Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhưng khi ta kịp nói gì, đứa đang nhìn ta liền ngẩn người trong giây lát, rồi đột nhiên bật dậy.
Nó giật lấy hộp sách từ tay ma ma, nghiêm túc nói: “Ta… ta phải đi học! Đừng nghe họ nói bậy!”
Ta: “?”
Ma ma: “?”
Nói , tiểu thế tử định vượt qua ta rời đi nhưng bị ta kéo lại.
Ta nở một nụ cười, cố gắng trông hiền hòa hơn: “Ăn sáng hãy đi.”
Nghe thấy lời ta, cả người nó run rẩy, sau đó ngồi lại vào chỗ, vội vàng ăn sáng như có ai đuổi theo, rồi phồng má nhìn ta: “Ta ăn rồi!”
“Ừ, đi đi.”
Cũng ngoan phết.
Thấy ta phép, tiểu thế tử kéo ma ma nhanh chóng rời đi.
Nhìn cảnh tượng đó, sắc mặt những nha hoàn khác biến đổi, ánh mắt nhìn ta cũng không còn như , tựa như không ngờ tiểu thế tử lại sợ ta vậy.
Một lúc sau, tiếng bàn tán nhỏ bắt vang lên: “Vương phi nương nương đã làm gì khiến thế tử điện sợ hãi như vậy?”
“ lẽ là ngấm ngầm hành thế tử điện sao?”
“Chắc chắn là thế! Nhìn mặt nàng ta đã thấy chua ngoa rồi!”
Ta vốn không những lời này vào , tối, khi ta đi ngang qua thư phòng, nghe thấy bên trong vọng giọng tiểu thế tử.
“ thân, có đổi một mẫu thân khác con không? Con không thích ta!”
“ ta trông dữ như vậy! Chắc chắn sẽ lén lút hành con! May con thông minh, tuyệt đối không ta nắm được thóp!”
Ta: “…”
Lặng lẽ một lúc, ta định xoay người rời đi, nhưng đợi ta đi, cánh cửa vốn khép hờ bị gió thổi mở.
kịp phản ứng, ánh mắt cả ba lập tức chạm nhau.
5
“ thân——”
Sau khoảng lặng ngắn ngủi, tiểu thế tử vốn đang đầy khí thế bỗng thét lên, vụt một cái trốn sau lưng Tô Cảnh An, nắm chặt tay áo hắn, lộ đôi mắt tròn xoe trừng trừng nhìn ta.
Ý ràng là: Có thân ở đây, ngươi có làm gì ta?
Ta: “…”
Ta mím môi, cảm thấy hết sức bất lực, định giải thích vài câu.
Nhưng kịp mở miệng, Tô Cảnh An đã sa sầm mặt, quát lớn: “Câm miệng! Nàng ấy bây giờ là thê tử của bổn vương, là mẫu thân danh nghĩa của con. Con nên kính trọng nàng ấy. Cứ một tiếng ‘ ta’ hai tiếng ‘ ta’, còn thống gì nữa! Những điều bổn vương dạy con năm nay đều đem chó ăn rồi sao?”
“…”
Có lẽ không ngờ người thân luôn nuông chiều mình lại nói những lời như vậy, tiểu thế tử ngẩn người, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, lắp bắp biện minh: “Không… không phải, nhưng con thật sự không thích ta……”
Giọng nó nhỏ dần, ánh mắt hằn học nhìn ta.
Ta nhìn lại.
Ai bị nói xấu vô cớ cũng sẽ không vui, lúc này ta đương nhiên nét mặt hòa nhã.
Nhìn thấy vậy, tiểu thế tử rụt cổ lại, im thin thít.
Sự phản kháng âm thầm lan tràn trong không khí.
Nó đã không thích ta, ta đương nhiên cũng không cố gắng lấy nó.
Nghĩ vậy, ta ngẩng nhìn Tô Cảnh An, bình thản nói: “Vương gia, nếu không còn việc gì thiếp thân xin phép về phòng .”
Dứt lời, ta khẽ cúi người, xoay người rời đi.
Ta vốn tưởng Tô Cảnh An sẽ không ngăn cản, nhưng không ngờ đi được , cổ tay ta đã bị lại.
Giọng nói trầm thấp của hắn vang bên tai: “Nàng không cần đi, bảo nó vào ôn bài, ngày nay không học đường, đáng phạt!”
Lời vừa dứt, không ta ngay cả tiểu thế tử cũng ngẩn người.
Đôi mắt trên mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của nó tròn xoe, đầy vẻ không tin nổi, rồi đôi mắt đó dần đỏ hoe, cuối cùng nghẹn ngào hét lên: “Quả nhiên những gì người ngoài nói là đúng! thân có tân nương liền quên con! Con không thích thân nữa!”
Hét , tiểu thế tử đẩy mạnh Tô Cảnh An, quay bỏ chạy, bóng dáng nhỏ bé nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Ta nhíu mày: “…”
Rốt cuộc là ai đã nói con những lời như vậy?
thấy Tô Cảnh An cũng nhíu mày, vẻ mặt hơi bất lực, ta nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Thế tử còn nhỏ, khó tránh khỏi việc bị người khác xúi giục, thời gian sẽ chứng minh người.”
Kiếp , Tô Cảnh An yểu mệnh, chính tiểu thế tử đã gánh vác toàn bộ vương phủ sau khi hắn qua đời.
Dù về tình hay lý, ta cũng không muốn chấp nhặt một đứa .
Nghe ta nói, Tô Cảnh An dãn mày, ánh mắt nhìn ta thoáng vài phần dịu dàng: “Ừm, nhờ nàng chăm sóc nhiều hơn, bổn vương bận rộn công vụ, khó tránh khỏi sơ sót.”
Ta: “…”
Không phải nên tìm ma ma giáo dưỡng sao? Ta đã đáng sợ như vậy rồi còn bắt ta chăm sóc nó nữa?
Nhưng ràng Tô Cảnh An hề lời của tiểu thế tử vào .
Thậm chí, hắn còn cùng ta ăn bữa tối, khiến tiểu thế tử đang trốn trong phòng chờ người dỗ dành lại càng tức giận khóc lần nữa.
6
Những ngày sau đó, tiểu thế tử dường như đã hiểu vị trí của ta trong gia đình.
Mỗi lần nhìn thấy ta, nó càng giống như chuột gặp mèo.
Đặc biệt là trong bữa ăn.
Tô Cảnh An vốn bận rộn công vụ, sau khi dùng cơm liền nhìn tiểu thế tử một cái rồi đứng lên nói: “Ăn ma ma đưa con học đường, nghe ?”
Nghe giọng nói của hắn, tiểu thế tử cắn môi không lên tiếng.
Nhìn thấy vậy, Tô Cảnh An nhíu mày, nhưng cuối cùng hắn cũng không mắng , mắt nhìn những nha hoàn và ma ma hầu .
Những người bị ánh mắt của hắn lướt qua đều run lên, vội cúi nói nhỏ: “Nô tỳ nhất định sẽ chăm sóc tốt thế tử điện .”
Nghe , Tô Cảnh An mang theo tùy tùng rời đi.
Ngay khi hắn vừa đi khỏi, tiểu thế tử lập tức muốn lẻn đi nhưng lại bị ma ma lại, dùng lời ngon ngọt khuyên bảo: “Thế tử điện , người ăn sáng một chút đã.”
“Đúng vậy, thế tử điện , người cần gìn sức khỏe của mình.”
“Ta không ăn!”
Tiểu thế tử nói, lén nhìn ta.
Khi bắt gặp ánh mắt của ta, nó co người lại, nhưng dường như nghĩ điều gì, nó lại cố gắng trợn mắt lên nhìn ngược.
“Ăn sáng đi.”
Đối mặt ánh mắt phẫn nộ như con thú nhỏ của nó, ta vẻ mặt lạnh nhạt, bình tĩnh nói.
Tiểu thế tử: “Ăn… ăn ăn!”
Mọi người: “…”
7
Thời gian thấm thoắt trôi qua, chốc đã ba tháng.
Bởi thái độ của tiểu thế tử đối ta nên trong phủ luôn có người xì xầm bàn tán.
Nhưng ta bận tâm, cứ ăn uống thoải mái, so những ngày tháng bó chân trong khuê phòng đây cuộc sống hiện tại dễ chịu hơn rất nhiều.
Thế nhưng, khi Đào Chi giúp ta chải , nàng ấy có vẻ không vui: “Nghe nói đại tiểu thư đã đính hôn thái tử đương triều, sau năm mới sẽ thành thân. Hôm nay cung yến, e rằng tiểu thư sẽ gặp đại tiểu thư, người…”
Nàng ấy nói hết câu nhưng ta đã hiểu ý.
Đích tỷ của ta, Mạnh Tuyết Như, từ khi còn ở trong phủ đã không ưa gì ta.
Giờ nàng ta gả thái tử, con cái của nàng ta sau này sẽ là hoàng tôn.
Còn ta, dù đã gả vào vương phủ, nhưng cần tiểu thế tử còn ở đây, dù ta có sinh con con ta cũng kế thừa vương vị.
Trong hoàng gia, chuyện mẫu quý nhờ con là lẽ thường tình.
“Không cần nói .” Ta nhàn nhạt cắt ngang.
Nhìn thấy vậy, Đào Chi và Hỉ Thước nhau, không nói lời nào.
Các nàng hiểu tính ta, một khi đã quyết định ta sẽ không hối hận.
Khi ta chải ngoài, Tô Cảnh An đã chờ sẵn.
Tiểu thế tử đi bên cạnh hắn, vừa thấy ta nó liền theo bản năng trốn sau lưng hắn, nhưng ngay lập tức bị một bàn tay lớn kéo .
“Nàng ấy là mẫu thân của con, con trốn cái gì?”
Tô Cảnh An không hiểu, lạnh lùng nhìn đứa đang không ngừng nép sau lưng mình.
Dưới ánh mắt của mọi người, khuôn mặt nhỏ của tiểu thế tử đỏ bừng, nó bật thốt lên: “Con… con không có trốn!”
Nghe vậy, Tô Cảnh An gật nhẹ, nhìn ta ánh mắt ôn hòa, rồi hắn tự nhiên nói: “Ừm, bổn vương cưỡi ngựa, con và mẫu thân cùng ngồi xe ngựa đi.”
Tiểu thế tử: “?”
Một chữ “không” của nó còn kịp thốt Tô Cảnh An đã xoay người lên ngựa, lại đứa ta.
ràng là tin tưởng ta tuyệt đối.
còn lại ta và tiểu thế tử mắt to trừng mắt nhỏ.
được hai nhịp thở, nó đã ấm ức mức sắp khóc, run rẩy những chân ngắn trèo lên xe ngựa.
Ta: “…”
Thật nói, ta không ăn thịt con.
8
Trên xe ngựa, cả hai không nói một lời.
Khi hoàng cung, tiểu thế tử vừa xuống xe đã vội nói sẽ đi tìm bạn chơi, ta không cách nào nó lại được.
Ta đành bất đắc dĩ sai ma ma và thị vệ theo sau bảo vệ nó.
Dù sao trong cung cũng không ai không biết thân phận của nó, chắc sẽ không xảy chuyện gì nguy hiểm đâu.