Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta ngước ánh hoàng hôn, khẽ lẩm bẩm một mình.
24
Sau khi trở về quê, đổ mưa lớn liên tiếp ba ngày.
Ta ngồi xổm trước đống củi, ôm lấy A Hoàng đã lâu không gặp, thở dài.
mưa đến bao giờ mới tạnh đây? Ta còn phải cầm cuốc ra đồng làm ruộng nữa.
Đợi dành dụm chút tiền, ta sẽ lên trấn tìm một bà mối đáng tin cậy, kiếm một mối nhân duyên phù hợp.
Ta chỉ cần một cuộc sống bình dị, hạnh phúc là đủ.
cơn mưa ngoài cửa sổ, ta chìm suy nghĩ mông lung.
Chợt thấy một bóng người cao lớn, không che ô, đang bước nhanh tới đây, người toát ra vẻ giận.
Ta nheo mắt kỹ, vội vàng dập tắt đèn dầu, chốt cửa phòng lại.
ơi, Diêm Chiêm sao lại đuổi tới tận đây !
A Hoàng phấn khích vòng quanh, ta vội bịt miệng lại.
“Đồ nhóc con, đừng phát ra ! Nếu không chúng ta chếc chắc!”
Tim ta đập thình thịch, ôm lấy chú chó nhỏ, chui tủ quần áo.
Nhưng ngoài cửa có chút động tĩnh nào.
Lạ , lẽ ta mắt?
Ta rón rén bước tới cửa, qua khe hở cánh cửa gỗ mục.
Quả nhiên không có ai .
“Có lẽ tạnh, ta phải tìm đại phu ở trấn để khám thôi.”
Ta mở cửa ra, châm đèn dầu.
Vừa quay người lại, cằm ta liền một bàn tay lạnh như băng nắm chặt.
“Ái phi, để Trẫm tìm khổ cực quá .”
Hắn nghiến răng nghiến lợi, từng như rít qua kẽ răng.
25
Hai tay ta dải lụa buộc chặt, Diêm Chiêm nhấc ta lên vai, sải bước đưa lên ngựa.
A Hoàng theo phía sau, sủa vang không ngừng.
Ta sợ hắn giận đá nó vài cái, vội vã lên :
“Đừng đuổi theo nữa, A Hoàng, ta không sao, vài ngày nữa sẽ quay lại.”
“Vài ngày nữa quay lại? còn nữa sao?”
Hắn càng giận dữ hơn.
Thị vệ bên cạnh ngựa vén rèm lên, Diêm Chiêm chút do dự, quăng ta thẳng lên giường trong .
Sau đó, hắn nhấc lấy gáy nhỏ A Hoàng, quăng nó theo.
“Thích như vậy thì cùng mang về, đỡ phải ngày nào cũng ra ngoài.”
Ta ôm chặt cổ A Hoàng, run rẩy không dám nói thêm nào.
Hắn suốt đường mày hầm hầm, trong yên tĩnh đến mức chỉ nghe ngáy khò khè A Hoàng.
“Hoàng thượng…”
“Đừng gọi ta là Hoàng thượng. đâu xem ta là Hoàng thượng.”
Ta lập im lặng.
Nhưng ngựa xóc nảy vài lần, ta nhịn không lại lên :
“Diêm Chiêm, ta…”
“Ta …”
“Im miệng, ta không nghe giải th…”
“Ọe!”
Ta cảm thấy buồn nôn.
Và ta đã nôn . Nôn thẳng lên người hắn.
Sắc hắn càng lúc càng tối sầm.
26
Mấy ngày sau, ta lại trở về .
Lão thái y lần trước bắt mạch cho ta cũng kéo theo hòm thuốc tới.
Ta xấu hổ xua tay từ chối:
“Không cần phiền ngài, ta chỉ là say thôi.”
Nhưng ông lão lập trợn mắt kinh hãi.
“ ơi, nương nương, người có thai !”
đất ơi! Ta… ta sự không về nhà nữa !
“ ơi, Hoàng thượng, chúng ta có người nối dõi !”
Thái giám bên cạnh phấn khích hét lên một .
Người trong phòng ai nấy đều rạng rỡ.
Chỉ có ta như sét đánh giữa quang.
Sắc Diêm Chiêm vừa từ u ám chuyển sáng, lại lập tối đen như mực.
Hắn cho lui tất mọi người, bao gồm A Hoàng trong lòng ta.
“ nói , ta đã làm gì sai?
Hay là ta lại khiến sợ?”
“Hay là chỉ thích ta khi ta giả làm nữ nhân?”
Hắn nôn nóng biết câu trả .
“Diêm Chiêm, ngài sự thích ta sao?”
Ta tự hiểu rõ, người một lòng một dạ trên đời vốn đã hiếm, huống chi hắn lại là đấng quân vương.
Bảo một vị hoàng đế, đời chỉ cưới một người, người đó lại là một thôn nữ như ta…
Nói ra khiến người khác chê cười.
“Ngài có đời chỉ yêu mình ta không?”
Ta vẫn nói ra những trong lòng.
“Ta tự biết thân phận mình, nhiều nhất cũng chỉ có làm một nữ rửa chân trong hậu .
Ta không cầu phú quý vinh , ta chỉ một phu quân toàn tâm toàn ý mình.”
Diêm Chiêm xoa trán, trầm mặc một lúc lâu đáp:
“Hậu đã giải tán .”
“ trước khi , hỏi ta một câu mới sao?”
27
Ha, cái gã đàn ông này, nói ra có câu nào lòng.
“Ngày ta rời khỏi , vừa hay gặp tiểu thư Thái phó tiến .”
“Chưa đầy một canh giờ, ta đã cho người đưa ta về nhà .
Xuân có làm chứng.”
“Xuân , đây.”
Diêm Chiêm gọi người đang lén qua cửa .
“Ôi , nương nương thân yêu ta, cuối cùng cũng chịu về .”
Xuân vẫn hoạt bát như thường lệ.
“Nô tỳ xin làm chứng.
Hôm đó, sau khi nô tỳ tỉnh giấc, đã hộ tống tiểu thư ấy trở về.”
Ta nghe dần dần cứng lại.
“Người không biết đâu, vì chuyện này, Hoàng thượng suýt chút nữa đã cãi nhau to các đại thần trong triều.”
28
Ngày lập Hậu, ta nói mình trở về nhà một lần nữa.
Hắn ta đầy cảnh giác, như sợ rằng ta sẽ không quay lại.
“Chàng cùng thiếp. thắp một nén hương cho mẫu thân thiếp, nói bà rằng, thiếp đã gả .”
Diêm Chiêm lúc này mới vui vẻ hẳn, nắm chặt cổ tay ta, ra lệnh chuẩn ngựa.
29
Về sau, dân gian lưu truyền một câu nói như thế này: Nếu có ngày trên phố, bạn bắt gặp một đôi phu thê xinh đẹp, nhất định phải chú ý, biết đâu bạn vừa gặp bậc quý nhân.
Ta ngồi trong một quán bánh chẻo ven đường, nghe những kể phóng đại từ người qua lại, khóe môi không nhịn khẽ cong lên.
Chỉ có Diêm Chiêm, người ngồi đối diện, vẻ ủ rũ, cằn nhằn:
“Lần sau ra phố, ta có đừng giả làm Thược Dược nữa không?”
[Hoàn] – Một follow, một like, một bình luận là niềm động lực to lớn đối team Góc nhỏ Ngưu. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đồng hành!