Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7fW852Y3tq
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nói rồi chàng phụ thân, trầm ngâm cất lời:
“Hầu gia có thể tìm hiểu kỹ hơn về nữ của , Đại tiểu thư e rằng có thân phận không tầm thường.”
Câu này…
Sắc mặt phụ thân méo mó, kín đáo liếc sang ta.
“Ngươi nói đeo mặt nạ, lẽ là La ?”
Đối phương ngập ngừng một thoáng, rồi gật đầu:
“Đúng . Nói chung, Đại tiểu thư mạng, ta nguyện lấy thân báo đáp, mong Hầu gia tác .”
Phụ thân ta không nín nổi, cười kỳ quái:
“Nghe đồn La giếc người vô số, chưa từng nghe nàng ai bao giờ, Nhị thật may mắn.”
Kỷ Hựu không nhận ra hàm ý trong lời ấy, ngoài hai gò má đỏ, đến vành tai cũng ửng hồng, vừa ngượng vừa đắc ý:
“Ta cũng không ngờ…”
Ta đành ngước mắt trời, sợ chính La cũng không ngờ tới.
04
Đợi người rồi, phụ thân đập mạnh xuống bàn, trừng mắt:
“Nói thật Tam nha đầu, gã khi nào?”
Ta lắc đầu, chân đáp:
“Không nhớ.”
Ông nghiến răng:
“Có phải gã tuấn tú, tiện tay một mạng không? làm thủ lạnh lùng, phải bình đẳng với tất cả, sao thiên vị hả?”
Chuyện này… thật sự ta biết.
Ông thở dài:
“ sao gã lại nhận nhầm Đại tỷ , rốt cuộc là thế nào?”
Ta chống cằm nghĩ mãi, đoán được đại khái.
Có lần Đại tỷ làm mất bội, lúc ta làm nhiệm vụ vô tình nhặt được nên mang theo người, bội khắc một chữ ‘Đại’, hẳn vì thế gã tưởng đó là người đã .
Phụ thân lại thở dài, bảo đúng là nghiệt duyên.
Tháng 3 năm ấy, lúc xuân về hoa nở, ta khoác áo cưới.
Nghe nói trượng của ta ốm đến nỗi không thể xuống giường, nên người tới đón dâu là Kỷ Hựu .
Chàng cưỡi ngựa cao, trông đắc ý, giữa lúc đám nhà trai đang ngâm những bài thơ giục trang điểm, chàng xông thẳng vào hậu trạch của Vĩnh Ân Hầu phủ.
Ánh mắt chàng dừng thật lâu mặt đại tỷ, rồi cuối cùng mới vô tình liếc đến ta.
“Đại ca hôm nay bất tiện, ta thay đại ca mời Tam cô lên kiệu hoa.”
Chàng sánh vai cùng ta, bái biệt song thân.
Qua tấm khăn voan, ta nếp nhăn mặt phụ thân nhíu chặt lại.
Ông có vẻ gì vui vẻ gả nữ , cứ như mắc táo bón, hồi lâu mới phất tay bảo ta:
“ , Tam nha đầu, nếu ở được ở, không ở nổi chờ lúc mất về lại cũng không muộn.”
Câu này vừa thốt ra, không đích mẫu ta mặt mày tái mét, ngay cả Nhị cạnh cũng đờ người.
Ta cố nín cười, quả nhiên làm người khác khó chịu, vẫn phải bái phục phụ thân ta.
05
Khi bái đường, ta rốt cuộc cũng của .
Y cần hai người dìu, sắc mặt tái nhợt, môi chút máu, trông như sắp chầu trời tới nơi.
Nếu không nhờ bộ hỷ phục đỏ rực người, e rằng ai cũng tưởng đây là tang chứ không phải thân.
Đến lúc tân lang tân vái xong, y vừa thở phào một hơi, quay sang mỉm cười với ta, rồi đầu ngoẹo sang một bất tỉnh.
Ta giật , vội lùi lại.
Quên mất đang đỡ vai một nam nhân.
nghe “bịch” một tiếng, vị mới toanh của ta ngã lăn xuống đất.
Chuyện này…
Ta sửa lại khăn voan, khoanh tay, cười gượng gạo nhưng vẫn giữ .
Mấy gia nhân cuống quýt chạy tới khiêng người lên, Định Quốc nặng nề đặt nắp chén trà xuống.
nhân Định Quốc cau mày nói:
“Sao không biết đỡ thế một chút? Nhỡ ngã hỏng làm sao?”
cạnh Kỷ Hựu cười lạnh:
“ sợ vị Tam cô này nóng lòng làm quả phụ.”
Ta cúi đầu, không dám hé răng.
Trời đất chứng giám, ta thật không làm quả phụ sớm thế.
Mãi đến tối, Kỷ Hựu mới từ từ tỉnh lại.
Ta sớm đã bỏ khăn voan, thay hỷ phục, đang ngồi gác chân bàn nhâm gà.
Chợt nghe sau lưng có giọng nam yếu ớt vang lên:
“Ăn ngon không?”
Ta quay đầu, theo bản năng gật đầu.
Y khoác một lớp trung y, tựa người dậy, cổ áo buông lỏng, lộ ra chiếc xương quai xanh tinh tế.
y ngửa đầu, khép mắt, cổ họng khẽ chuyển động:
“Nơi này, có thứ ngon hơn.”
“Bộp” một tiếng, đùi gà trong tay ta rơi xuống sàn.
Ta là nữ thẳng tính, chậm chạp nhưng rồi vẫn hiểu ý tứ của y.
Không thể phủ nhận, dù nom y yếu ớt sắp chếc, Kỷ Hựu quả thật vô cùng tuấn mỹ.
Nếu nói Kỷ Hựu là bạch trúc thanh tao, y chính là vầng trăng vời vợi chốn mây trời.
Thoạt xa xăm hư ảo, nhưng lại ở ngay trước mặt, với tay là chạm.
Ta trố mắt, cúi đầu suy nghĩ.
Làm có ổn không?
Mỹ sắc bày ra trước mắt, thôi cứ coi như làm nhiệm vụ hưởng chút phúc lợi.
Ta lau sạch mỡ tay, đưa tay chạm vào gò má y.
Y không né tránh, để mặc ta tự do hành động.
Đúng lúc ta say sưa, định cởi đai lưng, ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng chim.
Ta sửng sốt, giả vờ không để tâm, tiếp tục tháo đai.
Tiếng chim lại cất lên lần nữa, gấp gáp hơn.
Ta vớ ngay món đồ trang trí cạnh ném ra ngoài.
Tiếng chim im bặt, ta mỉm cười hài lòng.
Kỷ Hựu tỏ vẻ kinh ngạc, đôi mắt đen láy khẽ ánh sương mờ:
“Cẩm , có chuyện gì thế?”
Ta mỉm cười, trả lời vu vơ:
“Không có gì, dường như có tiếng chuột kêu.”
Đó là ám hiệu riêng của đám Ẩn Vệ, người khác nghe không ra.
Ta không biết bọn họ phát điên gì mà giờ này gọi ta.
Không đợi ta tiếp tục hành sự, tiếng chim lại vang lên, lần này càng gấp gáp.
Ta im lặng giây lát, không nói gì mà đứng dậy mặc quần áo.
Kỷ Hựu nhận ra khác thường, chăm chú ta:
“ lẽ Cẩm không thích ư?”
Ta cong khóe môi, nghiêm túc đáp:
“Nói ra e chàng không tin, thiếp đến kỳ rồi, thiếp phải giếc người.”
Trong lúc y trợn mắt há mồm, ta chém vào cổ y bằng bàn tay hóa đao, khiến y ngất , rồi khoác áo dạ hành lướt ra ngoài.
06
“Vũ Hầu Ngụy Lăng.”
Đó là nét chữ của Thánh Thượng.
Ngọn lửa liếm dần kí tự cuối, ta đeo mặt nạ quỷ, rút ra Đao Ánh Nguyệt.
Ánh đao lạnh lẽo hắt vào mắt, khí không thể che lấp.
Ta nheo mắt, khóe môi nhếch lên nụ cười khát máu.
Nghe đồn võ của Ngụy Lăng, tức tướng Ngụy, rất lợi hại.
Ta đã thử từ lâu.
Kỷ Hựu ngủ một giấc thật say, lúc y tỉnh dậy, ta đã ngồi chải đầu.
Y xoa xoa sau cổ, tựa hồ hơi nhức đầu:
“Cẩm , có phải đêm qua ta lại ngất không?”
Ta ngoái đầu, buồn bã lườm y một cái:
“Đúng , còn gì là đêm động phòng hoa chúc, thiếp đợi lâu lắm.”
“Thôi đành, thân thể không khỏe, thiếp cũng không dám cưỡng cầu.”
Ta ra vẻ hiền thục nhẫn nhịn.
Y cúi gằm, rồi lại ngước lên, gương mặt tái nhợt lộ nét nghi hoặc:
“Đêm qua ta cảm có gì đó không ổn. có ai khả nghi không?”
Ta chớp mắt: “Gì cơ? Không hề.”
Y chau mày: “Ta trước lúc ngất xỉu, loáng thoáng nghe nàng nói gì mà nàng đến kỳ rồi…”
Sắc mặt ta không đổi: “Chàng nghe lầm đấy.”
Đồ nam nhân, người ốm yếu thế mà trí nhớ tốt nhỉ.
“ à…”
“Xem ra bệnh ta nặng thêm rồi, đến ảo thính cũng có. La Tam cô , thật thiệt thòi cho nàng.”
Ta lặng lẽ y, khẽ gật đầu.
Chàng biết thế là tốt.
Ngày thứ hai sau khi thân, tân tân lang phải kính trà.