Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/LjXLW2QdW

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Kỷ Hựu An cùng ta hoàn thành nghi thức, người đã đầm đìa mồ hôi, suýt không chống đỡ nổi.

Ta nhìn theo bóng y về phòng nghỉ, ta tiếp tục đứng lưng phu nhân Định Quốc Công hạ.

Bà ngồi, ta đứng.

Bà uống trà, ta dâng chén.

Bà rửa tay, ta bưng chậu.

Thấy ta thần sắc uể oải, bà tử cạnh bà liền dặn: “Thế tử phi cẩn thận đấy, đợi hạ phu nhân xong thì phải chăm sóc Thế tử. Phu nhân ta vốn đã là bà mẹ chồng tốt nhất rồi.”

Bà nói sai, mặc kệ ta sai chuyện gì, phu nhân Định Quốc Công chỉ liếc một cái, ắt sẽ có bà tử tới dạy .

Đâu phải bà tử tế, vốn xem ta không khí.

Gần trưa, bà rõ ràng mất tập trung.

Mãi đến khi nha hoàn vào bẩm Định Quốc Công đã về, lúc đó bà mới xoắn khăn tay, vẻ mặt lo âu:

“Rốt cuộc có chuyện gì, sao lão gia sớm tới cung ?”

Định Quốc Công uống xong một chén trà, mới chậm rãi nói:

ngoài xảy ra đại sự rồi.”

Ông đặt chén xuống, từng chữ rành rọt:

“Vũ An Ngụy Lăng, chếc rồi.”

“Sao cơ?”

Mẫu thân chồng ta nhất thời sững sờ, vô cùng bàng hoàng, thoáng nét hoảng loạn.

“Tướng quân Ngụy võ công siêu quần, sao dễ chếc ?”

Định Quốc Công trầm mặt:

“Khi người ta phát hiện, thi thể bị treo trên cây.”

“Trên người có nhiều vết thương, hiển nhiên đã trải qua một trận kịch chiến kịch liệt, vết thương chí mạng là nhát nơi cổ.”

Phu nhân nắm chặt khăn, giọng run rẩy:

“Tướng quân Ngụy vì nước vì dân, xưa nay thanh danh rất tốt, ai lại muốn giếc ông ấy, lại có bản lĩnh giếc ông?”

Định Quốc Công thở dài, đưa tay định bưng trà, nhưng phát hiện chén đã cạn.

Phu nhân nhìn ta chằm chằm, rồi tự mình rót trà, hai tay dâng tới ông.

Ta sờ mũi, lui về .

Chả trách Thánh Thượng cứ ta không những không biết suy , mắt mũi tinh tường.

Định Quốc Công nhấp ngụm trà, rồi nói tiếp:

“Có người , vết này trông giống Nguyệt.”

La Sát?”

Phu nhân thét lên the thé.

Ai nấy đều rõ, vũ khí của La Sát là Nguyệt.

Mọi người biết, La Sát là người của Thánh Thượng.

Kỷ Hựu Lễ, bấy giờ vẫn đứng lặng lẽ cạnh, chợt cất lời:

thân, chỉ là suy đoán của vài người. Vả lại, Thánh Thượng đã nói rõ, việc này không phải do La Sát .”

Ta lặng lẽ ngáp một cái.

Thánh Thượng lão gia nói rồi, vừa phải để người ta đoán ra, lại vừa để không đoán .

Không hiểu người muốn gì, tâm tư lão nhân ấy sâu quá, khó dò, khó dò.

Bốn chữ “quân vô hí ngôn,” ta sắp không nhận ra nữa rồi.

Định Quốc Công gật :

“Phải, Thánh Thượng đã khẳng định, việc này đến dừng lại.

Hựu Lễ, nhà ta Vũ An vốn không qua lại nhiều, lo liệu lễ nghĩa là đủ, đừng gì quá mức.”

07

Mấy ngày liên tiếp, ta đều đứng cạnh bà bà (mẹ chồng), giữ quy củ.

Bà thoạt nhìn vẫn y mọi khi, không mấy để tâm đến ta, nhưng trực giác mách ta rằng bà có tâm sự.

Thế nhưng Kỷ Hựu Lễ, kẻ ngốc này, lại không nhận ra điều đó.

Bởi vì đúng lúc này, hắn bày tỏ ý muốn cưới đích nữ của Vĩnh Ân , chính là đại tỷ của ta.

Chuỗi trong tay bà bà lập tức bị hất văng ra, cơn giận đến tột cùng lại khiến bà cười gằn.

“Hay thật, lẽ Định Quốc Công phủ ta không lấy nổi vợ hay sao, hết người này đến người khác cứ phải rước nữ nhi nhà Vĩnh Ân vào cửa? Ngươi biết liêm sỉ hay không?”

Kỷ Hựu Lễ quỳ dưới đất:

“Mẫu thân bớt giận, người nhi tử thật lòng ưa mến vốn là La Đại tiểu thư. Hơn nữa…”

Hắn liếc nhìn ta một cái, nuốt gọn những lời lại.

Bà bà hừ lạnh, phất tay ra hiệu cho ta lui xuống.

Phiền thật, lại không xem kịch vui.

Khi ra đến cửa, ta chợt đến một vấn đề, nếu đại tỷ thật muốn gả qua , ta nên gọi là tỷ tỷ hay… đệ ?

Đúng là một vấn đề, thôi chờ về hỏi thân .

Chưa đầy mấy ngày, bà bà cho phép ta ra ngoài du xuân ngắm hoa, sắc mặt hiếm khi hòa nhã:

“Con về dâu đã lâu nhưng chưa lần nào ra ngoài, cứ mời thêm vài người đi cùng. Ta sẽ Hựu Lễ hộ tống con.”

Ta gật : “Du xuân thì , mời người thì không cần. Con thích đi một mình.”

Bắt gặp mắt trong veo của ta, khóe môi bà bà hơi co giật:

“Ta nghe nói con đại tỷ nhà sinh mẫu quan hệ rất tốt, sao không cùng đi?”

“À? Mẫu thân nhớ lầm rồi, con đại tỷ không hợp nhau nhất đấy.”

Bà không nói gì, bạch ma ma đứng bà cười hòa giải:

“Ôi chao thế tử phi, ý phu nhân là muốn con gắn bó hơn nhà, cứ mời La Đại tiểu thư đi chung thôi.”

Ta bỗng loé lên trong , sảng khoái vỡ lẽ, cất giọng to:

“Con hiểu rồi, mẫu thân muốn tạo cơ hội cho công tử đại tỷ có phải không? Chắc hẳn Kỷ Hựu Lễ đã nói gì đó, người mới đồng ý nhanh thế chứ gì. Người cứ nói thẳng là , con cam đoan sẽ tránh thật xa, không quấy rầy bọn nói chuyện tâm tình.”

Bà bà: …

Ta nói sao .

Đến núi Vân Đỉnh, ta liền lẽn đi thật xa.

Nhưng đại tỷ giữ chặt tay ta, mắt đầy ai oán:

chạy gì chứ? Hẹn tỷ ra ngoài, thế lại bỏ đi nhanh thế?”

Ta nói thẳng: “Đại tỷ không phải đang để ý công tử ư, bà bà muốn ta tạo điều kiện cho hai người đấy.”

tròn xoe mắt, một lát mặt ửng đỏ, ngoảnh đi, hậm hực:

đã thành thân rồi, cớ sao vẫn ăn nói càn quấy ? Thật biết người nhà Định Quốc Công phủ sống chung kiểu gì?”

Ta hiếu kỳ chống cằm nhìn : “Đại tỷ không thích công tử à?”

lặng thinh, thật lâu mới gật : “Nhưng thân không cho phép.”

“Tại sao?”

thân nói, công tử không thật lòng thương ta, hắn phải người tốt. thân , nếu ta gả cho hắn, này ta sẽ hối hận, công tử hối hận.”

Ta nghiêng suy , lẽ thân lo rằng, người công tử thật sự thích lại chính là La Sát?

tới , ta bất giác thấy rợn người.

Dù nói , nhưng khi công tử lân la đến bắt chuyện, đại tỷ vẫn không từ chối.

Ta bèn kéo Mộc Tứ tiểu thư, người đưa đi cho đủ số, rời sang một , không kỳ đà cản mũi bọn .

Mộc Tứ là khuê mật của ta, tính cách thẳng thắn giống nhau.

cầm thẻ gỗ đang gieo quẻ:

“La Tam, ta nói cho biết, hai người không thành đâu.”

Ta liền gật họa: “ nói gì đúng.”

08

Ta và Mộc Tứ thả bộ hơn nửa ngày, đến khi dương dần tắt, cặp tình nhân kia mới quay lại.

Mỗi người trở về xe ngựa của mình, trong vô thức, ngựa của Kỷ Hựu Lễ lại lùi về mấy bước, bám sát quanh đại tỷ.

Giữa lúc hai người trao nhau mắt đưa tình, ta và Mộc Tứ đã nằm gà gật trong xe ngựa.

Bởi , khi hắc y nhân xuất hiện, ta không kịp trở tay.

Tiếng kiếm giao nhau pha lẫn tiếng rên rỉ hỗn loạn, thoắt cái đã vang lên trong thung lũng.

Ta cau mày lắng nghe động tĩnh ngoài.

Kẻ địch huấn luyện bài bản, thân thủ bất phàm, hiển nhiên muốn lấy mạng ta.

Nếu ta không ra tay, e rằng bọn đều bỏ mạng.

Đúng lúc ta nắm chặt Nguyệt định xông ra, Kỷ Hựu Lễ đã xông vào trong xe.

Hắn cầm kiếm, vội vã kéo tay ta, giọng hoảng hốt: “Mau theo ta. Những kẻ này đều là lính cảm tử, không chạy kịp ta sẽ chếc ở , nhanh lên!”

Ta bị hắn kéo loạng choạng, hắn nói liến thoắng.

“Theo bước ta tránh né, đám tử sĩ bám phía này không nhiều.

ta mau chạy…”

Trong lúc luồn lách, lòng ta khẽ nảy sinh nghi ngờ.

Dựa theo kinh nghiệm của ta, mỗi kẻ trong đám tử sĩ kia đều có thể một chiêu lấy mạng hắn, nhưng bọn lại giao đấu ngang tay hắn.

Rõ ràng lũ hắc y nhân này quen biết Kỷ Hựu Lễ, và cố ý nương tay cho hắn.

Ta chợt đến một người, phu nhân Định Quốc Công.

Rõ ràng bà không ưa đại tỷ, thế lại ta hẹn hai người gặp gỡ.

Giờ lại bày sát cục, chắc chỉ có một lý do duy nhất.

Kỷ Hựu Lễ đã tiết lộ cho bà biết về thân phận thật sự của đại tỷ.

Người bà muốn giếc không phải đại tỷ, La Sát.

đến , ta bỗng túm lấy cổ áo Kỷ Hựu Lễ:

“Đại tỷ ta đâu?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.