Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UxQBydpjg

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Nhưng nghĩ về đám phi tần chờ bổn cung trở về dạy “mười tám chiêu tranh sủng” cung, bổn cung cảm thấy đau cả đầu.

Cây này cành lá xum xuê, không đem ra treo cổ phí phạm thật.

Bổn cung đưa mắt nhìn quanh, ngoài hai người chúng ta ra chẳng còn ai.

Bổn cung tháo đai áo, cởi áo khoác, xắn tay áo, chuẩn bị ra tay.

Mỹ nhân kia mặt chợt ửng hồng: “Ngươi… ngươi gan lớn ?”

Bổn cung ngây ra: “Đều là nhân, ngươi xấu hổ chứ?”

Nàng trầm ngâm một lúc mới khẽ nói: “Chẳng lẽ ngươi… sở kỳ quái này?”

Bổn cung xoay xoay cổ tay: “Phải đó, hậu cung thế này, một ngày chẳng được gặp hoàng thượng người ta phát rồ cả lên.”

Nàng ấp úng: “Thực ra ta…”

Ta cái ta!

Bổn cung lập tức lao về phía trước năm trượng, lấy đà chạy thật nhanh, hô một tiếng, ba bước trèo lên cây.

Tốt quá! Bổn cung nhất trò leo cây!

ngắm cảnh mới !

19

Bổn cung cây ngắm cảnh, mỹ nhân dưới cây ngắm bổn cung.

Nói thật, bổn cung đôi chút nhan sắc, nhưng bị nhìn chòng chọc ngượng.

Bổn cung đung đưa hai chân, chán chẳng buồn , cuối cùng đành lên tiếng: “Ngươi nhìn bổn cung ?”

Mỹ nhân đáp: “Ngươi đáng yêu thật, ta hơi ngươi rồi.”

Bổn cung : “Xin lỗi, bổn cung là nhân đích thực.”

Mỹ nhân đứng dưới ngả nghiêng.

Đây là đầu bổn cung thấy nàng rạng rỡ , mấy trước gặp, nàng chỉ khẽ mỉm , còn bây giờ mức ngả nghiêng, xem ra là đầu tiên.

Ôi, cái người này thật đùa cợt, bổn cung còn tưởng nàng nghiêm túc lắm!

20

Bổn cung hỏi: “Ngươi cứ ngẩng lên nhìn , không mỏi cổ ?”

Nàng đáp: “Ta ít khi nhìn người góc độ này, thấy mới mẻ lắm.”

Ồ? Đúng là góc nhìn từ dưới lên khiến gương mặt ai to ra gấp ba .

Chả trách nàng nhìn say sưa thế, hóa ra là ngắm bổn cung trò !

21

Bổn cung nói: “Không được, ngươi lên đây.”

Nàng nũng nịu: “Hảo , ta khí lực yếu lắm, kéo ta một phen, được không?”

Bổn cung nói: “Ngươi đưa tay ra đi, bổn cung đợi này.”

Mỹ nhân đưa tay cho bổn cung, tay nàng lạnh giá lại còn thô ráp, hẳn là hậu cung nàng đã phải không ít việc.

Nghĩ đây, lòng bổn cung chợt mủi lòng: Xinh đẹp thế, còn phải hầu hạ cung, nơi đây khắp chốn đều là chủ nhân tính khí kém, hay ghen tị, không nàng đã khổ sở thế nào.

thất thần, bị mỹ nhân trèo dở kéo , bổn cung và nàng cùng té nhào, để rồi bổn cung ngay người nàng, hai tay lại đặt đúng chỗ lồng ngực phẳng lì.

Bổn cung nhíu mày, lòng bỗng nảy lên dự cảm bất thường, bèn nghi hoặc: “ ngươi…”

Mỹ nhân rõ ràng rất căng thẳng, ôm chặt ngực lùi ra sau: “Không phải… ngươi nghe ta giải …”

Bổn cung nhìn nàng vẻ nghiêm nghị, nàng nhìn bổn cung nghẹn lời,

bổn cung chậm rãi nói: “ ngươi lại… phẳng thế này!”

Mỹ nhân: …

22

Bổn cung và mỹ nhân sóng vai cành cây.

Mỹ nhân hai tay bám chặt cánh tay bổn cung, khiến máu người bổn cung chẳng lưu thông nổi.

Bổn cung : “Ngươi lùi ra chút đi.”

Nàng nói: “ ơi, ta sợ độ …”

Ngươi còn hơn bổn cung một cái đầu, tuỳ tiện một kéo đã giật bổn cung rớt , lại còn từng dang tay đỡ lấy bổn cung khi bổn cung từ cây rơi xuống, thân hình to lớn, cánh tay mạnh mẽ thế, ngươi kêu sợ độ ư?

Bổn cung ngập ngừng, đành ngại ngùng nói: “ ngươi thể, đừng lấy ngực cọ vào tay bổn cung nữa không?”

Vừa nghe thế, nàng lại càng sít lại gần hơn, ghé sát tai bổn cung, hơi thở phảng phất lan: “, ngượng à?”

Bổn cung gần thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng người nàng.

Bổn cung nói: “Chỗ này của ngươi… cọ vào xương cánh tay bổn cung đau muốn chếc.”

Nàng im lặng không nói.

23

Trời lạnh dần, bổn cung lại chẳng muốn ra ngoài.

Vả lại sắp cuối năm, đồ ăn cung tẩm bổ hơn trước nhiều.

Nào là sườn xào chua ngọt, cá quế xốt tùng thử, hoành thánh đỏ dầu…

Ăn xong, vô tình bổn cung thấy dải lụa trắng quấn đầu giường.

Ừ, mỹ nhân đó vẫn chờ bổn cung trèo cây, Tiểu Đào (hoặc Tiểu Xuân) vẫn chờ bổn cung tranh sủng, chư vị tần phi còn mong bổn cung chia sẻ kinh nghiệm…

Thôi , để từ từ chếc sau !

24

này bổn cung ra gốc cây, không còn mang theo ba thước lụa trắng, cầm theo một cuộn len.

Mỹ nhân áo trắng chen bên bổn cung, huyên thuyên không ngớt: “ tốt ơi, đan khăn choàng cho ai thế?”

Bổn cung bị hỏi phiền quá, tiện miệng đáp: “Đan cho chó.”

Mắt nàng sáng lên: “Ta tuổi Tuất đó!”

Bổn cung : “Đứng dậy.”

Nàng đứng.

Bổn cung nói: “ .”

Nàng .

Bổn cung nói: “Đưa bổn cung mười ngàn lượng.”

Nàng lùi ba bước: “ đâu ra kiểu ấy!”

25

Tay nghề leo cây của bổn cung càng ngày càng thuần thục, đúng là nghệ gan lớn, cuối cùng bổn cung lười trượt theo thân cây, thẳng thừng nhún mình một cái, nhảy luôn vào lòng mỹ nhân.

Tim bổn cung đập thình thịch.

Bổn cung nói: “Thả bổn cung .”

Nàng : “ ngươi buông tay đi.”

Bổn cung nói: “Không buông!”

Bổn cung vốn là người rất chủ động, nếu người mình tử, cứ là tử đi thôi!

Bổn cung bèn ôm lấy cổ nàng, đặt một nụ hôn chụt lên má.

Nàng giật mình kinh hãi: “Ngươi là gái thẳng mà!”

Bổn cung nói đinh đóng cột: “Giờ cong rồi!”

Nàng còn giãy giụa: “Ta là thẳng!”

Bổn cung thừa thắng xông lên: “Bổn cung không để tâm!”

26

Nàng sa sầm nét mặt: “Ngươi , ngươi là nhân của hoàng thượng?”

Bổn cung nói: “Bổn cung chính là đồng thê.”

Nàng nghiến răng: “ ngươi thành đồng thê được?”

Bổn cung nói: “Hậu cung lắm nhân thế, người ngài chẳng đụng một ai.”

Nàng nắm chặt tay: “ đâu chẳng qua hoàng thượng không ưng ý?”

Bổn cung : “Ngươi không, hậu cung chúng ta truyền tai nhau một câu khẩu hiệu.”

Nàng hỏi: “Là câu ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.