Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Năm thứ sau khi thành thân, ta tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa Bùi Chu và bạch nguyệt quang của hắn đang nói về ta.

Hắn khen ta là một chủ mẫu tốt. Hắn tôn trọng ta, nhưng mãi mãi không ta.

Bạch Nguyệt Quang hỏi hắn rằng, nếu hắn nhất quyết muốn đưa nàng về , liệu giữa ta và hắn có nảy sinh mâu thuẫn với nhau hay không.

Bùi Chu lắc : “Nàng ấy ta đến thế, nhất định sẽ chấp nhận nàng thôi.”

Nhưng hắn không ngờ rằng ngay ngày hôm sau, ta đã đặt sẵn lá thư hòa ly lên bàn trong thư phòng của hắn.

1

Ngày thứ sau khi Bùi Chu tự ý đưa Bạch Nguyệt Quang về , ta đã bắt gặp hai người họ ôm nhau trong một góc vườn.

“Hắn nói ta là một chủ mẫu tốt, hắn chinh chiến bên , ta lo liệu việc trong đâu ra đó. Nhưng tình của hắn không dành cho ta, chỉ có cho ta một danh phận phu nhân quân.”

Một câu nói, khiến ta ngẩn ngơ tại chỗ.

Tống Tình Nhu ngoan ngoãn nép vào lòng hắn, giọng nói vừa đáng thương vừa run rẩy: “Bùi lang, nếu tỷ tỷ vì thiếp mà nảy sinh mâu thuẫn với chàng, thì phải làm đây?”

Bùi Chu lắc : “Nàng ấy sẽ không như vậy đâu. Nàng ấy ta đến thế, nhất định sẽ chấp nhận nàng thôi.”

Ta lặng lẽ đứng cách đó không xa nhìn hai người họ, thần sắc bỗng trở nên trống rỗng.

Đến tháng thứ sau khi Bùi Chu xuất chinh, ta như thường lệ lên núi cầu phúc cho hắn. trùng hợp thay.

Giữa vô số tấm gỗ được buộc vào cành cây rợp bóng mát, ta lại tình cờ nhìn nét chữ của Bùi Chu.

“Chỉ mong đời này mãi mãi ở bên Tình Nhu, vô oán vô ưu.”

Ngày tháng ghi đó là mùa xuân năm Hy Nguyên thứ tư.

Tim ta bất giác nhói lên.

ấy, ta cùng Bùi Chu thành thân được một năm.

Vậy mà giờ đây, chúng ta đã thành thân năm.

Bùi Chu chưa từng nhắc đến Tống Tình Nhu. Ta vẫn nghĩ rằng mối tình thời niên thiếu ấy của hắn đã phai nhạt năm tháng.

Nhưng hôm ấy, khi Bùi Chu khải hoàn trở về, ta vui mừng chạy ra nghênh đón lại nhìn hắn cẩn thận đỡ một nữ tử từ ngựa xuống.

Người đó là thanh mai trúc mã của hắn, Tống Tình Nhu.

Dù vậy, ta vẫn cố lừa dối bản thân rằng Bùi Chu vì lo lắng cho nàng ta không nơi tựa mà không nỡ nàng ta chịu khổ.

Nhưng đến khi mắt nhìn cảnh này, ta hiểu ra rằng Bùi Chu chưa từng ta.

Nhưng hắn lại chắc chắn rằng, ta hắn đến điên cuồng.

2

“Tuy Tống đã được minh oan, nhưng cha và các huynh trưởng của Tình Nhu đều đã qua đời. Giờ đây nàng ấy không nơi tựa, nên ta đưa nàng ấy về.”

Đây là câu nói tiên của Bùi Chu sau khi hắn từ chiến trường trở về.

Ta nhìn hắn, nhẹ giọng hỏi: “Phu quân, chàng xuất chinh hơn tháng, câu tiên khi trở về lại nói với thiếp  là câu này ?”

Bùi Chu sững người một chút.

Nhưng hắn không nói thêm gì, chỉ nhàn nhạt đáp: “Còn một số công vụ, tối nay ta nghỉ ở thư phòng.”

sổ phòng ngủ không được đóng chặt.

 Một cơn gió ùa vào làm ngọn nến lay lắt, ánh sáng càng càng yếu.

Ta bỗng nhớ đến ngày Bùi Chu cầu thân ta.

Năm ấy Bùi Chu vừa tròn đôi mươi, phụ thân của Tống Tình Nhu phạm tội, đình bị đày đến biên cương.

Bùi Chu khi ấy ngã bệnh nặng, thậm chí không màng tiền đồ của , quỳ trước triều đình xin tha tội cho Tống .

Người ta kể rằng, ngày Tống Tình Nhu rời kinh thành, Bùi Chu cưỡi ngựa sát bên đường, hứa với nàng:  “Nếu nàng không lấy ta đời này Bùi Chu ta sẽ không cưới ai khác.”

Vậy mà chỉ qua một năm, lão thái quân của Bùi bệnh trở nặng.

Nguyện vọng duy nhất của bà là được nhìn Bùi Chu thành trước khi nhắm mắt.

Hôn sự giữa ta và Bùi Chu vội vã lại vừa đơn sơ.

Nhưng đêm tân hôn, khi Bùi Chu vén khăn voan lên, khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, ta vẫn không nhịn được mà đỏ mặt.

Ta từng nghĩ rằng, ngày tháng lâu dài, ta nhất định sẽ có một ngày hòa hợp cùng phu quân của .

Đến cuối cùng nhận ra rằng ta đã sai lầm đến thế.

3

Sau đêm hôm ấy, Bùi Chu sắp xếp một căn nhà bên Tống Tình Nhu ở.

Hắn thường lấy cớ cứ vài ngày lại đến thăm nàng ta.

Có lần, Tống Tình Nhu suýt bị một kẻ vô lại phố trêu chọc, Bùi Chu tức giận quất tên kia một roi.

Từ đó, mỗi lần nàng ta ra , hắn đều sát cánh bảo hộ từng bước không rời.

Tỳ nữ trong lại nói:  “Chắc quân lo lắng cho phu nhân, sợ người suy nghĩ nên đưa Tống đi. Cây trâm quân tặng phu nhân, đẹp làm .”

Ta chỉ im lặng, không nói một lời.

Vài ngày sau như thường lệ, ta đi kiểm tra hàng trang sức dưới danh nghĩa của , lại bất ngờ gặp Tống Tình Nhu.

Vừa nhìn ta, nàng đã cười: “Cây trâm vàng này hợp với phu nhân. Hôm ấy Bùi lang chọn cho ta , ta cây trâm này hợp với phu nhân, nên đã bảo chàng tặng người đấy.”

Ánh mắt ta thoáng qua chiếc bùa bình an bên hông nàng, đó là vật từng treo người Bùi Chu.

Sự thiên vị rõ ràng của Bùi Chu khiến nàng ta tràn đầy đắc ý.

Ta lại chẳng hề nao núng, chỉ thản nhiên đáp: “Đa tạ Tống đã chiếu cố việc làm ăn. Nếu thích, hàng này còn trâm vòng. không mang bạc thì có Bùi Chu mua tặng. Dù số bạc ấy là của Bùi mà thôi.”

Bên cạnh có một vị phu nhân quen biết nở nụ cười khinh khỉnh: “Trừ những kẻ thanh lâu kỹ nữ, còn ai lại người như phụ thân, huynh trưởng hay phu quân của người khác mua trang sức cho ? là…”

Sắc mặt Tống Tình Nhu xanh trắng, sau đó lại bất chợt rơm rớm nước mắt, nhìn về phía sau lưng ta.

Bùi Chu xuất hiện, thần sắc lạnh nhạt: “Ta xem Tình Nhu như ruột thịt, nàng ấy đơn một , ta giúp nàng ấy mua chút đồ đạc, Uyển Uyển đừng nghĩ .”

Nghe hai chữ “ruột thịt”, người Tống Tình Nhu bỗng run lên, ngẩng nhìn hắn không dám tin.

Bùi Chu né tránh ánh mắt nàng ta, bước tới bên ta: “Nếu phu nhân không còn việc gì nữa thì ta hồi .”

Hắn không quay lại một lần, thoạt nhìn như đang thiên vị ta.

Nhưng ta biết, người hắn không quan tâm, ra là ta.

Hắn đưa Tống Tình Nhu ra , chẳng qua là vì sợ nàng ta ở lại quân mà không danh không phận, ảnh hưởng thanh danh của nàng ta mà thôi.

Những lời gọi là “huynh muội tình thâm” trước mặt mọi người chỉ là vậy.

Nếu Bùi Chu lòng quan tâm đến ta, hắn có không biết hàng trang sức mà hắn tặng ta cây trâm vàng vốn thuộc về ta?

hắn có lấy vật Tống Tình Nhu không cần tặng ta, khiến ta bị sỉ nhục?

hắn lại chiếc bùa bình an mà ta từng khấu cầu xin cho hắn, nay lại xuất hiện người Tống Tình Nhu?

4

Sau khi trở về , Bùi Chu dường như bồn chồn không yên, vài lần định mở miệng nói điều gì đó.

Nhưng người đến trước lại là một hạ nhân, mang tin tức: “Tống khóc lâu sau khi trở về, giờ không đâu nữa!”

Bùi Chu lập tức đứng bật dậy, nắm chặt tay đến mức gân xanh nổi lên, hắn thậm chí không kịp nói với ta một lời đã lao ra .

Mấy năm nay, Bùi Chu vẫn chưa từng nạp thiếp, đối xử với ta dịu dàng, lễ độ. Những đêm ân ái chốn khuê phòng, hắn luôn chừng mực.

Vì thế, sau khi Tống Tình Nhu quay trở về, ta được tận mắt chứng kiến cảnh Bùi Chu ngay trước mặt ta dành toàn bộ tâm tư cho một nữ nhân khác.

Trong lòng ta bỗng dâng lên nỗi chua xót.

Không ý tới sự ngăn cản của hạ nhân, ta dắt một con ngựa, đuổi hắn.

Phụ thân của ta là cựu dưới trướng lão quân Bùi . Thuở nhỏ ta đã lớn lên lưng ngựa.

Nhưng từ khi đến tuổi cập kê, ta từ bỏ tất những điều đó, dưới sự chỉ dạy của mẫu thân mà học quản lý sổ sách, cầm kỳ thư họa. Đã năm ta chưa từng cưỡi ngựa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.