Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qYL8EkKKn

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Câu ấy không chỉ ta, mà ngay Bạch Tầm xấu tính kia cũng sợ cứng người.

“Câm miệng! Phụ ta không hề tạo phản!”

“Ta đâu chắc chắn tạo phản, có thứ trong tay chẳng phải cũng phòng khi bất trắc hay sao?” sốt sắng giải thích.

Ta giơ tay ngắt lời: “Này cô nương, có khi thứ cô nói chúng ta vốn đã có không?”

“Không thể , các ngươi người cổ đại sao được thứ tân tiến ấy chứ?” lắc đầu.

Ta thở dài: “Cô nương ạ, có bệnh thì phải chữa.”

“Ngươi có bệnh, nhà ngươi đều có bệnh.

Người ta xuyên không còn được nên duyên cùng bậc thiên chi kiêu , cớ gì ta lại không?!”

“Cô có phải ta không? Đương kim Thánh Thượng, người ấy đáng gọi là thiên chi kiêu .” Ta không nhịn được chỉ đường cho nàng, dẫu sao trên đời, ngoài ta, ai dám tự xưng thiên chi kiêu chứ.

Đấy chẳng phải tự chê đầu mình mọc vô ích à.

Mà ta chẳng ngờ, cô nương này quả nhiên thuộc hàng nữ trung hào kiệt.

Nàng khinh khỉnh: “Hắn thì tính gì, ngươi thấy thiên chi kiêu lại có diện mạo bình thường thế chưa?”

Ta giật mình, ta đâu tầm thường, tuy so với Bạch Thành có kém chút đỉnh, nhưng cũng là hạng tuấn mỹ nổi trội, bằng không cô ta đã chẳng mắt.

“Người đâu! Người đâu! Mau dẫn nữ nhân điên này đi cho bổn tướng!”

Đám thị vệ nãy giờ lưỡng lự ngoài cửa, chần chừ không dám vào. Phải đến khi Bạch Thành thúc giục nữa, họ tiến vào.

Ta nghi ngờ bọn họ, cũng ta, đang xem màn kịch mà vẫn thấy chưa thỏa mãn.

21

“Buông ta ra! Ta không đi! Bạch Thành, hôm nay chàng đối xử với ta thế này, định sau này sẽ hối hận. Ta sẽ khiến chàng phải ‘theo đuổi thê đến nghĩa địa’ cho xem!”

“Lôi đi.”

Bạch Thành mệt mỏi đến nỗi khiến ta phải xót xa.

Mãi đến khi tiếng chửi bới khuất dần, chàng giãn mày thở phào.

“Phu nhân.”

“Phu quân.”

Ta liền thu lại nụ cười: “Giờ chàng phải kể rõ cho ta , sao ả cung nữ ấy ra khỏi hoàng cung được?”

Ta từng nói ta không thông minh, nhưng chẳng phải ngốc.

Một cung nữ lẻn khỏi hoàng cung, nếu chẳng có ai giúp sức thì chẳng ai tin nổi.

Bạch Tầm lúc này cũng sực tỉnh: “Phụ , lạ thật, xưa nay người canh chừng con nghiêm ngặt, sao để con qua lại với nữ nhân điên ấy mấy hôm, còn để con hủy ngay trong lễ?”

“Phải , chàng còn giấu diếm chuyện gì nữa?” Ta từng bước ép sát, Bạch Thành lại từng bước lùi.

“Phu nhân, ta giải thích đã.”

Ta dừng chân, gật đầu: “Chàng nói đi.”

Bạch Thành vờ đưa tay gạt mồ hôi, khẽ hỏi ta:

“Phu nhân còn vụ Hoàng Hậu nổi giận năm ngoái không, khi nàng uống say trong cung, trèo tót lên cây ngủ một đêm, khiến hoàng cung tìm mãi không ra. Nàng cũng ta với nhạc phụ đại nhân vốn bất đồng chính kiến, ta sợ người thấy ta lại ngứa mắt, cho rằng ta giấu giếm nàng. Cho nên ta lẻn đi. ngờ qua Ngự Hoa Viên liền bị nàng rơi thẳng xuống, đập vào vòng tay ta. Nàng…”

Bạch Thành đang nói dở, chợt thấy Bạch Tầm nghển cổ sát tai lỏm bèn vội ngưng.

“Tóm lại, nhạc phụ đại nhân thế nàng cũng rõ, nếu ta không sắp đặt một phen, sao cưới được nàng?”

“Phụ , hóa ra ngay con cũng bị người gài sao?” Bạch Tầm mà chưng hửng.

Bạch Thành có chút ái ngại: “Con hãy còn trẻ, qua dăm bữa nửa tháng ta tìm cho con một mối tốt.”

“Ý chàng là ta không đủ tốt ư?” Ta nghiến răng.

Bạch Thành xua tay: “Không, không, phu nhân ta là tốt thiên hạ.”

“Thế thì nói cho ta chuyện chàng võ công là sao.”

“Chuyện ấy… có thể không nói được không? Nàng cứ xem không thấy được chứ?”

“Chàng nghĩ sao?” Ta giơ nắm đấm.

Hồi tưởng đêm động phòng, ta mệt thở hồng hộc, còn chàng thì ung dung thích thú, ta nổi giận không chỗ xả.

Song nắm đấm vòng vèo thế cũng không thể giáng xuống gương yêu nghiệt kia.

Thôi thì, tha thứ cho chàng.

Dù gì chàng cũng một lòng dốc sức vì ta.

Phiên ngoại: Bạch Thành

Người bên cạnh cuối cùng đã phạt ta chán chê, giờ say ngủ.

Ta lại trằn trọc không yên, trong đầu cứ hiện lên cảnh đầu gặp gỡ.

Nàng không , nhưng ta thì khắc sâu in.

Đôi môi nàng mềm lắm, vòng eo nàng thon lắm, mà tính khí thì nóng nảy vô cùng.

Hôm rõ ràng là nàng từ trên cây rơi xuống, đập vào ngực ta, còn cắn rách môi ta.

Vậy mà lúc mơ màng, nàng mắng ta là vô lại, đấm đá ta túi bụi.

Tức giận quá, ta bèn bê nguyên nàng, đặt trở lại chạc cây.

Thế nhưng ta lại không yên tâm, lén nấp trong bóng tối đến tận khi thấy có người tìm được nàng.

Có lẽ ta quả thực có tật gì trong người.

Không hiểu sao một tiểu cô nương áo đỏ rực lửa ấy cứ thế xông vào tim ta.

Hết này đến khác ám ảnh, đặc biệt là vào ban đêm.

Ta nghĩ mình thật hèn mọn, cứ nhung một tiểu cô nương cập kê.

ta toan chôn vùi mối bận tâm ấy, chấp nhận cô độc đến cuối đời.

Thế nhưng, đứa “giả nhi ta, cũng là ngoại sanh ruột thịt lại đột nhiên tìm gặp, rằng nó thành .

hỏi, ta ngỡ ngàng người nó cưới chính là người ta đêm thương .

Nếu khác cưới nàng, có lẽ ta sẽ tạm nhắm mắt bỏ qua, nhưng Bạch Tầm thì không.

Nghĩ đến cảnh nàng lấy phận con dâu rót trà cho ta, toàn ta khó chịu.

Cho nên, ta .

Đúng lúc ta thấy bị đám cung nữ vây đánh ở Ngự Hoa Viên vì nàng lớn tiếng mắng bọn.

Nàng mọi người sinh ra đều bình đẳng, đánh nàng chỉ là nô lệ thời, còn nói mình là nữ chính thế giới này, định sẽ gặp người đẹp đẽ ưu tú .

Ta thấy nàng quá cuồng vọng, cũng thật đặc biệt, nghĩ là loại Bạch Tầm sẽ thích.

Vì thế, ta cứu nàng, âm thầm giúp nàng ra khỏi cung.

Ta tin vào gương mình, nếu không, tiểu Khương Phù ta đâu có dán sát lại ngay từ đầu gặp.

Quả nhiên, nữ nhân ấy tìm đến ta bằng đủ mọi cách.

Ta tự nhận mình chẳng phải quân , ta lợi dụng nàng, cũng lợi dụng chính ngoại sanh.

là tư tâm, chân thành mong hai ấy có thể thành đôi.

Dẫu sao Bạch Tầm giống ta, cũng không phải tầm thường.

Kết quả, vì cô nương kia, Bạch Tầm từ trước bao người.

Ta giả vờ bị chọc giận, mặc hắn loạn, canh thời điểm mà bước ra.

Dù Khương Phù không nhận ra ta, chỉ say mê gương này, ta cũng bức bối khó chịu.

Nghĩ kỹ lại, cũng may là nhờ gương này, nếu không ta đã lỡ mất tiểu cô nương đời mình.

Nghĩ đến , ta lại không kiềm được, khẽ trộm nàng một cái.

Nàng lầu bầu rúc vào ngực ta, ban hung hăng thế, ngủ say trông lại vô cùng ngoan hiền.

Nay người mà ta đêm mong đã nép trong lòng, ta mãn nguyện bao.

Còn Bạch Tầm, hắn là nam nhi, sớm muộn gì cũng nghĩ thông suốt.

Cô nương ấy, ban đầu ta thực tâm tác thành cho nàng và Bạch Tầm, nhưng từ khi ả chặn kiệu giữa đường, ta bắt đầu do dự.

Dù sao cũng là do ta gieo nhân, nên ta đã nhờ quản sự trong cung sắp xếp cho nàng việc nhẹ.

ngờ hôm sau, quản sự ma ma liền nhờ người truyền lời cho ta, nói rằng ả đã t/ự v/ẫ/n.

Ta nghĩ, ả hẳn đã trở về thế giới mà ả gọi là “mọi người đều bình đẳng” kia .

(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một bình luận là niềm động lực to lớn đối với team Góc nhỏ Ngưu. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đồng hành!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn