Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
7.
Lời dứt, khiên hộ thể trên người ta bỗng nổ tung.
Đình Quan Trì hóa hình hiện ra trước ta, Đình Triều vàng đỡ ta đứng dậy.
“Tướng công… tướng công, sao giờ mới trở về? Chàng làm ta sợ quá.”
Ta ôm lấy hắn, nước mắt mũi dầm dề, lau lên người hắn.
Đình Quan Trì nhìn ta, ánh mắt có chút ngờ vực.
Rồi hắn nhìn Đình Triều ra hiệu, bắt con kéo ta ra.
Cuộc chiến , một chạm là bùng nổ.
Đình Quan Trì cùng Phượng Lân, hai đại thần tu hóa thần đại chiến, hiệu ứng ánh sáng chói mắt khiến ta không nhìn nổi.
Không ai nhường ai.
Ta hít mũi, nhận lấy khăn nhỏ của Đình Triều lau , : “Sao bọn họ lại đánh nhau?”
Đình Triều nhìn ta trách móc: “Nương, thật sự không sao?”
“À? Ta chỉ là phàm nhân, sao được.”
Đình Triều nhặt áo đỏ rơi trên đất lên, nói: “Nương, người có sao phụ không bao giờ áo này nữa không? Mà lại đi lấy áo của Phượng Lân không?”
Ta mân mê đầu Đình Triều: “Con trai ngoan, phụ con là trộm chứ không phải lấy đâu. Con đừng học theo thói xấu của hắn.”
Đình Triều nắm c.h.ặ.t t.a.y ta: “Nương! Điều đó quan trọng! Quan trọng là, khi người mất đi, phụ gần như tuyệt vọng.”
Chàng không mình sai ở đâu, dần dần điên loạn mê muội.
“Người thích dung nhan của Phượng Lân đại nhân, nên phụ bắt đầu học theo, thay đổi chính mình…”
đầu ta vang lên một hồi chuông, “Con nói gì ?”
Sau khi ta c h ế t đi, hắn thay đổi bản .
Hắn đi trộm áo trắng của Phượng Lân, ta ngây thơ nghĩ chỉ bản tính hắn thôi.
Nhưng nghĩ kỹ, hắn đi trộm củ cải cũng chỉ ta vô tình nói một câu: “Không các vị tiên nhân trồng củ cải có khác gì phàm nhân trồng không?”
Ta không kìm được… nước mắt tuôn xuống như suối.
Trên không trung, Đình Quan Trì và Phượng Lân đánh càng lúc càng ác liệt.
Ta gào lên: “Tướng công, ngừng tay! Trời sắp tối rồi, chúng ta phải sinh thêm muội muội Triều!”
Đình Quan Trì khựng lại, bị Phượng Lân áp chế nửa chiêu, rơi vào thế yếu.
Phượng Lân cũng không tiếp tục, liền dừng tay.
Ta đến ôm chặt Đình Quan Trì: “Tất cả đều là lỗi tại thiếp, lỗi tại thiếp, Đình Quan Trì, chàng tha thứ thiếp được không…”
Nước mắt lặng lẽ rơi, thấm ướt áo hắn.
Ánh mắt liếc qua thấy Phượng Lân định dẫn Vệ Nhược Tịch đi, ta buông Đình Quan Trì ra, chống hông hét : “Hai ngươi đứng lại!”
Phượng Lân nhướn mày nhìn ta: “Ồ? Việc gì ?”
“ đến đã muốn đi, sao được? Không ở lại làm khách vài ngày sao?”
Phượng Lân gật đầu: “ ta và nàng ở đâu?”
Ta chỉ về phòng bên.
Dương An- 小安 (Dương Yến) Vui không reup dưới mọi hình thức!
Phượng Lân bế Vệ Nhược Tịch tỉnh vào phòng nghỉ.
Đình Quan Trì : “Giữ y lại làm gì? Không nỡ buông tay sao?”
Ta khoác lấy thắt lưng hắn, vào phòng:
“Không phải. Chàng đi có nửa ngày, ta đã nhớ chàng muốn c h ế t, mau cởi áo ra ta xem chàng có gầy đi không…”
Đình Triều muốn vào phòng, Đình Quan Trì dùng linh lực, cửa đóng sầm lại.
Đình Triều không cam gọi một tiếng: “Nương ơi!”
Ta ở bên hét : “Con ngoan, trở về phòng ngủ đi nhé.”
8.
Sáng hôm sau mở cửa ra, ngoài trời liền có tuyết rơi.
Có linh lực của Đình Quan Trì bên người, dù chỉ áo mỏng cũng không thấy .
Vệ Nhược Tịch cùng Phượng Lân mở cửa liền bị ta và Đình Triều dùng những quả tuyết ném tới tấp.
Vệ Nhược Tịch nào chịu để ta tự tung tự tác, liền tham gia cuộc chiến tuyết ngay.
Nhưng bao lâu, một mình nàng đánh hai người bọn ta hơi khó khăn.
Nàng liền bảo Phượng Lân: “Chàng đi gọi con trai con gái đến đây! Ta muốn đánh c h ế t Quan Tuyên!”
Chỉ chốc lát sau, Phượng Lân đã quay lại.
Con gái hắn nhỏ, khoảng năm tuổi, làn da trắng mịn như bột, trên đầu búi hai búi tóc tròn tròn, đáng yêu vô cùng.
Ta chạy tới ôm lấy mỹ nữ, đứa nhỏ cũng e dè, mỉm cười với ta.
ta như tan chảy.
“Nương…”
Ta quay lại, liền thấy Đình Triều dáng vẻ tủi .
Ta buông mỹ nữ xuống, con bé lập tức chạy thẳng vào Vệ Nhược Tịch.
Vệ Nhược Tịch ôm con gái, hôn nhẹ lên má.
Con trai thì giống hệt Phượng Lân, tính tình cũng y chang.
Bề ngoài lùng, khó có ai sưởi ấm được.
Khác hẳn với Đình Triều nhà ta, chỉ là tính tình cứng đầu nhưng lại ấm áp.
Dù ngoài hay , khi chơi tuyết cũng đều dữ dội như nhau.
Ta ngồi xổm ôm Đình Triều : “Con thích muội muội chứ? Một muội đáng yêu như Nhị Bảo, nương sẽ sinh con, được không?”
Đình Triều ánh mắt sáng lên, gật đầu thật mạnh.
Ta nghiêm chỉnh nói: “ con phải hứa với nương, sau này buổi tối không được quấy rầy nương, không đòi ngủ chung nữa nhé.”
Đình Triều đáp: “Dạ, muội muội con sẽ ngoan ạ!”
Ta gật đầu, nắm lấy tuyết vo thành một quả .
Phượng Lân không tham chiến, ngồi yên trên ghế dài nhâm nhi trà.
Ta nhìn thấy không nhịn được, liền ném quả tuyết trúng trán hắn ta.
Vệ Nhược Tịch hét lên: “Á, ngươi dám đánh phu quân của ta! Đại Bảo, Nhị Bảo, theo nương, chúng ta vo thêm nhiều tuyết, đi đánh Đình Tiên quân!”
Đình Quan Trì mở vào, ba quả tuyết của Vệ Nhược Tịch lập tức vung tới.
Tuyết vỡ vụn bay tứ tung.
Hắn về phía ta.
Khoảnh khắc ấy, dường như sáu năm qua kia từng hiện hữu giữa chúng ta.
Hắn vượt qua dòng thời gian, lao về phía ta.
“Không được đánh phu quân của ta!”
“Đánh! Đánh!”
Ta tâm trí để để ý Phượng Lân nữa, chạy đến chắn trước Đình Quan Trì, ném quả tuyết tay trúng Vệ Nhược Tịch.
Ta quay lại kéo tay Đình Quan Trì, dẫn hắn chạy ra ngoài.
Thấy trước là rừng cây rậm rạp, ta dừng .
Ta sốt ruột : “Chàng có thể thiếp câu đó một lần nữa không?”
Đình Quan Trì lúc đầu hiểu, rồi liền nhận ra : “Nàng thích ta áo đỏ hay áo trắng?”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, nói: “Ta thề với trời, thật ra ta thích nhất là chàng gì cả.”
Đình Quan Trì cười, cúi xuống hôn ta.
Ta chống tay vào eo hắn, đẩy hắn ngã xuống đám cỏ: “Tướng công, chàng ‘Thanh Sa Trướng’ là gì không?”
Đình Quan Trì nắm tay ta ngăn lại: “ Triều vẫn sân.”
Ta thở dài: “ thì chúng ta càng phải nhanh chóng sinh con một muội muội, không thì nó sẽ cô đơn lắm!”
“Hả? Thật sao?”
“Đúng, đúng, tướng công, chàng suy nghĩ vẫn quá nhỏ hẹp.”
Đình Quan Trì buông tay ta, đứng dậy hôn ta: “ bây giờ nàng định làm gì?”
Ta đẩy hắn ra, tháo cái thắt lưng: “Cái thắt lưng này đẹp thật! Thiếp phải tháo xuống xem kỹ mới được.”
—Hết—
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ này được mình từ phần mềm dịch.
này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy đọc ổn ổn, vui vui… thì mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi thôi chứ làm giàu được từ đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu nghèo” 🙏
🔸 Bạn 5k – mình cười hí hí cả buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ mới
🔸 50k – mình ra mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu – làm đam mê, sống nhờ 😎