Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UxQBydpjg
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Hay là ôm ấp hắn giữa đêm khuya, nàng thoải mái?”
Nguỵ Minh vốn là người giỏi kiềm chế xúc, nhưng lúc , sự phẫn nộ của hắn ta vô cùng rõ ràng.
Ta mệt mỏi, nhẹ : “Ta và Thành trong sạch, xin Quân hầu sai người giám sát ta nữa, người đã phong tỏa biên cảnh khiến ta không đến Nam Cảnh được rồi, người không yên tâm sao?”
“Trong sạch? Nàng có biết không, mẫu hắn định nhờ mai mối để cầu với nàng!”
Nguỵ Minh đột ngột đứng dậy, hai đến gần ta, góc giường lún xuống nặng nề.
Lúc ta mặc một lớp áo mỏng, vội kéo chăn che kín nửa người mình.
Nhưng Nguỵ Minh rõ ràng đang vô cùng bức bối, lạnh lùng chất vấn: “ Âm, ta nghe, hắn đã chạm vào chỗ nào của nàng?”
Hắn ta giật chăn, nắm lấy cổ tay ta: “Chỗ ?”
Rồi lại xuống thấp hơn, mạnh mẽ siết lấy eo ta: “Hay là chỗ ?”
Càng , cơn giận của hắn ta càng bùng lên, bàn tay kéo mạnh áo ta, trượt vào bên trong, thô bạo dò xét khắp nơi.
“ Âm, ngoài tuổi tác, ta có chỗ nào không bằng tên tiểu tử nghèo kia hả?”
“Về cung với ta, ta sẽ sinh thêm một đứa trẻ nữa, sinh một đứa mà nàng yêu thương.”
Thái độ ép buộc của hắn ta khiến ta bất giác nhớ lại lần đầu tiên của ta.
ấy, vì vướng bận mối tình thanh mai, ta và hắn ta đều không có tình với nhau.
thành , cả hai ngủ trên một giường nhưng mỗi người đắp một chăn, lưng đối lưng mà nghỉ.
Chẳng bao lâu , nhờ sự chống lưng của Dương thị, Nguỵ Minh nhanh chóng phất lên, bắt đầu có người muốn đưa nữ vào phủ.
Hắn ta mỗi lần đều nắm chặt tay ta, kiên quyết chối: “Trong ta có Âm, không muốn phụ nàng.”
Mỗi lần xuất chinh, hắn ta đều mua những món đồ nhỏ xinh chợ địa phương, dùng những bông hoa đẹp nhất bện thành vòng hoa đội lên đầu ta.
Trong những năm tháng loạn lạc, trái tim thật dễ rung động.
những bông hoa nở rộ, ta nghĩ, thanh mai của hắn ta đã xuất giá nơi xa, nếu yêu thương chính phu quân của mình thì cũng không phải chuyện xấu.
thành , mãi không có tin vui, Dương thị bắt đầu thúc giục.
Đêm , Nguỵ Minh uống rất nhiều rượu, loạng choạng đến tìm ta.
Ta vươn tay đỡ hắn ta, hắn ta lại thuận tay ép ta vào tường, mạnh mẽ cúi đầu cắn lên cổ ta.
Một tay hắn ta phủ lên ngực ta, hung hăng giật tung đai lưng, như một con thú chuẩn bị vồ mồi.
Ta kinh hoảng đẩy hắn ta ra, nhưng không đẩy nổi.
Hắn ta bế bổng ta lên: “ Âm, ta nên có một đứa trẻ thôi.”
“Và cũng nên phu thê thật sự rồi.”
Ta quá sợ hãi, biết khóc.
Hắn ta vừa hôn nước mắt ta, vừa khẽ : “ khóc, sợ.”
“Khanh Khanh là thê tử của ta, cũng là người trong ta.”
Ta ngỡ “Khanh Khanh” hắn ta nhắc đến chính là ta, nên ta bỏ phản kháng.
Dẫu đêm ta có kháng cự thế nào, cũng không thay đổi được .
, Nguỵ Minh trở thành Quân hầu, đón phu thê gia về, ban thưởng hậu hĩnh.
Ta nghe , ở riêng với phu , hắn ta gọi nàng ta: “Khanh Khanh.”
Nghĩ đến đây, ta không nhịn nổi nữa, vùng vẫy thoát ra, tát mạnh lên mặt hắn ta.
“Nguỵ Minh, đủ rồi! Đã hòa ly rồi, sao dây dưa với ta ?”
Trước đây, được Dương gia dạy bảo, ta luôn giữ lễ trước mặt hắn ta.
Đây là lần đầu tiên ta nổi giận với hắn ta bao nhiêu năm.
Cái tát như đánh thức lý trí của hắn ta.
Hắn ta sững người những dấu đỏ trên vai ta, dừng lại.
“ Âm, ta…”
“Quân hầu mời đi , và cũng bận tâm đến ta nữa.”
Ta chỉnh lại vạt áo, lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách.
Nguỵ Minh dù sao cũng là người sĩ diện.
đứng dậy, hắn ta cúi đầu, khàn khàn: “ Âm, xin lỗi, vừa rồi ta không kiềm chế được.”
“ là lũ trẻ cần mẫu , vương cung cũng cần nàng quán xuyến, mai ta sẽ ở đây cùng nàng, đến nàng đi hết một vòng rồi thôi.”
rời đi, Nguỵ Minh nhanh chóng quay lại, trong tay cầm theo một hộp thuốc mỡ.
“Lúc nãy ta hồ đồ, có nàng đau không?”
Hắn ta mở nắp hộp, dùng đầu ngón tay thoa đều thuốc mỡ, định bôi lên ta.
“Ra ngoài.” Ta lạnh lùng cất .
Hắn ta nheo mắt ta đầy sâu sắc:
“ Âm, ta sẽ ở lại ngọn núi một thời gian, chờ nàng nghĩ thông suốt, ta cùng về cung.”
bóng lưng hắn ta khuất , trong ta chán ghét.
“ nay vào nhà ta nữa.”
Lời vừa thốt ra, ta chợt quen thuộc lạ kỳ.
À, vài năm trước, chính Nguỵ Minh cũng từng với ta câu .
Hồi ấy, ta vô tình mở cơ quan của mật thất trong tẩm cung của hắn ta.
Ta chưa vào, đứng cửa thoáng qua.
Rồi ta cả bức tường đầy tranh vẽ phu .
phu mỉm cười, phu thoáng giận, phu chải ngựa trong chuồng, phu mặc hồng y ngày xuất giá…
Mỗi bức tranh đều phô bày tình sâu đậm của Nguỵ Minh dành nàng ta.
Ta sững sờ, giác lạnh lẽo bàn chân lan lên tận đỉnh đầu.
Ta chưa kịp hỏi , hắn ta đã lạnh : “ Âm, ai nàng mở cửa mật thất? Nàng đã vượt quá giới hạn rồi.”
“ nay vào tẩm cung của ta nữa.”
Không ngờ, bây giờ lại đến lượt ta câu ấy với hắn ta.
Ta từng nghĩ Nguỵ Minh nhất thời hứng thú mới đến quấy rầy ta, nhưng ta đã đánh giá thấp sự nhẫn tâm của hắn ta.
Chưa đầy hai ngày, Thành bỗng dưng mất tích, cả mẫu hắn cũng không tung tích.
7
Dân làng bàn tán xôn xao.
“Đang yên đang lành sao tự nhiên lại mất tích? Có phải chuyển đi nơi khác rồi không?”
“Đêm hôm không một tiếng động, chẳng mang theo đồ đạc , sao có là chuyển nhà được?”
“Ta tám phần là đắc tội với ai rồi gặp chuyện.”
“Nhưng nhà Thành thật thà, lại quanh quẩn trong núi thì đắc tội với ai được cơ chứ?”
Ta nhớ đến hình ảnh Thành tối vẫy tay tạm biệt, bỗng dấy lên một dự chẳng lành, da đầu tê rần.
Ta đẩy cửa vào phòng bên cạnh, Nguỵ Minh đang cúi đầu xem công văn.
Nghe tiếng, hắn ta ngẩng lên ta, nở nụ cười: “ Âm, nàng nghĩ thông rồi sao?”
“ Thành có phải do người đưa đi không?”
Ta hỏi thẳng, gấp gáp.
Nụ cười trên mặt Nguỵ Minh đông cứng: “Nàng tìm ta vì hắn thôi sao?”
“Người đã Thành? Nguỵ Minh, chuyện giữa ta có kéo người vô tội vào không?”
Hắn ta đặt công văn xuống, bình thản nhắc nhở ta: “ Âm, nàng nên soi gương lại dáng mình bây giờ xem đã căng thẳng đến mức nào đi.”
Ta không muốn đôi co với hắn ta, muốn hắn ta lập tức thả người.
Hắn ta im lặng hồi lâu, nhếch môi cười nhạt: “Nếu ta , không thả thì sao?”
“ Âm, ta không phép bất kỳ ai chen ngang giữa ta.”
“Là ý ?”