Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Ban ngày ta tránh hắn xa.

Chỉ đến ban đêm ta mới dám vào phòng nhìn hắn.

Nhìn gương mặt ngủ say của hắn khi uống thuốc mê, nhìn tứ chi bị bẻ gãy, gân cốt vặn vẹo của hắn.

Cho đến khi một người bạn cũ của hắn đến thăm, người đó chắp tay cảm tạ chúng ta và nói hoàng cung đã bỏ qua cho hắn.

Từ nay hắn có làm một dân thường, có một cuộc đời an.

Người bạn đó còn lại chút bạc, lúc ấy ta mới hoàn toàn an tâm.

Khi ấy, Trung Thu đã qua hơn một tháng.

Ta ngày đêm ở bên ngoài không về .

ta nhắm mắt làm ngơ, bà mặc kệ ta.

Ta nghĩ mình trở về dỗ Tiểu Hỉ đi ngủ.

Nhưng khi ta vừa định đứng dậy thì một bàn tay đã nắm lấy tay ta.

Triệu Thanh Hà mở mắt, hắn uất ức nhìn ta, nói:

“Miên Miên, ta chỉ vừa mới khỏe lại một chút nàng đã muốn đi rồi sao?”

Đôi tay hắn không còn chút sức lực nào, chỉ cần ta giằng nhẹ là thoát được.

Nhưng ta biết mình không trốn được nữa.

Không bao giờ trốn được nữa.

13

Ta và Đổng bổ đầu đã lui .

Ta thuê một căn nhỏ hẻo lánh hơn, ít người qua lại Triệu Thanh Hà có đi lại trong sân, tập luyện hồi phục.

hỏi ta:

“Con chọn hắn rồi sao?”

Ta không trả .

Ta vẫn không tin một người như hắn thực ta sống một đời dị.

Nhưng hiện tại ta không an tâm khi hắn một mình ở bên ngoài.

Ta thử tìm đến Triệu phủ, nhưng Lưu ma ma đột nhiên biến mất, người khác thấy tên Triệu Thanh Hà liền hoảng hốt, họ chỉ nói Triệu gia không còn người nữa.

Ta không kể với hắn tin tức ấy.

Ta không muốn phá vỡ lạc quan mà hắn đang có.

Một thần y danh thanh liêm và bất hạnh của hắn đã không ngại xa xôi đến kinh thành mà chữa trị.

Ông nói tay hắn chỉ cần kiên trì luyện tập thì vẫn có khả năng hồi phục.

Hiện tại mỗi ngày hắn đều vui vẻ tập luyện.

Hắn Tiểu và Tiểu Hỉ nhặt rau, dùng đũa gắp hạt đậu đôi tay đã khá hơn nhiều.

Nhưng đôi vì bị bẻ gãy quá tàn nhẫn chỉ cần đi hết một nén nhang, mồ hôi hắn đã thấm ướt cả y phục.

Có lúc nhìn hắn, ta đột nhiên cảm thấy khoảng cách giữa ta và hắn dường như không còn xa như trước.

Hắn cũng biết đau, khi nối xương cũng luống cuống, khi dạy Tiểu viết chữ ánh mắt thoáng nét trầm lặng.

Hắn cũng giống như bao con người thường khác, có hỉ nộ ái ố.

Nhưng suy nghĩ của hắn nhiều.

Khi chơi Tiểu và Tiểu Hỉ, hắn lén hỏi bọn trẻ:

“Các con có muốn một người cha không?”

Tiểu thà đáp:

“Chúng con có cha rồi, chỉ là cha đang ngủ dưới đất thôi.”

Còn Tiểu Hỉ thì lén đến nói với ta:

“Nương, Triệu thúc thúc muốn làm cha chúng con sao?

của thúc ấy khỏi hẳn, Tiểu Hỉ đồng ý.

Tiểu Hỉ thích ánh mắt thúc ấy nhìn nương.”

14

Cuối chính Chiêu Dương quận đã giúp ta đưa ra quyết định.

Hôm đó, một chiếc xe ngựa không mấy nổi bật dừng trước sân .

Người bước xuống là một cô nương đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Nàng vội vã bước vào cửa, vừa thấy Triệu Thanh Hà đã rơi lệ:

“Thanh Hà , Chiêu Dương đến thăm huynh đây.”

Hóa ra đây chính là người có hắn bàn .

Ta tự giác tránh vào phòng, nhưng cảm giác chua xót trong lòng khiến ta không nhịn được mà áp tai lên cánh cửa.

“Thanh Hà , nhìn , muội mang nhân sâm, nhung hươu và nhiều bổ phẩm đến cho huynh.

nói thân huynh hiện tại yếu nhược, nhất định phải bồi bổ cho tốt.

Huynh biết không?

ra trong triều vẫn có người dâng sớ giúp huynh.

Có lẽ sau huynh vẫn có làm quan.

Phụ thân muội tiếc cho của huynh.

Ngài nói huynh cần giúp đỡ thì muội sẽ ra sức hỗ trợ.”

Giọng nói của nàng vang mãi không dứt nhưng Triệu Thanh Hà lại không nói nào.

Mãi đến khi nàng im lặng, hắn mới chậm rãi đáp:

“Quận , ta giờ chỉ là một kẻ dân, người có gì muốn nói thì cứ nói thẳng, không cần vòng vo.”

Giọng Chiêu Dương quận đã mang theo chút lạnh lùng:

“Muội biết huynh là quân tử nhất định sẽ không cản đường tương lai của muội.

Nhưng không đến chuyến thì muội không yên lòng.

Thanh Hà , giờ huynh đã tàn phế, bàn trước kia chẳng qua là tin đồn ngoài miệng.

Hy vọng dù ai đến hỏi thì huynh đều có trả như vậy.”

“Được, Triệu mỗ đã hiểu.

Cũng chúc quận tiền đồ rộng lớn, từ nay sơn thủy không cần lại.”

Tưởng là tình xưa khó quên, nhưng kỹ hóa ra chỉ là đang giẫm đạp kẻ sa cơ.

Ta đứng ngây người lâu.

Mãi đến khi Triệu Thanh Hà đầy mồ hôi đẩy cửa ra, vẻ mặt u sầu hắn nói:

“Miên Miên, ta bị ghét bỏ rồi, nàng không an ủi ta sao?”

Nhìn gương mặt giả vờ thảm thương của hắn, ta bỗng nhiên không còn sợ nữa.

15

Triệu Thanh Hà không biết, hắn là thần tiên trong lòng ta.

Năm ấy vào dịp Thượng Nguyên, phu quân ta mất, đẻ tranh nhau muốn bán ta.

chìm trong nỗi đau cũng chẳng còn sức lo cho ta.

Trong lúc kinh hoàng ấy, ta đã chạy trốn.

Ta nghĩ cả đời mình chưa thấy niềm vui là gì.

nói hội đèn lồng trong thành là nơi người người đoàn tụ, ai ai cũng vui vẻ.

Vậy ta muốn đi xem một lần.

Nhìn xong, ta sẽ tìm một nơi sạch sẽ, xem như đó là nơi kết thúc cuộc đời mình.

Nhưng hội đèn đông người.

Sau khi chen lấn một hồi đã nhiều người bị đẩy ngã.

Triệu Thanh Hà vô tình đứng bên cạnh ta, hắn theo bản năng che chở ta chặt.

Hắn ăn mặc cao quý như vậy nhưng lại không ngần ngại dùng cánh tay ôm lấy ta, dùng giọng nói dịu dàng mà cả đời ta chưa an ủi:

“Cô nương đừng sợ.

Người của nha môn sẽ đến nhanh thôi.

Qua hôm nay thì nhất định an thuận lợi.”

Câu “ an thuận lợi” đó cho ta dũng khí đầu tiên sống tiếp.

Sau đó, cho ta dũng khí thứ hai, Tiểu và Tiểu Hỉ cho ta dũng khí thứ ba.

Cứ thế cuộc đời ta dần có ý nghĩa.

Khi ấy ta nghĩ chúng ta khác biệt như mây trời và bùn đất.

Có lẽ cả đời cũng chỉ hắn một lần.

Nhưng ông trời lại trêu đùa ta một ván lớn.

Sáu năm sau, ta lại hắn trong tử lao.

Mỗi giây phút hắn, ta đều cầu nguyện ông trời.

Xin hãy cho hắn sống sót.

Hắn không chỉ sống, mà còn sống trong cuộc đời ta ngày một nhiều hơn.

Hắn càng gần thì ta lại càng sợ hãi.

Ta luôn nghĩ người như hắn là người trên trời.

So với người quanh hắn, bàn về dung mạo, về gia thế ta đều không bằng.

ta gật đầu, đến một ngày nào đó hắn nhận ra ta chẳng có gì thì ta biết làm sao?

Nhưng vừa rồi ta đã nghĩ thông suốt.

Hành động của Chiêu Dương quận không sai.

Người không vì mình, trời tru đất diệt.

Nhưng đổi lại là ta, cũng như ta không từ bỏ , Tiểu và Tiểu Hỉ, ta chọn Triệu Thanh Hà thì ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ hắn, lại càng không làm nhục hắn sau đó.

Ta nghĩ, ta và Triệu Thanh Hà đều là người tốt.

đã vậy, hắn yêu ta chính là do mắt hắn tinh tường.

Đó là lẽ đương nhiên, là điều ta xứng đáng có được, là ta không cần phải sợ hãi.

Ta nhón nhẹ lên má hắn:

“Triệu Thanh Hà, ta muốn gả cho ngươi.

Ngươi có cưới hay không?”

16

Khi thần y hỏi về mức độ tổn thương của tay , Triệu Thanh Hà đã chọn phương án đau đớn nhất: bẻ gãy xương hoàn toàn.

Giữa cơn đau như xé nát gân cốt, hắn nhớ đến Tiêu Dực.

Khi đó, lúc biết mẫu thân mình gây ra gì, hắn lập tức muốn đến Liễu Miên giải thích.

Giải thích hắn không có ước, chỉ cần chờ một thời gian nữa, Quốc công phủ sẽ do hắn làm chủ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.