Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Nực .

Tướng sĩ liều mạng nơi sa trường giữ gìn bờ cõi, lại phải phụ thuộc vào sắc đám quan lại an nhàn nơi kinh thành.

Trong lòng chất đầy phẫn uất, chẳng biết trút vào đâu.

Ta bèn lén lấy rượu mạnh của phụ thân uống say tít.

Lúc men rượu lấn át, ta lầm Tiêu Đỗ An với tên công Hộ bộ nào khác.

Bộc phát cơn giận người ngài.

18

“Khi ấy Đỗ An bị con mắng suýt bật khóc, ta đứng cạnh cũng thấy tội cho ngài ấy.”

“Đến đêm ngài ấy đã dẫn người về ngay, sợ chờ con tỉnh rượu sẽ nhìn ngài thêm chán ghét. Lúc ấy ta đã đoán ra, tiểu ấy có ý với con.”

Lúc phụ thân trông giống hồ ly.

“Sau ta dò la, biết ngài ấy là người phẩm tốt, xứng với con.”

ra ta Tiêu Đỗ An đã có đoạn duyên .

Sáng hôm sau, Tiêu Đỗ An hẹn ta ra ngoài dạo chơi.

Ta bèn hỏi về chuyện vận chuyển lương thực ở biên cương.

“Ngài bảo với ta từng gặp tức là lúc ấy sao?”

Ta vẻ đáng tiếc nói:

tiếc, nếu khi ngài đừng bỏ đi, chờ ta tỉnh rượu, hẳn ta sẽ bắt ngài lại phu quân.”

Tiêu Đỗ An nghe vậy, trong mắt thoáng hiện vẻ nuối tiếc:

“Hồi ta ở lâu e nàng thêm chán, rốt cuộc từ nhỏ ta đã khiến nàng phiền lòng.”

Vừa nói.

Tiêu Đỗ An lấy từ trong áo ra một sợi đỏ đính miếng tiểu hổ bằng vàng ngọc đưa đến trước mắt ta.

Kiểu đan đặc biệt ấy.

là cách đan độc nhất vô nhị của mẫu thân ta.

Sau khi người qua đời, những tóc, vòng tay mẫu thân đan cho ta đều được ta cất kỹ.

Nhìn sợi , ta chợt nghĩ tới một người.

Ta không dám tin, ngắm Tiêu Đỗ An chằm chằm:

“Ngài là đứa hay khóc ấy? Hồi ta tưởng là một muội muội cơ mà?”

ta tám , mẫu thân ta trọng bệnh, phụ thân dẫn hai mẹ con ta về kinh tìm thuốc khắp nơi.

Một ngày nọ, phụ thân dắt về một tiểu hài nhát gan, mảnh mai hay khóc, chẳng nói thân phận, cũng chẳng nói tên, chỉ bảo ta dẫn nó đi chơi.

Đứa nhỏ ấy kém ta hai .

Theo ta núi săn thỏ sẽ mệt đến bật khóc.

Thấy ta bắn chết con thỏ hoảng hồn khóc.

Thấy ta múa thương xuyên hoa cũng sợ đến khóc.

Ngay cả chơi xích đu cao một chút cũng khóc ầm.

Nhưng từ nhỏ ta đã dễ thông cảm cho những người hay vật xinh đẹp.

Nên không đến nỗi phiền ghét nó.

Mỗi lúc nó khóc, ta lại bịt miệng nó, trịnh trọng dỗ dành người lớn:

“Tiểu quỷ, nếu đệ sợ nguy hiểm, đệ phải nén nỗi sợ nước mắt, khóc lóc chẳng xua được tai họa, chỉ nỗi đau càng lớn thêm.”

Ta hào phóng dắt đứa nhỏ ấy vào hang giả núi nhà mình:

“Đây là chỗ bí mật của ta, hễ gặp chuyện buồn, ta đều trốn đây khóc.”

mạnh chẳng bao giờ bộc lộ yếu đuối trước người khác.”

Tiểu hài ấy bị ta dỗ đến ngơ ngẩn, bặm môi cố nín giọt lệ sắp rơi.

Rồi sự ngừng khóc.

19

Hồi ức thoáng qua.

Nhìn Tiêu Đỗ An giờ phong thái nhàn nhã, cao quý tựa mây gió.

khó tin hắn là “muội muội” yếu đuối xưa trong trí nhớ ta.

Ta và hắn chỉ ở cạnh nhau hai tháng.

Sau mẫu thân ta bệnh nặng không cứu nổi, ta ở lì bên giường mẫu thân, không đi đâu nữa.

Phụ thân ta đành đưa đứa nhỏ kia đi nơi khác.

Hôm chia tay, ta tặng nó sợi tay đẹp nhất do mẫu thân ta đan:

“Từ nay hễ muốn khóc, chỉ nhìn sợi , nó sẽ Phỉ tỷ tỷ bảo vệ đệ.”

Mẫu thân triền miên trên giường bệnh không lâu sau mất.

Phụ thân lại dẫn ta quay về biên ải.

Từ cách biệt hơn mười .

Ta đã quên bẵng mình từng có một người bạn nhỏ ngắn ngủi thế.

Nghĩ thế, ta bèn trêu Tiêu Đỗ An:

“Nào, gọi một tiếng Phỉ tỷ tỷ đi. Ngài kém ta hai mà.”

ngỡ hắn sẽ ngượng.

Ai ngờ hắn mỉm , nghiêng đầu sát bên tai ta, giọng trầm thấp:

Phỉ tỷ tỷ.”

Gọi xong, hắn lại lịch sự lui về.

Đôi mắt sáng nhìn ta chờ đợi, tựa chú cún con đang nịnh chủ.

Khiến tim ta suýt đập loạn.

Ta nổi cơn tham lam, đưa tay ôm lấy gương Tiêu Đỗ An.

Cúi xuống hôn mạnh khóe môi đang cong kia.

tốt quá, Tiêu Đỗ An, may mà là .”

May mắn , người ta chỉ nhầm chọn đêm .

Tiêu Đỗ An khẽ, trong mắt đầy tình ý miên man:

“Chỉ có là ta, phụ thân nàng Hoàng huynh đều giúp ta cả.”

Hở?

nói thế nghĩa là sao?”

Ta truy hỏi,

Tiêu Đỗ An im lặng chốc lát rồi thuật lại.

ra hôm cung yến ấy, việc Sơ Bạch mặc màu y phục, đâu phải tình cờ.

là kế phụ thân ta sắp đặt.

Tiểu cung nữ mời ta uống rượu tới tấp cũng do phụ thân ta an bài.

Chờ ta ngà ngà say, ông mới ra hiệu Hoàng Thượng tứ hôn.

Vậy là ta vô tình rơi trúng bẫy của phụ thân ruột, chỉ tay đòi Tiêu Đỗ An ngay trước tất cả.

Tiêu Đỗ An e sợ ta giận.

Nhưng ta ra chẳng mấy bận tâm.

Phụ thân ta tuy hơi ngớ ngẩn, nhưng vậy cũng là muốn tốt cho ta.

Ông cho rằng Sơ Bạch có người trong lòng, không xứng.

Ông muốn ta cưới người một lòng một dạ yêu thương ta.

20

Chớp mắt nửa trôi qua.

Ngày ta xuất giá mười dặm hồng trang vô lộng lẫy.

Phụ thân tiễn ta ra khỏi cửa, đôi bàn tay to luôn nâng đỡ ta trên đường trưởng thành nay nắm chặt tay ta.

“Nữ nhi à, Đỗ An là hôn phu ta dày công chọn cho con, ta có chắc chắn sau hôn lễ nó sẽ tốt với con.”

“Nhưng nam một lòng son sắt, cũng có lòng dạ đổi trong sớm tối, nếu sau lòng, con không ấm ức, ta sẽ đón con về.”

“Con yên tâm.”

Mắt ta cay xè, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“Phụ thân, con nhất định sẽ thường trở về thăm người.”

Phụ thân :

“Đừng giả vờ, đừng tưởng ta không biết con và Đỗ An định ngao du khắp nơi sau khi thành thân.”

“Con không lo cho ta, ta vẫn ở nhà đây, bao giờ hai đứa mệt mỏi về nghỉ.”

Phụ thân đã già rồi.

Không đi ta nẻo đường phía trước.

Chỉ có lùi lại, chỗ dựa âm thầm vững chắc.

Hai sau ngày ta và Tiêu Đỗ An thành thân.

Nghe nói Lý Chỉ Huyên được gả cho một gia đình bình thường.

Khi xưa nàng vừa âm thầm ngưỡng mộ Tiêu Đỗ An, chẳng dám hé môi.

Lại vừa dưa với Sơ Bạch, không chịu nhận lời cũng không cự tuyệt.

Rốt cuộc tay trắng.

Tiêu Đỗ An nhắc đến Sơ Bạch:

“Nghe đâu đến giờ hắn vẫn ôm mãi tình cũ, không chịu thành thân. Có lẽ khó lòng quên nàng.”

Ta giả ngây:

nói ai, ta không quen.”

Thấy ta bộ không biết, Tiêu Đỗ An bèn véo mũi ta:

“Không có ai hết, một người xa lạ không quan trọng.”

21

Phiên ngoại của Tiêu Đỗ An

Đức Thái Hậu qua đời khi Tiêu Đỗ An mới ba .

Chốn hậu cung bề ngoài phú quý, bên trong lắm thói giẫm đạp yếu nâng mạnh.

Một hoàng thơ dại mất mẫu thân phải chịu đủ nỗi bắt nạt của bọn cung và các huynh đệ tỷ muội.

Mãi đến khi Hoàng Thượng hiện nay, lúc ấy mười chín , mang binh áp đảo cuộc tạo phản do Thái châm ngòi, đoạt ngôi đế.

Cuộc sống của Tiêu Đỗ An mới dần khởi sắc.

Chỉ là tân hoàng vừa , triều chưa vững, Hoàng Thượng bận rộn sự, có phần lơ là đệ đệ.

Đám cung lại nâng nâng trứng, sợ hắn bôn ba mệt mỏi.

Đến một ngày, Hoàng Thượng đã nắm chắc quyền triều ngoảnh lại nhìn.

Bàng hoàng phát hiện đệ đệ mình hóa ra mềm yếu hay khóc, chẳng hợp dáng dấp con nhà đế vương.

Đúng lúc ấy, Đại tướng quân họ Diệp dẫn ái nữ vào cung.

Nữ hài tám kia chẳng hề rụt rè e ngại.

Gan lớn đến độ dám chuyện trò với Hoàng Thượng không chút sợ sệt.

vung tay đấm vỡ trái cầu đến gần mình.

Đúng, Hoàng Thượng thầm nghĩ, đệ đệ mình lẽ ra phải gan dạ hiên ngang thế.

Vậy nên Hoàng Thượng nắm tay Tiêu Đỗ An sáu trao cho Diệp tướng quân:

“Đệ đệ ta nhu nhược mềm yếu, rèn giũa. Ngươi nuôi nữ nhi ra sao nuôi nó vậy.”

Tiêu Đỗ An rất thích vị “tỷ tỷ” dẫn hắn đi chơi.

Tỷ ấy dẫn hắn núi bắn chim, xuống nước bắt cá, ép hắn cầm thanh kiếm nặng hơn người để đấu kiếm.

Khiến hắn sợ tái hoặc bị thương đến suýt khóc.

Nhưng hắn vẫn muốn đi theo.

Rồi hai người chia tay đường ai nấy về, vào cung, hắn ốm một trận vì nhớ nhung.

Cung dỗ dành hắn:

Phỉ tỷ tỷ uống một hơi hết cả bát to đấy, Tiểu Thất Vương gia không kém được.”

Phỉ tỷ tỷ ăn được liền ba bát cơm, thân khỏe, múa đại thương vù vù.”

Phỉ tỷ tỷ gan dạ, đêm ngủ không sợ tối, chẳng đèn.”

Những tháng bé thơ, Tiêu Đỗ An đã dần đổi nhờ hình ảnh Phỉ tỷ tỷ.

Không khóc nhè, nhút nhát.

Nàng là tia sáng rực rỡ nhất trong quãng thời thơ ấu ảm đạm của hắn.

Khi lớn hơn, hắn lặng lẽ hỏi han tin tức về nàng, đôi khi lén tới biên ải nhìn nàng.

Chỉ dám đứng xa xa, ngắm bóng dáng cưỡi ngựa phi gió trên thảo nguyên.

Trái tim thiếu niên thổn thức, vừa khát khao đến gần, lại sợ hãi.

Nghe tiếng sang sảng của nàng theo gió vọng lại.

Hắn cũng khẽ theo.

(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một bình luận là niềm động lực to lớn đối với team Góc nhỏ của Ngưu. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đồng hành!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn