Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qYL8EkKKn
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Văn án:
Thế tử Bùi vốn đã được định sẵn hôn ước với ta, mà lại nhẫn tâm bỏ mặc ta giữa sào huyệt của lũ thổ phỉ, quay cứu tiểu nha hoàn dung mạo như tiên của ta.
Hắn dịu dàng ôm nàng ta, dùng áo choàng lớn che chở. Ngón tay thon dài nhặt lên một mảnh ngọc bội vỡ rơi ra từ người nàng.
Tiểu nha hoàn tên Thiếu Vu ớt rên khẽ, thể mềm mại run rẩy dựa sát vào Bùi Cảnh.
Khóe môi hắn hơi nhếch lên, ôm nàng biến mất vào màn đêm chỉ trong vài nhịp thở, không thèm ngoảnh đầu lại ta dù chỉ một lần.
Ta chạm nhẹ vai người thư sinh da trắng đứng bên cạnh, hứng thú xem kịch.
“Ngươi không? Khinh công lợi hại đấy chứ! Ha ha, con mịa nó, hắn là vị hôn phu của ta đấy!”
1
cuối thu lạnh cắt da, ta bất giác dịch mông ngồi sát lại gần thư sinh thêm nữa.
Trước xuất môn, phụ hiền từ của ta bảo rằng đã sắp đặt một cuộc gặp gỡ lãng mạn. Người còn cẩn thận dặn mẫu chuẩn bị ta một bộ trường y lụa mỏng màu hồng sen.
Chất liệu váy thật tốt, mềm mại và thoáng khí.
giờ đây, hình tội nghiệp của ta bị cơn bắc buốt giá quét sạch không còn hơi ấm.
xe ngựa mới đi được nửa đường, ta bỗng gặp phải một đám đại hán thổ phỉ vai vác đại đao, tay cầm búa lớn, vừa đi vừa hò hét ầm ĩ.
Nếu không rõ rằng phụ ta tình cờ gặp được Bùi Cảnh – người vừa bình loạn thắng lợi trở về kinh thành, có lẽ ta đã phụ ngại nuôi ta tốn cơm, định đem ta gả tên đại vương thổ phỉ làm áp trại phu nhân !
Đúng là đồ hoang tưởng! Ta thật ngu ngốc tin lời vị phụ không đáng tin cậy của mình!
2
Thư sinh qua thì , thực chất… cũng rất .
Hai tay hắn bị trói sau , dựa vào tường với dáng như đang thảnh thơi nghỉ ngơi.
Ta run rẩy chen vai mình vào khuỷu tay hắn. Căn không có mái, lùa bốn phía lạnh đến thấu xương. Trừ hơi ấm từ người thư sinh, ta thực sự không làm sao sưởi ấm.
Ta thậm chí rằng, chỉ cần nhắm ngủ thiếp đi, có lẽ sẽ không còn được ánh trời vào ngày mai.
Thư sinh hé vì động tác của ta. Đôi đen như mực của hắn tràn ngập ngạc nhiên xen lẫn hoang mang.
“Ngươi… vị hôn phu đã cứu nữ nhân khác, nên ngươi… cũng tìm nhân khác ư?”
Ta vừa run cầm cập vừa đáp lại:
“Đầu ngươi gì , đại ca? nhân không có tự trọng chẳng khác gì bắp cải thối. Ta chỉ là… hôm nay quá lạnh mà thôi.”
Thư sinh gật đầu, ánh dừng lại trên tà váy bụi bẩn, ánh lên khó hiểu.
“Cũng phải, trời cuối thu mà ngươi lại mặc váy mùa hạ. Nếu cơ thể ngươi có chỗ nào không ổn, sư huynh của ta có thể chữa trị vài bệnh Đông y.”
Ta: ???
Chắc hẳn biểu cảm ta quá mức kinh ngạc, khiến hắn cũng bối rối. Hắn mím môi, ngẫm một lát chậm rãi nói thêm:
“Bệnh đầu óc cũng có thể chữa.”
Ta không nhịn được nữa:
“Ngươi mới có bệnh trong đầu!”
3
Cánh gỗ cũ kỹ bỗng bị đá văng, đập vào tường kêu “rầm rầm” vài tiếng hoàn toàn vỡ nát.
Căn vốn bốn phía lùa nay lại nâng cấp thành năm phía lùa.
“Ồn ào gì chứ! Tĩnh đi! Các ngươi chỉ còn sống thêm vài canh giờ nữa trước làm vong hồn dưới đao ta. Có gì mà cãi lộn!”
Ta run rẩy nép sát vào thư sinh, thầm hy vọng nếu Thiếu Vu có lương tâm, hoặc Bùi Cảnh còn là người, thì xin hãy báo tin phụ mẫu ta đang bị nhốt ở đây.
Tuy bình thường ta hay làm dáng u buồn, thở dài ngao ngán cuộc đời, nhưng kỳ thực ta chưa từng chết!
Chỉ là các tiểu thư khuê các đều làm tâm trạng như thế, ta cũng hòa nhập, giả vờ mình cũng là một trong số . Ta thực sự không chết mà!
Trong bóng tối, một bàn tay lạ lùng mò tới, chậm rãi kéo ta lui lại.
Vòng tay của thư sinh càng ấm áp, nhưng nỗi sợ hãi khiến ta run đến va cả hai hàm răng.
Trong chỉ có hai người, tay thư sinh bị trói sau , tay ta bị trói trước người. cái tay thừa ra kia là của ai???
Tên thổ phỉ ở không vì say rượu hay mờ, chỉ lầm bầm chửi ta là nữ nhân thấp hèn, lại chửi đống gỗ mục ở góc là “ nhân vô dụng.”
Hắn cười khẩy, vác cánh bị rơi đặt vào chỗ, bỏ đi tìm rượu uống tiếp.
Ta không dám ngoảnh lại, chỉ gào lên trong cơn hoảng loạn:
“Có bàn tay nào đó cứ nắm chặt ta!”
Bàn tay bên cạnh nới lỏng ra, thư sinh thản nhiên đáp:
“Nếu không lầm, hẳn là tay ta.”
4
Thư sinh giúp ta gỡ dây trói trên tay chân. Trong ánh trăng mờ, ta lờ mờ cổ tay hắn lòi cả xương.
Không hiểu nổi, một kẻ ớt như hắn đâu ra sức tự tháo dây trói.
Thư sinh không giải thích, chỉ giơ tay chỉ về phía sau.
“Sau núi có một con đường nhỏ, đi theo đó khoảng một canh giờ rưỡi là xuống được chân núi.”
Ta kéo tay áo hắn, hỏi ngược lại:
“Còn ngươi thì sao?”
Thư sinh im lặng suy giây lát, lắc đầu không nói.
Dù đêm đã khuya, ánh sáng lờ mờ không đủ rõ biểu cảm của hắn, nhưng ta vẫn cảm nhận được buồn bã và lo lắng.
Ta nuốt nước bọt, xoay người, khẽ khàng ngồi xổm xuống.
“Không sao đâu. Ta đã nói mà, thổ phỉ không tự dưng lại bắt một thư sinh nghèo khổ như ngươi làm gì. Hóa ra là do chúng đánh gãy chân ngươi. Đúng là ác bá vô nhân tính, già bệnh tật cũng không tha. Đừng lo, ta cõng ngươi đi.”
Thư sinh ngập ngừng, vẫn chưa động đậy.
Nghe tiếng động ngoài , ta vội thúc giục:
“Ngươi đừng lo! Ta khỏe lắm, mau leo lên, ta cõng ngươi đi! Nếu thổ phỉ phát hiện ngươi thả ta, chúng nhất định mạng ngươi đó!”
5
Cuối cùng, thư sinh cũng bị lời ta lay động.
Hắn khẽ cúi người, tựa lên ta, cánh tay lơ lửng ôm ta, còn nhỏ giọng nhắc nhở:
“Ngươi nhớ đừng làm ta ngã đấy.”
Ta gật đầu, cắn răng dốc hết sức lực mới cõng nổi hắn.
Rõ ràng hắn gò, chẳng có mấy cân thịt, mà sao lại nặng đến thế này…
Ta còn chưa kịp lại tinh thần bước đi thì cánh vốn đã nát bấy một lần nữa bị ta đá bay.
Ta loạng choạng, ngã mạnh xuống đất, trở thành đệm thịt thư sinh nằm đè lên.
Ngay sau đó, tiếng la hét chói tai của đám nhân vang vọng quanh ta không ngừng.
“Tống Vân Trì, ngươi đang làm gì với cô nương người ta !”
6
Nếu như ta có tội, xin ông trời hãy phạt ta, đừng ta đứng đây với khuôn lấm lem giữa một đám người cao lớn xa lạ, lắng nghe xin lỗi thay thư sinh.
nhân đứng trước ta, như cái loa lớn, vung tay múa chân giải thích ngọn nguồn sự việc.
Thì ra, thổ phỉ nơi đây hoành hành, xảo quyệt và khó trị. Những con đường quanh núi quanh co hiểm trở, diệt phỉ phải trả giá đắt.
Vì , ra một kế sách hay ho: cử người có dáng đơn thuần, dễ bị lừa nhất trong nhóm giả làm nạn nhân lẻn vào sào huyệt của thổ phỉ làm nội gián.
Dẫu ta không hiểu sao một thư sinh đầu óc thẳng đuột như Tống Vân Trì lại có thể làm được việc, nhưng ít nhất đã thành công, phải không?
tử “loa phóng thanh” trông không tệ, liếc thư sinh với gương đầy bất mãn, khó khăn lắm mới mở lời:
“Cô nương chớ sợ, chúng ta đều là dân lành, người tốt cả. Nếu Tống Vân Trì có gì mạo phạm, ta thay hắn xin lỗi ngươi. Từ nhỏ hắn đã được cưng chiều, tính tình lại cố chấp…”