Vì nhà tôi nghèo đến mức suất phân phối thú nhân của cả làng chẳng tới lượt, nên tôi đành tự mình ra biển, vớt bừa một người cá về làm thú nhân của mình.
Người cá này đẹp trai thì đẹp trai thật, nhưng tính tình lại khó chiều đến mức khiến người ta đau đầu. Không những không chịu hóa hình để ngủ với tôi, mà cứ hễ giận là lại rơi nước mắt.
Đúng lúc tôi đang cẩn thận xoa ve lớp vảy ngược, dỗ dành anh ta, thì trước mắt bỗng lướt qua từng dòng bình luận:
【Cô thôn nữ này trong nhà có cái chuồng lợn mà cũng bày đặt học đòi người ta chơi trò giam cầm.】
【Cô ta thì biết cái gì chứ, nước mắt của người cá cấp cao hóa thành trân châu là đáng giá nhất đấy, thế mà bị cô ta vứt đi hết rồi.】