Thế… thế đủ rồi.” Cảm nhận được bầu không khí nguy hiểm, tôi muốn chạy trốn.
“Chạy đi đâu? Không phải em muốn tôi thực hiện trách nhiệm của một người chồng, bù đắp cho em ?”
Nói xong, anh cúi hôn tôi.
tôi trống rỗng, mọi thứ xung quanh dường như xoay tròn.
“Giúp anh… cởi cà vạt.” Anh thì thầm đầy mê hoặc.
Tôi mất hết lý trí, ngoan ngoãn làm theo.
Mọi thứ tiếp theo diễn ra tự nhiên.
Khi xong, anh ôm tôi, nhẹ nhàng gọi tên tôi.
“Quách Phù.”
Tôi bừng tỉnh.
Vội vàng đẩy anh ra, ngập ngừng gọi một tiếng, “Anh rể.”
Anh sững người, vài giây sau, bỗng bật , “Em học đâu ra mà chơi trò táo bạo thế này?”
Tôi: …
“Ngủ đi, nghịch nữa, mai anh phải bay.” Anh , hôn nhẹ má tôi.
“Em về mình.” Đột nhiên tôi có chút muốn bỏ chạy.
Anh ôm lấy tôi, bật chua chát, “Em lại đùa tôi rồi.”
“Không có mà.”
“Yên tâm, tôi không làm gì nữa.” Anh trở lại bình thường.
“Ừ, được rồi.”
Sau đó tôi thiếp đi, loáng thoáng nghe thấy tiếng nước chảy tắm.
15
Sáng sớm, đến chào tạm biệt, tôi quàng qua cổ anh không chịu buông.
“Không muốn để anh đi.”
“Nếu còn làm nũng, tôi thật sự không đi được mất.” Anh gỡ tôi ra.
Tôi ngủ đến tận trưa mới dậy.
Trên bàn còn để sẵn bữa sáng cho tôi.
Đây là lần tiên anh chuẩn bị bữa sáng cho tôi, lòng tôi ngập tràn niềm vui.
Vừa ăn sáng, tôi vừa nghĩ, dù chị cũng không thích anh, có lẽ tôi có thể thực sự hẹn hò với anh.
tin nhắn của chị phá tan ảo tưởng của tôi.
“Em lại làm gì với ? anh ta lại chuyển tiền cho chị?”
“Chuyển bao nhiêu?”
“200 nghìn. Chị cảnh cáo em, có mượn danh chị mà lừa đảo, chị trả tiền cho em rồi, thứ không thuộc về em thì mơ đụng đến một xu.”
200 nghìn?
Tôi sững sờ.
Từ tối qua đến giờ, tôi chẳng hề nhắc đến tiền với , tự dưng anh lại nghĩ đến chuyện chuyển tiền cho tôi, đã còn chuyển tài khoản của chị?
“Tôi không vay tiền của anh , anh tự dưng chuyển tiền thì liên quan gì đến tôi. Tôi còn có thể làm gì anh nữa, anh đi tác rồi mà.”
“Em còn về chị? Chẳng phải đã nói là không được phép về chị ?”
“Ông nội gọi về, em có thể không về ?”
“, thấy mình ở chị là chúa à? Nhắc em nhớ, đó là gia đình của chị, không phải của em. Họ đối xử tốt với em vì nghĩ em là chị, nuôi hy vọng viển vông, chị sắp về rồi.”
tin nhắn, lòng tôi bùng một ngọn lửa giận.
Ai thèm chứ?
Vì tin nhắn của chị, ngày vui vẻ của tôi tan biến.
Tôi xách túi quay về chỗ mẹ.
Mẹ tôi đã dọn ra khỏi khu ổ chuột, ở căn hộ thuê mới.
Vừa cửa, bà đã cầm chổi đuổi đánh tôi.
“Mấy hôm nay mày chạy đi đâu? Bóng dáng còn chẳng thấy?”
“Đi kiếm tiền. Con đi đâu được nữa chứ?”
“Lại ra quán bar bán rượu phải không? Khai thật đi, có phải mày được bao nuôi rồi không, ngày không thấy mặt, tiền thuốc thang của tao từ đâu ra?”
“Phải, con bị một ông già bao nuôi rồi đấy.” Tôi cố tình chọc mẹ.
Mẹ đánh tôi một trận và chúng tôi bắt chiến tranh lạnh.
16
Buổi tối, chị gái nhắn tin hỏi vì cứ nhắn tin cho chị liên tục.
“Em ngủ với anh ta rồi à?”
“Chưa, tin hay không tùy chị.” Tôi nói dối.
“Nói dối, hôm nay anh ta nhắn tin cho chị còn nhiều hơn năm ngoái cộng lại.”
Anh nhắn tin cho chị ?
Tôi gọi cho anh.
Báo với anh là tôi đổi sang số WeChat mới.
“Chú gửi tiền cho em là ? Bao nuôi em ?” Tôi nằm trên giường, sung sướng nhắn tin trêu anh.