Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tiểu Hỉ kéo tay áo ta, nói:
“, vỏ bánh chưa chín, vào đau bụng thì quán nhà mình thật bị phá mất.”
Triệu Thanh Hà nhìn ta một cái, hắn thong thả múc một viên hoành rồi chậm rãi hết.
xong, hắn nghiêm túc nói:
“Vị tử này, hoành của cô quả thực chưa chín. Chúng ta tìm một chỗ nói đi, lỡ ta xong đau bụng thì sao?”
Tiểu Hỉ tròn mắt, cô bé xoay người gọi tổ :
“Tổ , thúc thúc này mặc đẹp như mà đi bắt nạt người ta. Chúng ta báo quan đi, gọi Đổng bổ đầu đến bắt hắn!”
Ta cởi tạp dề nhét vào tay Tiểu Hỉ:
“Ngoan, tổ trông quán, sẽ về ngay.”
Nói xong ta vội vã dẫn Triệu Thanh Hà rẽ vào một ngõ , khi chắc chắn không có ai mới mở miệng bàn bạc:
“Công tử, đêm đó ta sẽ chôn sâu vào bụng, ta tuyệt đối không nảy sinh tâm tư không nên có. Xin công tử đừng đến nữa.
ta không biết này, ta không muốn bà đau lòng.”
Ta nghĩ ta đã đảm bảo như thì hắn hẳn là không lo lắng nữa.
Thế nhưng ta lại được một màn tính toán nực cười nhất đời.
Hắn đếm ngón tay, nói:
“Liễu cô , ta nghĩ cô đã hiểu lầm rồi.
Thứ nhất, cô đã thành thân, lại sinh hai đứa trẻ nên hẳn là người trải.
Thứ hai, đêm đó là lần đầu tiên của ta, ta đã cầu xin cô giữ lại trong sạch nhưng cô không .
Tính ra chẳng phải cô nên chịu trách nhiệm với ta sao?”
Ta tưởng hắn uống say nên mới nói những lời hoang đường như thế.
Nhưng ánh mắt hắn rõ ràng là tỉnh táo, người cũng không có chút mùi rượu nào.
Ta không nhịn được mà đưa tay lên sờ trán hắn:
“Triệu công tử, ngài bị sốt thì phải chữa ngay, đến chỗ ta kì kèo cũng không khỏi được đâu.”
5
Liễu là một bất ngờ ngoài ý muốn đối với Triệu Thanh Hà.
Việc vào tử lao là kế hoạch mà hắn Tam hoàng tử Dực đã sớm bàn bạc qua.
Để đảm bảo an toàn thì ngay cả người nhà hắn cũng giấu kín.
Nhưng thân hắn lại đem đến cho hắn một “bất ngờ”.
Đó là lần đầu tiên của hắn.
Hắn từ trước đến nay ghét những kẻ chìm đắm trong sắc dục, giống như phụ thân mình.
Phụ thân chìm đắm trong một hậu viện đầy tiểu thiếp, ông ta tim thân rét lạnh, khiến tổ phụ thất vọng.
Vì từ hắn đã được dạy dỗ bằng lễ giáo nghiêm khắc nhất, những điều đó khiến hắn lớn lên như thể được đo đạc tỉ mỉ bằng thước.
Trong lòng hắn, lễ nghĩa vợ chỉ dành cho thê tử tương lai, đó là tôn trọng dành cho người sẽ cùng mình sánh bước suốt đời.
Nhưng từ sau đêm ấy, Triệu Thanh Hà bắt đầu mơ mộng.
Trong giấc mơ có một người với tà áo thoang thoảng hương lan, màn lụa đỏ rực buông xuống dụ dỗ hắn trong chăn uyên ương.
Những cơn sóng tình trào dâng mãnh liệt đến mức hắn không phân biệt đâu là hiện thực.
Khuôn trong mỗi giấc mơ đều là Liễu .
Nhưng hắn trong mỗi giấc mơ chẳng phải là quân tử.
Triệu Thanh Hà nghĩ, sắc dục quả nhiên không phải thứ tốt lành gì.
Hắn chỉ vừa nhiễm một chút đã học được cách rình trộm người khác.
Hành tung của Liễu rất đơn giản.
Trưởng bối trong nhà nàng bệnh nặng nên nửa tháng đầu nàng chạy qua chạy lại giữa tiệm thuốc nhà.
Triệu Thanh Hà nhìn nàng mãi, hắn không nhịn được mà hỏi han thái y quen biết để thêm vị thuốc vào đơn của nàng, hắn hy vọng trưởng bối nàng mau khỏi bệnh để nàng bớt vất vả.
Nửa tháng sau thì nàng bắt đầu ra ngoài hái rau dại ở ngoại ô kinh thành xa xôi.
Nàng thường rời nhà từ tờ mờ sáng, đó lại là lúc hắn vào triều sớm nên không cách nào đuổi kịp.
Duy chỉ có một lần vào nghỉ tuần, sau một hồi đấu tranh thì hắn vẫn ngồi lên chiếc xe ngựa thuê, xe không có ký hiệu của Triệu phủ.
Xe ngựa chầm chậm sau Liễu .
Hắn ngồi uống trà nhìn nàng đeo một chiếc giỏ trúc lưng, nhìn nhánh rau xanh đẫm sương được nàng hái xuống, bình yên, đậm chất đời thường.
Đi được một đoạn thì nàng dường như thấy buồn chán, bèn bắt đầu ngâm nga điệu hát , đó là tiếng quê mà hắn chưa qua.
Điệu hát ấy chỉ lặp đi lặp lại câu, hắn mãi cũng học được.
Vô tình trong một lần uống rượu cùng Dực, hắn lại ngâm nga giai điệu ấy.
Dực từ đã là kẻ tinh quái, đến mức chỉ cần một sơ hở cũng phát hiện ra hắn có gì đó bất thường.
Gã thuốc vào rượu của hắn – loại thuốc giống đêm hôm ấy.
Lần lượt cô được đưa vào, cũng lần lượt người bị hắn đuổi ra.
Rõ ràng là loại “Xuân Tỉnh” giống hệt, nhưng lần này nó lại không khiến hắn mất kiểm soát mà buông thả bản thân.
Trời vừa hửng sáng, thuốc cũng hết tác dụng, hắn loạng choạng đi đến trước cửa viện của nàng.
Triệu Thanh Hà muốn biết, nàng người khác rốt cuộc khác nhau chỗ nào.
Hắn nấp trong bóng tối nhìn nàng cười rạng rỡ dưới ánh trời.
Cuối cùng, hắn hiểu vấn đề nằm ở đâu – chính là đôi mắt ấy.
Đêm đó Liễu thực ra không dám nhìn thẳng vào hắn.
Nhưng chỉ với lần ánh mắt chạm nhau, Triệu Thanh Hà sau này nhớ lại mới nhận ra, trong đôi mắt ấy là từ bi.
Từ bi không cầu xin gì từ hắn, chỉ mong hắn có thể sót.
đời này có rất nhiều người muốn hắn tiếp – tổ phụ muốn, thân muốn, vì hắn là tương lai của Triệu phủ.
Dực cũng muốn, vì bọn họ là tri kỷ nên định sẵn sẽ cùng nhau gây dựng nên thời thịnh thế của Đại Chiêu.
Triệu Thanh Hà biết bọn họ yêu thương hắn.
Nhưng ánh mắt của Liễu lại khác.
Ánh mắt ấy không cần hắn đêm khổ học để báo đáp, không cần hắn phải vào sinh ra tử để bồi dưỡng.
Ánh mắt ấy chỉ đơn giản là hy vọng hắn tốt.
Về sau, hắn như một kẻ lén lút, len lén nhìn cuộc của nàng nhưng lại không nhịn được mà nghĩ:
Nếu hắn cũng trong viện ấy, nếu đường hái rau kia hắn có thể bước bên nàng thì tốt biết bao.
Hai mươi năm đời, đây lần đầu tiên hắn muốn một người “ thật”, buông tất cả lễ giáo, chỉ một Triệu Thanh Hà.
Dực thong thả bước tới, gã đứng bên cạnh hắn nhìn thấu mọi , chậm rãi hỏi:
“Thư sinh, lần đầu nàng ấy gả ngươi đã lỡ, lần thứ hai ngươi cũng muốn lỡ sao?”
Dĩ nhiên là không muốn.
Vì thế, hắn lời nói điên rồ của Dực, học nữ nhân dùng “trinh tiết” để khiến nàng cảm động.
Hắn dày nói rằng mình là lần đầu tiên, yêu cầu nàng chịu trách nhiệm.
Liễu sẽ mãi không biết hôm đó trái tim Triệu Thanh Hà đập nhanh đến mức nào.
Bởi vì hoang đường của hắn mà tay nàng lại chủ động chạm lên hắn một lần nữa, dù chỉ là trán mà thôi.
Hóa ra Dực nói không sai, dày thực rất hiệu quả.
thì hắn sẽ càng dày hơn.
Hắn mang bát hoành , tìm cho mình một cái cớ để lần sau đến gặp nàng.
6
Triệu Thanh Hà bắt đầu giở trò bỡn cợt.
Hắn lại một lượng bạc rồi mang bát hoành chưa chín nói rằng giữ nó bằng chứng.
Nếu vào có vấn đề thì hắn sẽ quay lại tìm ta để nói .
ta cầm dao, bà nghi hoặc hỏi:
“Nhị , chúng ta bị người ta bắt nạt sao? Không thể để yên được, người đời thường khiếp mạnh hiếp yếu. Lần sau hắn đến mà nhìn thấy dao này chắc sẽ bớt lộng hành.”
Ta không hiểu Triệu Thanh Hà để gì, nhưng nhìn hắn có vẻ chắc chắn sẽ quay lại nên ta phải tìm lấy một cái cớ.
Sau khi nghĩ ngợi một hồi, ta nửa thật nửa giả đáp:
“, thật ra đã giấu một . Tiền chữa bệnh cho là vay. Người kia sợ chúng ta quỵt nợ nên cách lại đến xem thế nào.”
liền sầm :
“ vay bao nhiêu mà người giàu có như phải đến đòi?”
Nhưng Tiểu Hỉ – một cô bé lanh lợi lại lập tức phản bác:
“Không đúng! Hắn đến đòi nợ sao lại lại một lượng bạc? Một lượng bạc nhà ta phải bán cả mấy mới kiếm được!”
Ta nhìn lượng bạc bàn mà đầu đau như búa bổ, đang không biết phải giải thích ra sao thì Triệu Thanh Hà đã quay lại.
Hắn gõ gõ bàn, thong thả nói:
“Đi vội quá nên quên mất. Một bát hoành tám văn, mong cô trả lại ta số tiền thừa.”
nhìn hộp tiền chỉ có chục văn lẻ không đủ để trả lại.
Bà cắn răng đưa lượng bạc trả lại cho hắn rồi cười bảo:
“Bát hoành này coi như nhà ta mời. Cảm tạ công tử đã cho vay tiền cứu mạng bà già này, chúng ta nhất định sẽ trả, chỉ xin công tử cho thêm thời gian.”
Lời nói dối của ta suýt nữa bị vạch trần.
Ta bất lực nhắm mắt lại, nhưng không ngờ Triệu Thanh Hà lại thuận lời ta, đáp:
“Không vội. thân ta thích hoành nhà các người. Ta sợ các người không bán nữa nên mới cho vay tiền. Sau này ta sẽ thường xuyên đến .”