Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta dẫn theo mấy nha hoàn nơi dành cho nữ quyến do hoàng hậu chủ trì.
Trong cung yến, rượu chè qua lại, ta nhanh chóng nhìn thấy Mạnh Tuyết Như đi cạnh đích mẫu của mình.
Hôm nay, phần lớn khách đều là các nhân, nhưng nàng ta là thái tử tương lai, xuất hiện ở đây cũng không lạ.
Có nhân đang nhỏ giọng bàn tán: “Đại tiểu thư Mạnh đoan trang, dịu dàng, quả không hổ danh đệ nhất mỹ nhân kinh thành.”
“Đúng vậy, nghe nói thái tử vừa gặp nàng ấy liền động , về cung liền bệ hạ ban hôn.”
“Ôi chao, Mạnh hai nữ nhi, một người gả cho thái tử, tiền đồ không thể lường . Còn muội muội thì gả vào vương phủ, nghe thì vẻ vang đấy nhưng sau này khác biệt như trời với đất thôi.”
“…”
“Gì chứ!”
Đào Chi đi cạnh ta, nghe thấy liền trừng mắt.
Ta kéo tay nàng ấy, ánh mắt lạnh lùng quét qua những người đang bàn tán.
Không có phải sắc mặt ta quá khó coi không nhưng những người kia lập im bặt, sắc mặt cũng thay đổi.
Điều này khiến ta cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Ngay sau , lại có ai thì thầm: “Chỉ nói câu thôi mà cũng giở cái bộ mặt , tưởng mình là ai chứ!”
Ta làm như không nghe thấy, thản nhiên ngồi xuống chỗ của mình.
Hoàng hậu ngồi cao, ánh mắt dừng lại người ta một lúc lâu nhưng không nói gì.
Tiệc tàn ta chuẩn bị rời đi thì Mạnh Tuyết Như bước chặn đường.
Nàng ta có dung mạo dịu dàng, nhưng lời nói lại sắc bén: “Mạnh Tuyết Thanh, chúng ta đều là người Mạnh , ta không muốn đối đầu với muội. Hy vọng muội phận, đừng nhòm ngó những thứ không thuộc về mình!”
Kiếp này, ta không tranh giành thái tử với nàng ta, ngược lại, ta bất ngờ gả vào vương phủ.
Mạnh Tuyết Như có lẽ không hiểu, nhưng trong nàng ta chắc chắn không yên.
Ta bình thản nhìn nàng ta: “Ừm.”
Thật ra, ta cũng không hiểu vì kiếp trước mình lại si mê thái tử.
Nhớ lại dung mạo của hắn ta, dường như còn kém hơn cả Cảnh .
Mạnh Tuyết Như: “?”
Ánh mắt nàng ta hơi nheo lại, định nói thêm điều gì thì một giọng nói hoảng hốt vang lên: “Vương , không hay rồi, thế tử điện hạ và công tử phủ tướng quân đánh nhau rồi!”
“Cái gì?”
9
“Ở đâu?”
Ta nhất thời ngẩn người rồi lập hoàn hồn, cũng không buồn đôi co với Mạnh Tuyết Như nữa, ta vội vàng theo chân Tiểu Tứ rời đi.
Người dẫn đường là Tiểu Tứ luôn hầu cận tiểu thế tử. Nhìn thấy ta bình tĩnh, hắn ta cũng dần trấn tĩnh lại, nói nhanh: “Ở Ngự Hoa Viên ạ!”
Chỗ dành cho nữ quyến cách Ngự Hoa Viên không quá xa.
Vừa qua khỏi hành lang dài, từ xa thấy hai cậu thiếu niên đang vật lộn bờ .
Các nha hoàn, ma ma xung quanh đều khuyên can nhưng ai dám lại gần.
Đột nhiên, một tiếng “Ào!” vang lên, tiểu thế tử ngã thẳng xuống !
Biến xảy ra quá bất ngờ.
Mọi người đều ngơ ngác đứng im không phản ứng.
Mạng người như ngàn cân treo sợi tóc.
Ta lập cuống lên, bước nhanh , hét lớn: “Người đâu! Mau cứu thế tử!”
Nhưng không một ai bơi, nghe lệnh chỉ hoảng loạn hét lên: “Mau đi gọi thị vệ!”
Ta: “…”
ở Ngự Hoa Viên thông với hào nước bảo vệ thành, đào rất sâu.
Tiểu thế tử vốn không bơi, vùng vẫy cái rồi bắt đầu chìm xuống.
Mọi người đều hoảng sợ tột độ.
Ta nhíu mày, không nghĩ ngợi gì, lập nhảy xuống!
Phía sau, Đào Chi kinh ngạc hét to:“Vương nương nương!”
10
Tiết trời sang thu, nước trong lạnh buốt.
Hồi nhỏ, ta từng suýt chết đuối, từ luôn chăm chỉ học bơi, nay lại có cơ hội sử dụng.
Ta nhanh chóng bơi về phía tiểu thế tử, đỡ lấy thể nó rồi đẩy nó về phía bờ.
Tiểu thế tử vẫn còn chút ý thức, nhận ra có người giúp, nó liền bám chặt lấy ta như thể vớ cọc cứu sinh.
Khi ta kéo nó trèo lên bờ, quần áo và tóc đều ướt sũng, nhưng phút này ta để tâm, chỉ cúi đầu nhìn nó.
May mắn thay, thời gian nó chìm không lâu, ý thức vẫn còn. Sau khi ho sặc sụa và phun ra ngụm nước, nó chậm rãi mở mắt.
Bốn mắt giao nhau.
Ta vừa định mở miệng hỏi nó có không thì cậu nhóc trong bỗng chốc trừng lớn mắt, bật dậy như lò xo.
Nó đứng trước mặt ta, run rẩy nói: “ đừng nói với phụ ! Ta sẽ lập đi lỗi!”
Nghe lời nó, ánh mắt mọi người xung quanh đều ngạc nhiên. Rất nhanh sau , ánh mắt nhìn ta cũng trở nên kỳ lạ.
Ta mím môi, không nói gì.
đường đây, ta nghe Tiểu Tứ kể lại mọi chuyện.
Nguyên do là công tử phủ tướng quân nói câu khó nghe, chọc giận tiểu thế tử, lại ý đập vỡ ngọc bội của nó.
Tiểu thế tử không nhịn nên mới đánh nhau.
Lúc này, công tử phủ tướng quân đứng cạnh, nhìn thấy tiểu thế tử sợ ta, trong mắt lóe lên sự đắc ý.
Hắn ý làm ra vẻ ngoan ngoãn, nói với ta: “Vương nương nương, ta không , không cần thế tử điện hạ lỗi đâu.”
Nghe vậy, ta từ từ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào thiếu niên đối diện, lạnh lùng nói: “Ai bảo con ta phải lỗi? buông lời lỗ mãng trước, lại ý làm vỡ ngọc bội của nó. mới là người phải lỗi!”
Lời vừa dứt, tiểu thế tử vốn cúi đầu đứng trước mặt ta liền ngây người.
Nó ngước đầu lên, ngơ ngác nhìn ta.
Ta không nhìn nó.
Người nhà mình, dù có sai cũng phải về nhà dạy bảo, có thể để kẻ khác leo lên đầu lên cổ ? Huống , trong chuyện này, tiểu thế tử vốn sai.
nhân phủ tướng quân cũng . Nhìn thấy con trai mình bị đánh bầm mặt sưng mũi, bà ta vốn coi thường phận thứ nữ của ta, liền trừng mắt nói móc: “Mạnh Tuyết Thanh, xem xem Tử Hà đánh nhi tử ta ra nông nỗi gì. Dù nó là thế tử cũng phải nói lý lẽ chứ!”
“Nói lý lẽ?”
Ta bật lạnh: “Nhi tử sỉ nhục thế tử, không tôn ti trước, lại còn ý đập vỡ ngọc bội của nó, không lễ nghĩa sau. Đánh đòn cũng là chuyện nên làm!”
Có lẽ không ngờ ta lại cứng rắn như vậy, nhân phủ tướng quân giận mức gần như bốc hỏa, chỉ tay vào ta, móng tay đỏ sẫm run lên: “…”
Ta kéo tiểu thế tử ra sau lưng, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào bà ta.
Giữa lúc căng thẳng, một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên: “Gọi thẳng tên vương của bổn vương, nhân tướng quân là không đặt bổn vương vào mắt ?”
11
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, ta vô thức ngẩng đầu.
Trước mặt là một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ thanh nhã, khuôn mặt đẹp tựa ngọc, nhưng lông mày nhíu chặt, ánh mắt lạnh lẽo mức khiến người ta e sợ.
Cảnh , là Vĩnh Ninh Vương, dù không chinh chiến sa trường như huynh trưởng, nhưng nhờ những chính tích xuất sắc mà hoàng thượng vô cùng coi trọng.
triều đình, gần như không ai dám đối đầu với hắn.
Vừa nhìn thấy hắn xuất hiện, khí thế của nhân tướng quân liền giảm đi phần, bà ta gượng: “Vương chớ trách, thần phụ cũng chỉ vì thương con mà vô tình lỡ lời với vương .”
Cảnh bật nhạt, sải bước về phía ta, đắp tấm áo choàng dày lên vai ta.
Ánh mắt hắn dừng người tiểu thế tử ướt như chuột lột, lông mày càng nhíu chặt hơn, liền quay sang phân phó thị vệ: “Đi lấy thêm một chiếc nữa.”
Tiểu thế tử đứng run rẩy trong gió lạnh, nhìn thấy tấm áo choàng khoác lên người ta, đôi mắt nó tràn đầy vẻ ai oán.
Ta cứ nghĩ hắn nó lại làm ầm lên, nhưng không ngờ nó nói gì, chỉ chậm rãi cúi đầu, hàng mi run rẩy, trông như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi.
Nhìn cảnh tượng ấy, ta không khỏi mềm , kéo nó lại gần, thèm quan tâm nó có đồng ý hay không mà ôm nó vào .
Bị ta bất ngờ ôm lấy, tiểu thế tử theo bản năng muốn chui ra, nhưng vẫn chấp nói: “Ta… ta không lạnh!”
“Ngoan nào.”
“…”
Ta không nhìn thấy nhưng vành tai nhỏ của nó lập đỏ bừng.
Thấy nó yên lặng, ta ngẩng đầu nhìn Cảnh , khẽ nói: “Vương , thiếp phép đưa Tử Hà về trước…”
Tiết trời sang thu, gió lạnh dễ khiến người nhiễm bệnh.
Cảnh , chuyện còn lại cứ để hắn giải quyết.
Nghe vậy, ánh mắt của hắn lướt qua người đang vùi trong ta, đôi môi mím lại, như muốn nói gì , nhưng cuối cùng hắn vẫn gật đầu, bảo người đưa chúng ta về phủ.
xe ngựa, tiểu thế tử thu mình nhỏ lại, như muốn trốn vào góc, nhưng lại sợ lạnh, một tay túm lấy áo choàng của ta, chân thì lại nhích ra xa.
Tay và chân ý kiến không đồng nhất à?
Nhìn cảnh tượng này, ta không nhịn , nói: “Ta không ăn thịt trẻ con, không cần sợ.”
Nghe thấy ta nói, tai nó khẽ động, nó quay đầu lại, lạnh lùng “hừ” một tiếng: “Ta không sợ!”
Ta lập thu lại nụ : “Ồ, thì ?”
“…”
Khuôn mặt nó biến sắc, tiếp theo nó liền hét lên: “Á! Phụ , cứu mạng!”
Ta không nhịn bật .
12
Sau hôm , dù tiểu thế tử vẫn còn sợ ta nhưng không còn bài xích như trước.
Dưới sự giám sát của ta, nó bắt đầu ăn sáng đúng , mỗi ngày đều học đường học bài.