Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Anh biết em cần thời suy nghĩ. Không sao đâu, cứ từ từ. Khi nào em nghĩ thông suốt, hãy lời anh.”
Giọng anh mềm mại, mang theo kiên nhẫn.
Tôi quay người lại, cúi đầu ơn:
“Vâng, em sẽ suy nghĩ thật kỹ.”
Nói xong, tôi đỏ mặt chạy biến vào nhà.
đầu tiên sau lời tỏ tình, tôi không biết nên đáp lại thế nào.
thứ hai, tôi vẫn không biết phải làm gì.
Hai tuần trôi qua, tôi vẫn chẳng thể đưa ra câu lời.
Hôm ấy, khi tôi đang rót nước ở hành lang công ty, quay lại thì thấy Lạc Ngôn đứng đó.
Anh từng bước tiến gần, ép tôi vào góc tường.
“Tư Ninh, em nghĩ xong ?”
mắt anh nhìn thẳng vào tôi, sâu thẳm nhưng kiên .
“Em…”
Tôi lúng túng đảo mắt nhìn quanh, may mắn thay không có ai ở gần.
“Đừng lo về mắt của người khác, chỉ cần quan tâm giác của em thôi.”
Anh dường như hiểu được nỗi sợ của tôi, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo khích lệ.
“Anh sẽ cố gắng xóa bỏ mọi lo ngại của em.”
chân thành lời nói của anh khiến trái tim tôi chùng xuống.
Tôi chần chừ một giây, rồi kiễng chân, khẽ hôn má anh.
Anh thoáng sững người, sau đó cúi xuống, đặt môi tôi một nụ hôn dịu dàng nhưng sâu sắc.
Môi anh ấm áp, dịu dàng nhưng đầy cuốn hút, như cuốn tôi vào một thế giới khác, nơi thời không đều ngừng lại.
Khi anh dừng lại, chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau.
sáng dịu nhẹ, đôi mắt đen của anh rực , như chứa đựng bầu trời sao.
Anh cúi xuống lần , nghiêng đầu nhẹ nhàng hôn tôi.
14
Sau nụ hôn đó, tôi không nhớ mình quay lại chỗ ngồi như thế nào.
người tôi như đang lơ lửng giữa những đám mây, hoàn toàn mất phương hướng.
Buổi chiều, tôi làm việc mà đầu óc cứ treo lơ lửng, không sao tập trung nổi.
Khi hết giờ làm, các đồng nghiệp ríu rít bàn nhau nên đi đâu ăn uống.
Còn tôi, vẫn thoát khỏi cơn mơ mộng giữa ban .
mắt của Lạc Ngôn, hơi thở của anh, lời tỏ tình của anh… tất vẫn quanh quẩn đầu tôi, như một giấc mơ không muốn tỉnh lại.
Ngồi xuống chỗ làm được bao lâu, cô bạn đồng nghiệp tên Tiểu Trần ngồi kế bên ríu rít khoe:
“Bạn trai tôi vừa nhận được một khoản tiền thưởng lớn, nói sẽ mời tôi đi ăn tối ở khách sạn Lệ Cảnh.”
“Nghe nói mấy , sếp cũng sẽ Lệ Cảnh xem mắt đấy.”
Cái gì? Xem mắt?
Tôi như bị sét đánh giữa trời quang, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo.
“Cô nghe ở đâu vậy?” Tôi vội kéo Tiểu Trần lại hỏi.
“Hôm trước tôi vô tình nghe thấy sếp nói điện thoại với bố anh ấy. Cô đoán xem, sếp sẽ xem mắt cô gái thế nào? Có phải là tiểu thư nhà tài phiệt nào đó không nhỉ?” Tiểu Trần vừa cười vừa bàn tán.
Tôi nào còn tâm trạng mà tham gia những câu phiếm này .
Khuôn mặt tôi tái nhợt, khiến Tiểu Trần nhìn ra được điều bất thường, vội hỏi:
“Cậu không sao chứ?”
“Không sao.” Tôi miễn cưỡng lời, nhưng lòng đang dậy sóng.
Làm sao mà không có gì được?
Anh tỏ tình với tôi, hôn tôi, thế mà quay lưng lại chuẩn bị đi xem mắt người khác?
Có lẽ nào tôi chỉ là một trò tiêu khiển, một “món tráng miệng” anh ta vui đùa qua ?
Tôi nhớ lại lời Tiểu Trần nói, có thể mai anh ta sẽ đi gặp một tiểu thư nhà tài phiệt nào đó.
Một nhân viên bình thường như tôi làm sao đủ tư cách anh coi trọng?
Càng nghĩ, lòng tôi càng nặng trĩu, mắt tôi đỏ hoe, suýt khóc tại chỗ.
Hôm đó, Lạc Ngôn nhắn tôi rất nhiều tin nhắn, nhưng tôi không lời lấy một tin:
> “Tư Ninh, đêm qua anh không ngủ được, cứ nghĩ mãi về em.”
> “Tư Ninh, tại sao em không lời anh? Có phải giận anh không?”
> “Tư Ninh, hôm qua là em chủ động hôn anh, sao hôm lại phủ nhận rồi? (kèm biểu tượng khóc).”
Tôi nhìn hàng loạt tin nhắn mà vẫn thấy giận, quyết mặc kệ anh.
Hừ, ai mà thèm ý người sắp đi xem mắt chứ.
Không ngờ, sau khi tan làm về nhà, tôi thấy xe của anh đỗ cổng khu chung cư, như đang đợi tôi.
Được thôi, nếu anh tìm tận , tôi nhất phải hỏi ra lẽ.
Tôi mở xe, ngồi vào ghế phụ.
“Tư Ninh.”
Anh nhìn tôi, đôi mắt như cún con bị bỏ rơi.
Thấy tôi im lặng, anh liền nắm lấy tay tôi. Tôi rút tay lại .
“Tại sao em lật mặt không nhận người thế? Hôm qua em còn hôn anh mà, hôm lại lạnh nhạt với anh?” Anh trông đáng thương như sắp khóc.
“Có phải anh sắp đi xem mắt không?” Tôi hỏi thẳng.
Anh sững người, sau đó bật cười:
“Thì ra là vì này à? Em ghen sao?”
“Anh lời trực tiếp đi, có phải anh sắp đi xem mắt không?” Tôi nghiêm giọng.
“Làm sao anh có thể người mình yêu mà đi xem mắt người khác được?”
Anh nhún vai, rồi lấy điện thoại ra, đưa tôi xem tin nhắn:
“Xin lỗi, tôi có bạn gái. Tôi không tham gia buổi xem mắt này.”
Có lẽ tôi trách nhầm anh.
Nhưng tôi nghĩ, này không phải lỗi của tôi. Là anh không nói rõ từ đầu, khiến tôi hiểu lầm.
“Được rồi, vậy thì này bỏ qua.” Tôi nói.
“Không được. Em hôn anh hôm qua, hôm lạnh nhạt với anh, bù đắp anh thế nào đây, bạn gái?”
“Bạn gái? Tôi đồng ý làm bạn gái anh mà.” Tôi nhướn mày đáp lại.
“Đấy, lại phủ nhận rồi!” Anh bất lực nhìn tôi.
“ tôi thêm thời , tôi sẽ suy nghĩ.”
Tôi nói, giọng nghiêm túc.
“Anh sẽ cố gắng hết mình!” Anh tuyên bố đầy nhiệt huyết.
“Tôi mệt rồi, về nhà đây. Tạm biệt.”
Tôi mở xe rời đi.
“Được, mai gặp lại.”
Anh cười nhìn tôi.
Mai gặp? Lại muốn bày trò gì đây? Tôi thầm nghĩ, vừa thấy tò mò, vừa không khỏi bật cười.
15
Sáng hôm sau, tôi còn đang mơ màng giấc ngủ thì bị tiếng chuông báo thức đánh thức.
Mắt nhắm mắt mở, tôi bắt đầu thay đồ.
Bỗng điện thoại reo . Tôi nhấc máy, là giọng nói quen thuộc của Lạc Ngôn.
“Cưng ơi, dậy ? Chắc ăn sáng đúng không?”
Giọng anh điện thoại đầy vẻ thân mật.
“Anh mua đồ ăn sáng tôi sao?”
Ý thức mơ hồ của tôi dần tỉnh táo lại.
“Không phải mua, mà là mời em đi ăn. Xuống đây nhé, mình cùng đi.”
“Nhưng… tôi còn phải đi làm, mà cũng sửa soạn xong.”
“Không sao, kịp mà. Anh sẽ chờ.”
“Được rồi…”
Cúp máy, tôi vội soi gương chỉnh lại dáng vẻ.
Sợ anh phải đợi lâu, tôi nhanh chóng chạy xuống tầng xe của anh.
Anh lái xe đưa tôi một nhà hàng thuộc chuỗi công ty của anh, vừa mở nhà hàng vừa nói:
“Hôm , anh bao nhà hàng.”
“Hả? Bao nhà hàng á?” Tôi ngạc nhiên, nhìn không trống trải xung quanh.
“Phải. Mà không chỉ bao, hôm đầu bếp phục vụ cũng là anh.”
Anh cười, tự nhiên cầm lấy tạp dề, buộc vào, rồi bắt đầu bày biện nguyên liệu, dụng cụ.
“Anh tự tay nấu luôn sao?” Tôi càng thêm bất ngờ.
“Đúng vậy, thưa quý bà đáng yêu.”
Một lát sau, anh mang ra một loạt món ăn bốc khói nghi ngút.
Cá chiên giòn, bò bít tết mềm mại thơm lừng, một quả trứng ốp la rộm được rắc hành xanh mướt, bày biện đầy nghệ thuật.
Sau đó, anh mang thêm một đĩa mì ý sốt kem nấm truffle. Đĩa sứ trắng sữa được chia làm đôi, một nửa là mì sốt kem béo ngậy, nửa còn lại là salad rau xanh, rắc thêm đậu gà đậu đỏ.
Bữa sáng trước mắt đẹp đẽ như một bức tranh sơn dầu.
Tôi không chần chừ, bắt đầu ăn . Hương vị thật rất tuyệt.
Khi đang ăn vội vã, tôi làm rơi nĩa xuống đất.
“ anh nhặt.”
Anh cúi xuống nhặt nĩa tôi.
Nhưng vừa cúi xuống, anh bỗng bật cười.
“Anh cười gì thế?” Tôi thắc mắc.
“Ngốc ạ, nhìn lại đôi tất của em đi.”
Tôi cúi xuống, lập tức nhận ra cố.
Tôi đang đi hai tất khác màu! Một , một xanh lá.
“Tôi sợ anh chờ lâu nên vội quá…” Tôi ngượng ngùng giải thích.
Khi tôi còn đang bối rối, anh bất ngờ đứng dậy, cúi xuống hôn tôi.
Tôi nhắm mắt, không xung quanh như lặng đi.
Nụ hôn của anh ấm áp, dịu dàng, như mang theo dòng xúc ngọt ngào chảy tràn vào tim tôi.
Sau khi kết thúc nụ hôn, anh thì thầm bên tai tôi:
“Em đáng yêu quá.”
Rồi anh nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi, nói:
“Làm bạn gái anh nhé?”
Tôi sững sờ. Anh lập lại lần , giọng đầy kiên nhẫn:
“Làm bạn gái anh nhé, cô gái xinh đẹp của anh?”
Tôi thấy không thể từ chối.
“Ừm… được rồi.” Tôi lí nhí, cuối cùng cũng đầu hàng.
nắng tràn qua sổ, phủ một lớp sáng ấm áp mọi thứ xung quanh.
Hương thơm từ đồ ăn, tiếng cười của anh, dịu dàng mắt ấy biến buổi sáng hôm trở thành một buổi sáng ngọt ngào khó quên.
[Kết thúc] – ơn bạn ủng hộ mình nha!