Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7fW852Y3tq

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Năm , nhà ta nghèo đến mức ta phải nhận việc để lại hậu tự cho tử tù.

Thế nhưng vào ngày thứ hai sau một xuân phong thoáng qua, hắn lại được minh oan.

Triệu Thanh Hà lạnh lùng nói ta:

“Việc đã đành rồi, ngươi theo ta hồi phủ thôi.”

Nhưng ta chỉ là một quả phụ, còn hắn lại là bậc quân tử nổi danh khắp kinh .

1

Khi ánh dương ló dạng thì hơi thở của Triệu Thanh Hà mới dần ổn định.

Hắn nằm trên đống rơm, lấy che mắt hỏi ta:

“Sao lại nhận công việc này?”

“Việc này” mà hắn nói, chính là để lại hậu tự cho tử tù.

Có những nam nhân kịp , con đã phạm phải tội tử hình.

nhà có chút dư giả thì người sẽ nghĩ cách một nữ nhân vào trong thử vài . có thể gieo mầm được, là phúc đức ông trời ban.

Hầu hết tử tù đều vui mừng khi chết còn được tận hưởng thú vui nhân gian.

Nhưng Triệu Thanh Hà thì khác.

Hắn là bậc quân tử mà ở kinh cũng tán dương.

Người ta nói hắn là hóa của trúc, phẩm hạnh quý, trong ngoài như một.

qua, Triệu phủ đã hạ dược hắn nhưng hắn dùng mười ngón tay cào xước đến đổ máu để giữ mình tỉnh táo.

Câu đầu tiên hắn nói ta là:

nương, người sắp chết này chỉ cầu rời mà lòng không vướng bận. Ta không muốn làm bẩn chính mình, cũng không muốn làm bẩn nương. Xin ngươi đừng lại gần.”

Ta ngây người hắn, trong lòng vừa kính phục vừa xót xa.

Một người tốt như vậy sao lại phải chết?

Nhưng ta lao đến, tay run rẩy cởi y phục và nghẹn ngào cầu xin hắn:

“Công tử hãy xem như làm một việc tốt, để ta kiếm được số bạc này.”

Bà mụ của Triệu phủ nói rằng dược tên là “Xuân Tỉnh”.

Xuân vạn vật sôi, quân tử kiềm chế đến đâu cũng sẽ hóa dã thú mà không cách nào tự chủ.

Khi tỉnh lại, đống rơm sạch sẽ đã biến một mớ hỗn độn.

Ta biết hắn ghét ta đã làm bẩn hắn nên chỉ dám ngồi thu mình vào góc, khẽ khàng đáp:

“Nhà ta cần tiền nhưng ta không kiếm được nhiều bạc đến vậy.”

Hắn không nói thêm lời nào.

Ta đành nín thở, chỉ dám len lén hắn.

Hắn thực sự rất tuấn tú.

hình lớn, gương mặt và mũi tựa như được gọt dũa tinh xảo.

Đôi môi mỏng nhưng khi hôn lại mềm đến lạ, toàn hắn phảng phất hương vị như sương sớm.

Chỉ có người như hắn mới dám liều mình mấy chục hộ nông dân xa lạ như vậy.

Bên ngoài đều nói rằng ca ca của quý phi chiếm đất ở quê khiến mấy chục hộ dân không nổi.

Cả triều đình to lớn nhưng chẳng dám can thiệp, chỉ có hắn dám đứng ra đối đầu.

Nhưng đối đầu cũng vô ích.

Hoàng thượng mỹ nhân nên hắn là công tử của Quốc Công phủ thì ngài cũng hạ lệnh chém đầu.

Ta cúi đầu, lặng lẽ cầu nguyện:

“Bồ Tát ơi, ngài thực sự là thần tiên từ bi hỉ xả, liệu ngài có thể để người như hắn tiếp được không?”

2

Bồ Tát dường như đã nghe được lời ta.

Trong đám đông ồn ào và náo nhiệt, tất cả mọi người đều hô vang cùng một ý:

“Thiên ân rộng lớn, thánh chỉ chém đầu sáng nay đã được thu hồi!”

Rất nhiều phu nhân y phục lộng lẫy xót xa hắn từ đầu đến chân.

Có người òa khóc ôm lấy hắn mà than:

“Ta nào phải ra một con trai, ràng là ra một kẻ oan gia. Chuyện thiên hạ bao nhiêu quan lại không dám động vào vậy mà ngươi lại xông lên.”

Nhưng khóc xong, trong mắt bà lại ánh lên niềm tự hào không thể che giấu.

ràng bà rất vui con mình lại có thể trưởng đến vậy.

Ta cũng vui lắm.

Nhưng ta lại càng co mình vào góc, cố làm mình nhỏ bé hơn .

Lưu – người đã ta vào đây liên tục nháy mắt ý bảo ta phải im lặng, im lặng hơn , để tất cả mọi người quên sự tồn tại của ta trong lao ngục này.

Nhưng Triệu Thanh Hà không quên.

khi bước ra khỏi cửa nhà lao, hắn bất ngờ quay lại, tiến đến mặt ta, lãnh đạm nói:

thế nào thì giữa ta và nương đã xảy ra chuyện da thịt. Hãy theo ta phủ, ta sẽ chịu trách nhiệm.”

Hắn đứng tại thượng, bóng dáng phủ xuống người ta, tựa như tiên nhân trên trời xa vời vợi.

Ta không biểu cảm của hắn, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo:

“Công tử nói đùa rồi. qua ý chí của công tử kiên định, chúng ta nào có xảy ra chuyện gì.”

họ đã nói ràng, ta có may mắn mang thai thì Triệu phủ cũng sẽ không để trẻ nhận ta làm mẹ ruột.

Huống chi giờ hắn đã bình an vô sự, vậy thì càng không thể có liên quan gì đến ta.

Hắn cau mày, khó hiểu nói:

nương nói bậy bạ gì vậy? ràng chúng ta đã…”

Mẫu hắn kéo tay áo, bà ngắt lời hắn:

“Người phụ nữ này là một quả phụ. Người trong phủ thấy nàng ta đáng thương nên mới thuê vào đây cơm hai ngày. Con đừng làm bẩn danh tiết của người ta, nàng ta còn hai con nhỏ phải nuôi .”

Triệu Thanh Hà đống rơm rồi lại ta.

Biểu cảm bình tĩnh của hắn cuối cùng cũng xuất hiện một tia dao động:

“Không thể nào, qua ràng nương còn là…”

Hắn định nói thêm gì nhưng các trưởng bối của hắn không muốn nghe .

Đám gia nhân chen lấn nhau, không bao lâu sau, ta đã không còn thấy được bóng dáng hắn.

Lưu đỡ ta đứng dậy, bà phủi bụi cỏ trên người rồi cho ta một tờ ngân phiếu, nói:

“Vương nương, cầm lấy số tiền này rồi nhà . cứ xem như qua chỉ là một giấc mộng. Đừng kể cũng đừng nói , không đừng trách phu nhân nhà ta dùng thủ đoạn.”

3

Quả thực không thể nói ra.

trượng phu ta đã mất nhưng ta còn mẹ và hai con thơ.

ta mất danh tiết thì cuộc của bọn họ sẽ ra sao?

Triệu phu nhân không lừa Triệu Thanh Hà, vào năm mười lăm tuổi ta gả vào nhà họ Vương để xung hỉ.

Trượng phu ta bệnh tật triền miên, chỉ một tháng sau hắn đã qua đời.

Nhưng ta lại cho hắn một cặp long phượng thai.

thế Triệu gia cho rằng ta dễ nở, lại còn có phúc khí nên bỏ qua nha hoàn trong phủ, bà tìm đến ta làm lưu hậu nương tử cho hắn.

Ta xách thuốc của mẹ , còn mua thêm một gói đường ở tiệm thuốc bên cạnh , thu xếp gọn gàng rồi ta vui vẻ trở nhà.

Một trăm lượng bạc, loại thuốc có thể cứu mạng mẹ ta cuối cùng cũng mua được.

Vừa đến nhà, hai nhỏ Tiểu Viên và Tiểu Hỉ ôm lấy chân ta từ hai phía:

“Nương ơi, tổ mẫu ngủ lâu như vậy mà tỉnh. Có phải tổ mẫu sẽ không tỉnh lại không?”

Ta lau nước mắt trên mặt hai trẻ rồi nhét một viên đường vào miệng mỗi :

“Tổ mẫu của các con còn tốt bụng hơn cả Bồ Tát. Diêm Vương sẽ không đón bà sớm vậy đâu. Đợi nương một chút, nương sắc thuốc rồi nấu cơm.”

Con gà và miếng thịt mua hôm còn trong bếp.

Hôm ta tuyệt vọng đến mức khóc ngất nghĩ rằng bà ấy sắp chết rồi.

Ta còn muốn nấu xong bữa cơm cuối cùng ý nghĩ, hoàng tuyền lạnh lẽo thì mẹ ta cũng phải no bụng mà .

Nhưng Lưu lại tìm đến và cho chúng ta một con đường .

Vậy nên bữa cơm này chính là để mọi người no bụng rồi tiếp tục tốt những ngày sau.

4

Ta từng nghĩ rằng có thể gặp lại Triệu Thanh Hà.

Kinh rộng lớn như vậy, quán hoành thánh nhà ta lại mở ở trong ngõ nhỏ, không gần phố xá, cũng không gần nha môn.

Bốn năm qua quán từng thấy một người có tiền nào ghé qua.

Vậy mà ngay ngày đầu mở lại quán thì hắn đã ngồi sừng sững ở , từng cử chỉ, hành động đều toát lên khí chất người được dạy dỗ từ gia đình có gia giáo.

Mẹ ta chằm chằm nồi hoành thánh mà lo lắng hỏi:

“Nhị nương à, sáng nay con trộn nhân có mặn không? Nghe nói nhà quyền quý ăn nhạt lắm. không ngon rồi họ đập nát quán nhà ta thì sao?”

Tiểu Viên gãi đầu, nghi hoặc hỏi:

“Tổ mẫu, người hồ đồ rồi à? Muối đắt như vậy nương nào dám cho nhiều.”

Tiểu Hỉ đung chân, còn kịp nghĩ gì thì con bé đã chạy đến bên Triệu Thanh Hà, hỏi giọng trong trẻo:

“Thúc thúc, thúc đến phá quán nhà ta sao?”

Ta siết chặt muôi trong tay, lặng lẽ vểnh tai nghe ngóng.

Chuyện kia trong nhà không hay biết, mà ta cũng không muốn để mẹ phải lo lắng.

Nhưng ta không thể bịt miệng hắn được. 

Vội vàng, ta múc bát hoành thánh còn chín hẳn và để “cạch” mặt hắn:

“Khách quan, hoành thánh của ngài đây, xin mời dùng.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.