Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJprivYO
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sơ Ý lùi sau một bước, giọng nói the thé đến méo mó.
Bước lùi đó như một con dao, đâm thẳng vào ngực Cố Dư Châu.
Anh ta cứng đờ tại chỗ, tay vẫn đưa ra, người như bị đóng băng.
Sơ Ý nhìn mảnh vỡ trên mặt đất, nhìn máu trên mặt hai người đàn ông, nhìn căn phòng lẽ ra là nơi ấm áp nhất trong đêm tân hôn của cô lại biến thành chiến trường.
Cô rút điện thoại ra, ngón tay run đến mức gần như không cầm nổi, bấm mấy lần mới bật sáng màn hình.
“A lô, 110 à? Ở đây có người nhau……”
Giọng cô run rẩy, lúc báo địa chỉ cũng đứt quãng mấy lần, cổ họng như bị ai đó siết chặt.
Cố Dư Châu nhìn dáng vẻ cô gọi điện, nhìn cô né tránh ánh mắt của mình, nhìn cô bước phía Giang Nhiên một bước.
Chỉ một bước thôi, nhưng bước đó khiến toàn thân anh ta lạnh toát.
Cúp điện thoại, cô không nhìn Cố Dư Châu, đi đến cạnh Giang Nhiên rồi ngồi xổm xuống.
“Anh chảy máu rồi.”
Giọng người phụ nữ rất khẽ, cô lục khăn giấy trong túi ra, ấn lên khóe miệng Giang Nhiên.
Động tác cũng rất nhẹ, rất cẩn thận, như đang chạm vào món đồ dễ vỡ nào đó.
Cố Dư Châu quỳ trên mặt đất, nhìn tay Sơ Ý.
Đôi tay trước đây cũng từng lau máu cho anh ta như thế.
Bao nhiêu năm qua, cô cũng vẫn ngồi xổm trước mặt anh ta như vậy, dùng khăn giấy ấn lên vết thương trên trán anh ta, cười nói không sao, không đau.
Khi đó trong mắt cô toàn là anh ta.
Nhưng trong mắt cô chỉ còn Giang Nhiên.
Chương Mười Hai
“Sơ Ý,” giọng Cố Dư Châu khàn đến mức gần như không nghe rõ, “tôi bị thương rồi.”
Động tác của Sơ Ý khựng lại, nhưng cô không ngẩng đầu.
“Anh nên đi rồi, cảnh sát sắp tới nơi.”
“Em báo cảnh sát?”
Cố Dư Châu không dám tin nhìn cô, “Em vì anh ta mà báo cảnh sát bắt tôi?”
Sơ Ý cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh ta.
Trên mặt cô toàn là vệt nước mắt, mắt đỏ hoe, nhưng ánh mắt lại rất tĩnh, tĩnh đến mức khiến anh ta sợ hãi.
“Em là vì anh,” cô nói, “anh mà không đi nữa, anh sẽ tự hủy hoại chính mình.”
“Tôi không mặc kệ!”
Giọng Cố Dư Châu lại cao vút lên, anh chống tay xuống đất đứng dậy, loạng choạng một rồi đi phía cô, “Sơ Ý, em đi với tôi, đi ngay , chúng ta rời khỏi đây……”
“Anh đừng qua đây.” Sơ Ý đứng dậy, chắn trước mặt Giang Nhiên.
Động tác rất nhỏ, rất tự nhiên, như phản xạ của cơ thể.
Sơ Ý đứng trước mặt Giang Nhiên, giang hai tay ra, chặn người phía sau lại.
Cố Dư Châu khựng bước.
Anh đứng cách bước, nhìn bóng lưng cô, nhìn cánh tay cô, nhìn dáng vẻ cô che chở cho người đàn ông phía sau.
Bao nhiêu năm nay, cô cũng vẫn luôn chắn trước mặt anh như thế.
Khi bảng quảng cáo đường đổ xuống, cô đẩy anh ra, tự mình đỡ lấy.
Trên lưng khâu mũi, để lại một vết sẹo.
Cô nói không sao, không đau.
Cô nói đời đáng giá.
cô lại chắn trước mặt một người khác, người mà cô phòng bị lại là anh.
“Sơ Ý,” giọng Cố Dư Châu bắt đầu run lên, run rẩy dội lồng ngực ra, “em tránh ra.”
Cô không động đậy.
“Em tránh ra!” Anh gào lên, âm thanh nổ vang trong phòng, chấn đến kính cũng ong ong rung lên.
Sơ Ý vẫn không nhúc nhích.
Chỉ đứng đó, hai tay dang ra, như một bức tường.
“Cố Dư Châu,” giọng Sơ Ý rất khẽ, nhưng rất vững, “anh không được anh .”
“Vì sao?” Cố Dư Châu rơi nước mắt, lẫn với máu trên mặt, nhỏ xuống sàn nhà.
“Vì anh là chồng em.”
Câu nói như một viên đạn, thái dương Cố Dư Châu xuyên vào, rồi xuyên ra phía kia.
người anh ta chao đảo, suýt nữa không đứng vững.
Cố Dư Châu nhìn Sơ Ý, nhìn ánh mắt kiên định của cô, nhìn dáng vẻ cô che trước mặt Giang Nhiên, bỗng bật cười một .
“Chồng,” anh lặp lại, giọng nhẹ đến như thở, “anh ta là chồng em.”
“Đúng.”
Sơ Ý không do dự.
Cảnh sát đến rất nhanh.
Hai viên cảnh sát mặc đồng phục đẩy bước vào, Cố Dư Châu vẫn đứng đó, trên mặt toàn là máu, áo sơ mi nhăn nhúm không ra hình dạng gì. Sơ Ý đứng cạnh Giang Nhiên, tay vẫn đặt trên cánh tay anh, như đang xác nhận anh vẫn còn ở đó.
“Ai báo cảnh sát?” viên cảnh sát dẫn đầu .
“Tôi.” Sơ Ý bước lên một bước, ngón tay chỉ phía Cố Dư Châu, “Anh ta xông vào nhà tôi, còn ra tay người.”
Cố Dư Châu nhìn cô, nhìn ngón tay cô đang chỉ phía mình, móng tay cắt rất ngắn, không sơn màu, sạch sẽ gọn gàng.
Ngón tay đó từng viết chữ trong lòng bàn tay anh, từng thay anh lau máu, từng nắm tay anh nói không sao.
nó chỉ vào anh, nói anh là kẻ xấu.
“Các cô cậu quen nhau à?” viên cảnh sát .
“Quen,” Sơ Ý nói, giọng tĩnh như đang thuật lại một chuyện chẳng liên quan đến mình, “anh ta là trai cũ của tôi.”
Chương Mười
trai cũ.
chữ thốt ra miệng cô, người Cố Dư Châu như bị rút sạch xương cốt.
trai cũ……
Bao nhiêu năm tình cảm, đến miệng cô cuối cùng chỉ còn lại chữ .
Ở đồn công an.
Cố Dư Châu ngồi trên ghế dài, đối diện là Sơ Ý và Giang Nhiên.
Khóe môi Giang Nhiên bị rách da, gò má cũng bầm một mảng xanh, nhưng vẫn ngồi rất ngay ngắn.
Sơ Ý ngồi cạnh anh, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn anh một , anh có đau không, có muốn uống nước không.
Mỗi một câu đều như kim châm vào tim Cố Dư Châu.
Cảnh sát đang ghi khai. “Ai ra tay trước?”
“Tôi.” Cố Dư Châu nói.
Anh nhìn chằm chằm Sơ Ý, hy vọng cô sẽ nhìn anh một .
Nhưng cô không. Cô cúi đầu, đang nhìn vết trầy trên tay Giang Nhiên.
“Vì sao nhau?”
Cố Dư Châu không trả .
Anh nhìn Sơ Ý nắm tay Giang Nhiên, ngón nhẹ nhàng vuốt lên mu bàn tay anh ta.
Động tác anh quá quen thuộc.
Bởi vì trước đó, cô cũng từng nắm tay anh như thế.
“Vì anh ta cướp vợ tôi, anh ta đáng đời.”
Động tác của Sơ Ý khựng lại một , rồi tiếp tục bôi thuốc cho Giang Nhiên.
“Cố Dư Châu,” Giang Nhiên bỗng lên , giọng điệu tĩnh, “anh đủ rồi đấy.”
“Anh câm miệng!” Cố Dư Châu đột ngột đứng bật dậy, ghế bị anh hất đổ xuống, phát ra một chói tai.
“Ngồi xuống!” Cảnh sát quát một .
Cố Dư Châu đứng đó không động đậy, mắt chết lặng nhìn chằm chằm Giang Nhiên.
Sơ Ý bỗng đứng lên, chắn giữa hai người.
Cô nhìn Cố Dư Châu, hốc mắt đỏ lên, nhưng không khóc.
“Cố Dư Châu, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
“Anh xông vào nhà tôi, chồng tôi, đến đồn công an còn muốn làm loạn? Anh có cảm thấy thế giới đều nên xoay quanh anh không? Anh có cảm thấy tôi đợi anh hơn mười năm thì nên mãi mãi đợi anh không?”
Giọng cô càng lúc càng lớn, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Anh biết hôm nay vì sao tôi báo cảnh sát không? Không vì anh bị thương, mà là vì tôi sợ anh anh ra chuyện lớn! Tôi sợ anh ngồi tù! Anh hiểu không?”
Cố Dư Châu sững người.
“Tôi đợi anh nhiều năm như vậy, chờ được là gì?”
“Là anh chọn người khác trong hôn lễ, là anh vĩnh viễn để tôi đứng sau, là anh vào đêm tân hôn lại xông vào nhà tôi người.”
“Cố Dư Châu, không tôi không anh, mà là tôi không còn nổi anh nữa.”
Sơ Ý quay người lại, đi cạnh Giang Nhiên, ngồi xuống.
Lần cô không quay đầu lại.
Cảnh sát nhìn bản ghi khai, rồi lại nhìn người.
“Các anh chị là hay truy cứu?”
“ .” Sơ Ý nói.
“Không .” Cố Dư Châu nói.
Hai người cùng lúc lên , rồi lại cùng lúc im lặng.
Sơ Ý quay đầu nhìn anh, trong mắt có rất nhiều thứ phức tạp, có bất đắc dĩ, có mệt mỏi, còn có một sự quyết tuyệt mà anh không hiểu nổi.
“Cố Dư Châu,” cô nói, “ đi. Tôi không muốn anh có tiền án.”
“Em đang quan tâm tôi sao?” Giọng Cố Dư Châu khàn đi.
“Tôi đang nói tạm biệt với quá khứ của mình.”
“Cũng không muốn có bất kỳ quan hệ nào với anh nữa.”
“Đương nhiên là , tôi muốn anh viết rõ, sau không được đến gần tôi nữa.”
Sơ Ý nói xong, quay đầu nhìn phía trước, không nhìn anh nữa.
Cảnh sát bảo họ ký vào biên bản .
Cố Dư Châu nắm cây bút, tay run lên, chữ ký viết ra ngoằn ngoèo méo mó, chẳng giống anh nào.
Ngay lúc ký xong, anh bỗng ngẩng đầu lên.
“Sơ Ý, tôi có thể em một chuyện không?”
Sơ Ý không nhìn anh, nhưng vẫn gật đầu.
“Em thật sự…” giọng anh nhẹ đến mức như chỉ còn hơi thở, “thật sự một cũng không tôi nữa sao?”
Sơ Ý im lặng rất lâu, lâu đến mức anh tưởng cô sẽ không trả nữa.
Sau đó, cô quay mặt đi, nhìn phía Giang Nhiên cạnh.
“Không nữa.”
“ hôm nay trở đi, tôi chỉ Giang Nhiên.”
Cô đứng dậy, Giang Nhiên cũng đứng theo.
Hai người sóng vai đi ra ngoài.
Đến , Giang Nhiên dừng lại, quay đầu nhìn anh một .
Ánh nhìn không có đắc ý, không có chế giễu, chỉ thản nhìn anh một , rồi vươn tay ôm lấy vai Giang Sơ Ý.
Cô tựa lên vai anh, không ngoái đầu lại.
Cánh khép lại.
Cố Dư Châu ngồi trên ghế dài, nhìn cánh đóng chặt .
Vết máu trên mặt khô, kết thành lớp vảy màu đỏ sẫm, căng trên da, hơi động một là đau.
Anh không nhúc nhích.
Cứ ngồi như vậy, như một bức tượng bị người ta lãng quên.
Cảnh sát đến anh có người đón không, Cố Dư Châu không trả .
anh có cần gọi xe không, anh cũng lắc đầu.
anh muốn đi đâu, Cố Dư Châu hé miệng, nhưng không nói được nào.
Anh muốn đi đâu?
Cô đi rồi.
Những ngày cô đi đến đâu, anh theo đến đó kết thúc rồi.
Cô tựa vào vai người khác rồi.
Cô nói không nữa.
Cô ký vào biên bản , nói là đang cáo biệt quá khứ.
Trong quá khứ của cô có anh, suốt hơn mười năm dài.
cô muốn biệt rồi.
Cố Dư Châu bỗng đứng bật dậy, lao ra ngoài.
Chạy đến , anh đứng lề đường, nhìn trái ngó .
Đèn đường vẫn sáng, xe cộ qua lại không ngừng, nhưng không hề có bóng dáng của Sơ Ý.
Anh đứng dưới ánh đèn đường, gió thổi qua, lớp vảy máu trên mặt nứt ra một vết, máu thấm ra.
“Sơ Ý——” Cố Dư Châu gọi một .
Không có ai đáp lại.
Âm thanh tan ra trên con đường trống trải, bị gió thổi đi mất.
Chỉ còn Cố Dư Châu đứng dưới đèn đường, nước mắt rơi xuống, cuốn theo vệt máu trên mặt, để lại hai vệt trắng.
Cô đi rồi.
Thật sự đi rồi.
Cô không anh nữa.
Cũng vĩnh viễn… không cần anh nữa.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ được mình beta phần mềm dịch.
Beta , mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu thấy đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta thôi chứ chưa làm giàu được đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 5k – mình cười hí hí buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ mới
🔸 50k – mình ra mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui ngày đó!
Thương nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ 😎