

Ta đeo bám Tiểu tướng quân Tạ Hành Chi suốt ba năm mà hắn lại chẳng chút động lòng.
Ngay khi ta định từ bỏ thì lại vô tình nghe được tiếng lòng của hắn.
【Tạ Hành Chi, ngươi phải nhớ kỹ, nam nhân phải xông pha chiến trường, không thể bị tình cảm nam nữ ràng buộc!】
【Nhưng nàng ấy thật đáng yêu, ta rất thích nàng, hu hu hu, ta muốn cưng nựng nàng …】
Ta ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Tạ Hành Chi vẫn đang giữ vẻ mặt không chút biểu cảm.
Hắn nhẹ nhàng ho khan rồi dời ánh mắt đi chỗ khác.
Ngay giây sau, ta lại nghe thấy tiếng lòng hắn đầy mâu thuẫn:
【A a a, bây giờ … thiên hạ thái bình, thiếu mỗi ta trên chiến trường chắc cũng chẳng sao đâu…】
Ta: “???”