Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7fW852Y3tq
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đúng là chó cắn người không sủa, rời nhân thì lại học được cái thói ngang ngược của mấy con tiểu tiện nhân!”
Minh Nhi tức đến đỏ mắt, nhìn biết bà ta đang mắng ta.
Ta cúi xuống nhặt chiếc túi rơi trên đất, bên nhét đầy dược liệu và lễ vật.
Phần lớn là quà của Kỳ Hạc Tuyết: lụa là gấm vóc, dược liệu quý giá, và ở dưới cùng là một xấp thư dày.
Đó là lá thư ta từng viết cho Thẩm Phong, một số cháy dở, số khác còn dính vết canh cơm.
Kỳ Hạc Tuyết đã nhặt từng lá, vuốt phẳng, lau sạch, đọc kỹ từng chữ…
Ở dưới cùng là một tờ bệnh án, bệnh tình phức tạp kinh người, ký tên: Sơ.
Đây là bệnh án mà phụ thân ta từng chẩn đoán khi còn là ngự y cung!
Trái tim đóng băng như được dòng nước ấm từ từ tan chảy, ta mơ hồ hiểu ý đồ của Kỳ Hạc Tuyết.
Mắt cay xè, biết từ khi nào đã rơi lệ.
Lưu bà bà thấy ta khóc càng tỏ ra kiêu ngạo:
“ thì nhớ đến cái tốt của thiếu gia ta rồi à? Mau lấy thêm thuốc tốt cho ta, lão phu nhân có nói giúp vài câu, muốn quay lại Thẩm gia không phải không được!”
Ta cười nhạt:
“Ồ? Quay lại Thẩm gia? Lão phu nhân đã nói vậy sao?”
“Đúng thế! Thiếu phu nhân, chúng ta vẫn thích người hơn.
Dù sao Dương Phạn Nhi chỉ là gái binh, sao hầu lão phu nhân chu đáo bằng người?
Nàng ta còn đem tiền tích cóp đãi đám lính quèn, làm còn bạc để hiếu kính lão phu nhân…”
Ta cúi đầu, quả nhiên, lão phu nhân vẫn công bằng.
Hồi bà ốm nặng, ta từng hầu bà ăn chung ngủ chung, nhân sâm, nhung hươu sắc uống như nước trà.
đây, với chút bổng lộc ít ỏi, Dương Phạn Nhi lại còn mang thai, chắc chắn đã bà làm khổ không ít.
Ta phẩy tay, nói với Minh Nhi:
“Báo quan đi.”
Một tháng sau, Thẩm Phong mới cứu được Lưu bà bà ra ngục.
Hắn đến tìm ta để lý luận, nhưng lại đúng lúc gặp thái giám mặc áo đỏ, trắng đến tuyên chỉ.
“ Sơ năm xưa từng lập công bảo hộ nhân… Nay hậu nương nương đang mang long chủng, đặc biệt phong Sơ chi nữ làm Huyện , ban thưởng 10 đóa hộ tâm liên, kèm một bức hoành phi ngự bút!”
Sắc Thẩm Phong khó coi đến cực điểm.
Năm xưa hắn lấy ta, phần lớn lý do là để xin được một đóa hộ tâm liên, bảo vệ ta cả đời.
ta hưu phu đã khiến hắn mất hết mũi, hắn đoán rằng sau khi rời Thẩm gia, ta nhất định sống ngày tháng khốn khổ, mọi người khinh rẻ.
Hắn chờ để xem ta sỉ nhục, rồi từ trên cao ban phát chút lòng thương hại.
Thấy thái giám đến tuyên chỉ, hắn còn ngỡ rằng đó là chỉ dụ phong thưởng cho .
Với công lần này, lẽ chỉ đáng nhận được 100 lượng vàng?
Nhưng đạo chỉ của hậu đã khiến hắn như giẫm xuống đất.
Minh Nhi vốn đang căng thẳng, bỗng òa khóc nức nở:
“Lão gia! Người có thấy không? Không cần đến công của tên phụ bạc ấy, tiểu thư chúng ta tự đã có giành được một tương lai rực rỡ!”
Ta nhẹ nhàng đỡ Minh Nhi, bình tĩnh dập đầu tạ ơn, rồi tặng thái giám một bao lì xì lớn.
“ nha, cô nương, tướng Kỳ vì nàng mà đứng trước hậu suốt nửa ngày.
hậu nói muốn ban hôn cho hai vị, nhưng tướng nhất quyết không chịu, nói phải đợi nàng tự nguyện…”
Minh Nhi lau nước mắt, nghiêm túc nhìn ta:
“Tiểu thư, ra ta biết, lúc người gả cho Thẩm Phong, người không hề vui vẻ.
Người vốn tính cách phóng khoáng, bướng bỉnh, phu nhân không cho người học y, người liền lén chép phương thuốc giữa đêm, giả nam đi chẩn bệnh, người nói như thế mới là tự do. Nhưng sau khi lão gia và phu nhân qua đời, người như giấu kín con người của , bắt chước phu nhân ngày ngày quét tước, nấu ăn, hầu mẹ chồng.
Học khâu vá đến mức tay đầy vết kim, chỉ vì một câu ‘sống tốt’ của lão gia trước khi mất…”
Ta lặng lẽ nhìn nàng, hốc mắt đỏ lên:
“Thì không phải ta vẫn sống tốt đó sao.”
Minh Nhi nở một nụ cười tươi rói, chống nạnh nói lớn:
“Không sai! Tiểu thư ta đã trải qua sóng gió nhân gian, gặp loài sói ác, còn được phong làm Huyện , sau này nhất định sống ngày tháng yên ổn, hạnh phúc!”
Đúng vậy, trước kia ta luôn tuân theo dạy của mẫu thân, giữ gìn lễ nghĩa, không bao dám bước ra vòng tròn mà xã hội vạch sẵn cho nữ nhân.
Nhưng đổi lại, ta dần mất đi chính , chỉ được gọi là “nàng dâu Thẩm gia”.
Ta cứ ngỡ rằng chỉ cần tuân thủ quy tắc, ta có sống đường , ngẩng cao đầu.
Nhưng tất cả chỉ đổi lại sự sỉ nhục từ Thẩm Phong và miệng đời cay nghiệt.
Khi ta buông bỏ tất cả, không ngờ lại dần có được mọi thứ.
Hóa ra, dựa núi núi đổ, dựa người người đổi thay.
Chỉ có nằm tay mới là đáng tin cậy.
8
Kỳ Hạc Tuyết đến giúp ta đổ đầy bể nước lần thứ n.
Lần này, ta bảo Minh Nhi giữ hắn lại dùng bữa.
Ngày hôm sau, chỉ ban hôn được gửi đến.
Ta không ngờ, để khiến ta yên tâm, Kỳ Hạc Tuyết còn thêm vào chỉ mấy điều khoản:
– Cả đời không nạp thiếp.
– Nếu c.h.ế.t nơi chiến , tài sản và cửa tiệm thuộc về Ý Nồng, tùy nàng tái giá.
– Nếu Ý Nồng muốn hòa ly, có mang đi toàn bộ tài sản của cả hai bên.
Lòng ta dậy sóng, mọi người xung quanh kinh ngạc.
thề như vậy, nam nhân thiên từng nói khi đang yêu say đắm.
Nhưng mấy nhớ được sau khi ngọn lửa tình tan biến.
Thế nhưng, thề này lại được viết vào một chỉ lấp lánh ánh vàng.
Nếu Kỳ Hạc Tuyết vi phạm, đó là tội khi !
Nhẹ thì chịu trừng phạt nặng nề, nặng có liên lụy cả tộc.
Đây khác nào tuyên cáo với thiên rằng hắn không bao phá vỡ hứa.
Hắn vốn không cần làm vậy…
Bởi ta gả cho hắn, chưa từng nghĩ đến cả đời trọn vẹn bên nhau.
Đêm tân hôn, ta ngồi trên giường, đầu đội khăn voan đỏ thêu tinh xảo.
Không có màn nháo phòng, không có bà bà phái người đến ra oai.
Trên bàn là món điểm tâm tinh tế.
Mọi thứ khác hẳn khi ta thành thân với Thẩm Phong, thậm chí ta cảm thấy chút mệt mỏi nào.
Mọi đã được Kỳ Hạc Tuyết lo liệu đâu ra đấy.
Một đôi bàn tay thô ráp nhẹ nhàng vén khăn voan của ta.
Đôi mắt sâu thẳm của Kỳ Hạc Tuyết hiện lên trước ta, như khiến gió cát Mạc Bắc bỗng chốc ngừng thổi.
“Ngày này, ta đã chờ suốt năm năm.”
Hắn vừa vụng về vừa cẩn thận giúp ta tháo trang sức, không khí quanh chúng ta dần trở nên nóng bức.
Cổ họng hắn khẽ chuyển động, ta cảm thấy khô khan, vội kiếm nói:
“Lão phu nhân thích ăn ? Ta biết chút tài nấu nướng…”
Kỳ Hạc Tuyết như sực nhớ ra, bật cười:
“Mẫu thân ta nói đàn gà vịt dưới quê không chăm nom, đã vội vã trở về đêm.
Sau này, mọi phủ do nàng làm , chúng ta không được phép làm phiền bà ấy.”
Ta tròn mắt kinh ngạc:
“Sao lại gấp gáp vậy? Ta còn chưa kịp vấn an. Mẫu thân có dặn dò không?”
Kỳ Hạc Tuyết xoa đầu ta, nhận ra sự căng thẳng ánh mắt ta:
“Sau này, đây chính là của nàng. Đừng sợ hãi, muốn làm thì cứ làm.
Mở y quán hay bất cứ điều khác được, không dám ức hiếp nàng, kể cả ta.”
Hắn chỉ lên trời, ta hiểu hắn đang nói về đạo chỉ ấy.
chỉ mà hắn tự cầu xin, như một bức tường thành vững chãi, chắn hết mọi tổn thương ta.