Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qYL8EkKKn

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, ta nghĩ đến dáng vẻ cao sang của Triệu phu nhân mà buồn cười.

Ăn hoành thánh nhà ta ư?

Vị quân tử giữa rừng trúc này hóa ra bịa chuyện còn giỏi hơn ta.

7

Nhưng hắn quả thật bắt thường xuyên ghé quán, cứ ba ngày năm bữa lại đến một .

nào cũng tầm gần giữa trưa.

Nếu khách không đông thì hắn sẽ ngồi xuống, gọi một bát hoành thánh có thể ăn nửa canh giờ.

Nếu khách đông thì hắn xắn tay áo giúp dọn bàn ghế.

Một vị quan lớn như vậy khiến ta nhìn mà sợ hãi.

Mẹ chồng ta thì chỉ coi hắn như một công tử nhà giàu hòa nhã.

Ban bà còn khuyên ngăn hắn đừng giúp, về sau lại liên tục khen hắn là người .

Tiểu và Tiểu Hỉ lại càng thích hắn hơn.

Tiểu Hỉ là trẻ hiếu động.

Mỗi hắn đến đều mang theo một chiếc còi tre hoặc con quay, nói là đồ cũ trong nhà định bỏ đi làm cô bé mừng rỡ chạy quanh hắn không rời.

Tiểu thì trầm tính hơn nên hắn mang bút mực dạy cậu bé chữ.

Khi Tiểu xong thì hắn lại cậu bé dạy lại cho Tiểu Hỉ để vừa vừa củng cố.

Ta nuôi Tiểu năm năm nhưng từng ánh mắt nó sáng rực như thế.

Liễu Miên năm mười lăm tuổi có lẽ sẽ nghĩ đây là lòng của quý nhân.

Nhưng Liễu Miên hai mươi mốt tuổi, nàng đã sáu năm quả đủ điều tiếng thị phi, nàng không thể trốn tránh mà không hiểu rằng, hắn đã động lòng từ đêm ấy.

Người rốt cuộc vẫn là người .

Một người nữ góa chồng, phận nhàn rỗi, nửa cưỡng ép chiếm lấy của hắn, vậy mà hắn không xui xẻo mà còn muốn chịu trách nhiệm.

Nhưng ta vẫn còn bối và hai nhỏ phải nuôi, ta thật sự không thể mơ tưởng giấc mộng viển vông như vậy.

Lưu ma ma đã nói rõ ta đừng ép phu nhân nhà bà ấy phải dùng thủ đoạn.

Ngày hôm ấy, quán vắng hơn thường lệ, ta có thời gian rảnh nên lập tức chặn hắn lại.

Vẫn trong con ngõ nhỏ , ta cúi người hành lễ, nói:

“Triệu công tử, ta biết ngài là người đọc sách, tuân thủ lễ giáo, có lẽ ngài nghĩ rằng đêm phải trách nhiệm ta.

Nhưng ngài nghĩ sai . Ta chỉ là một quả , ta không phải như cô nương trong sạch.

Đêm ấy chỉ là một cuộc giao dịch tiền trao cháo múc.

Ngài đến nữa chỉ cho ta thêm phiền phức.

Xin ngài buông tha cho ta.”

Đôi mắt Triệu Thanh Hà dường như sắp bốc hỏa, ánh nhìn như thiêu đốt ta:

“Miên Miên, ta tuy cưới vợ nhưng gì con cháu thế gia cần ta đều .

Phân biệt một nữ tử còn trinh hay không đâu phải chuyện khó.”

Gió thu se sắt, lòng ta lạnh như băng.

Hắn biết .

Hắn biết Tiểu và Tiểu Hỉ không phải con ruột của ta.

8

Ta tên là Liễu Miên, con thứ hai của nhà Liễu ở thôn Song Kiều.

Năm ta chào đời là năm nhà trồng bông tiên nên tiện miệng đặt luôn cho ta cái tên “Miên”.

Cái tên đơn giản ấy cũng giống như cuộc đời ta: tùy tiện mà trôi .

Mẫu yêu chị , lại cưng em trai.

Chỉ có ta là lặng lẽ lớn lên trong sự thờ ơ.

Vì muốn đổi lấy sính lễ cho em trai nên khi vừa đến tuổi ta đã bị gả cho nhà Vương để xung hỉ.

Gương mặt của mẹ chồng năm ấy thật đáng sợ.

Ta không biết trong lòng bà lại là một trái tim mềm yếu.

Ta run rẩy gả nhà Vương, tận tâm chăm sóc người chồng bệnh tật phải uống thuốc mỗi ngày.

Phu quân của ta –  Vương Viễn là một người .

Ánh mắt hắn nhìn ta lúc nào cũng đầy áy náy.

Hắn nói:

“Mẫu ta đời này chỉ làm một việc trái lương tâm là cưới nàng về để xung hỉ.

Đều là nghiệp của ta.

Hy vọng sau này nàng đừng trách bà.

Nàng yên tâm, ta sẽ không động nàng.

Chờ khi ta , ta sẽ để lại lời để nàng tái giá.”

Khi nghe hắn nói đến cái ta chỉ muốn đưa tay bịt miệng hắn lại.

Nhưng lúc ấy ta quá nhút nhát, ta không dám.

Ai ngờ câu nói lại bị trời nghe .

Chỉ một tháng sau hắn đã ra đi.

Đám lão trong tộc nói ta sửa đổi bát tự làm xung khắc phu quân.

Chúng la hét muốn kéo ta ra ngoài bán lấy tiền làm hậu sự cho hắn.

Ta sợ hãi vô cùng nhưng ta lại đến.

Ta nghĩ dù từng không đối ta, nhưng khi con gặp nạn thì vẫn là người cha biết đau lòng.

Nhưng kéo ta một góc, giọng đầy phấn khích mà nói:

“Nhị nha à, nhà Ngô ở thôn bên chịu bỏ ra năm lượng bạc cưới con.

Con trai hắn năm tuổi , con làm mẹ ngay, con theo cha về đi, về mà ngày lành.”

ngày lành , chính là ngày làm thiếp cho một gã góa vợ từng đánh người vợ trước.

Thì ra chịu đến đây cũng chỉ để bán ta thêm một nữa.

Trong lúc ta tuyệt vọng thì hai ngày sau, mẹ chồng ta tỉnh lại.

Bà xách dao lao ra ngoài và mắng thẳng mặt đám lão:

“Các ngươi chẳng con trai ta , trong nhà không còn đàn nên mới kiếm cớ bắt nạt hai mẹ con góa bụa chúng ta, muốn chiếm tài sản của ta!”

Bà còn mạnh mẽ đá ta hai cái mắng là kẻ không biết xấu hổ, đến con ruột cũng muốn bán đi nữa.

đừng mơ tưởng, hôn thư của ta và Vương Viễn đã quan phủ ghi nhận.

ta cũng là người của nhà Vương.

Sau khi đuổi hết đám người đi, bà mới vuốt ve cỗ quan tài của Vương Viễn, nói:

“Nhà Vương không còn đàn nữa.

Mảnh ruộng và căn nhà này sớm muộn gì gia tộc cũng sẽ kiếm cớ thu lại.

Giờ ta cho con hai con đường.

Một, theo lời của Vương Viễn, ta sẽ tìm người gả con đi.

Nhưng thời gian gấp gáp nên ta chỉ có thể cố hết sức để không xảy ra sai sót.

Hai, ngày mai con phải có thai.

Chúng ta mẹ chồng nàng dâu sẽ tiếp nhau, từ nay ta coi con là con , không phải con dâu nữa.”

Ánh mắt bà kiên định như chẳng gì có thể làm khó bà.

là lối mà trước nay ta từng .

Ta muốn biết, nếu làm con của bà thì ta sẽ thành ra sao.

Vì vậy ta chọn con đường thứ hai.

Mẹ chồng ta uống một loại thảo dược, chờ đến khi người trong tộc lại đến gây sự thì ta giả vờ ngất xỉu.

Lang trung đến bắt mạch, quả thật nói ta có thai.

Đến tháng thứ chín, chúng ta đến một nhà kia đón Tiểu và Tiểu Hỉ về.

Người nữ có chồng mất khi thai năm tháng.

Nhà chồng không có bối, nàng cũng phải tái giá nên muốn đổi lấy chút bạc.

Cùng là nữ nhân đáng thương, ta muốn giữ Tiểu lại bên nàng lâu hơn một chút.

Nhưng nàng lạnh lùng chẳng thèm nhìn cậu bé, chỉ :

“Các người mau mang nó đi. Ta còn phải ra ngoài vứt nghiệt chủng này. Đừng làm lỡ thời gian của ta.”

Cái “nghiệt chủng” trong miệng nàng chính là Tiểu Hỉ.

Hóa ra nàng sinh một đôi long phượng thai.

Mẹ chồng ta muốn mua con trai vì thời thế này chẳng ai mua con .

Nàng định vứt nó đi.

Ta muốn mang hai đi nhưng trong tay không có một xu, đành chần chừ đứng .

Mẹ chồng ta bế Tiểu Hỉ lên ném thêm một lượng bạc cho nàng, :

“Coi như ngươi từng sinh hai trẻ này.

Ngày tháng còn dài, ngươi hãy cầm số bạc này mà .”

Ngày hôm ấy, mẹ chồng và ta sẽ mãi không quên.

Ngày hôm ấy, Liễu Miên ta tự thề chính mình:

Ta phải vứt bỏ sự nhút nhát để dũng cảm và thiện lương như bà.

năm chúng ta đã bán nhà cửa, ruộng đất ở quê để tránh xa đám hàng muốn nuốt chửng mẹ con ta dọn đến kinh thành.

Ta cuối cùng đã dám bày quán trước mặt người đời, dám đối đám người vô lại.

việc tử lao hôm ấy, vì mẹ chồng ta cũng dám liều mạng.

Ta từng chút một thành thành dáng vẻ mà ta từng hy vọng.

Ta là con mà mẫu sinh ra, nhưng khi gặp mẹ chồng ta mới biết mình nên làm người thế nào.

Ta muốn bà, cách bà dạy Vương Viễn và ta để dạy Tiểu và Tiểu Hỉ.

Suốt năm năm, một ngày nào ta cảm hai trẻ ấy không phải con ruột của ta.

đời này ta sẽ không để chúng biết mẹ ruột của chúng đã từng không cần chúng.

Cảm giác bị cha mẹ ruột ruồng bỏ ta đã từng trải , vậy nên tuyệt đối không để chúng phải chịu đựng thêm nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.