

Chồng tôi đã cứu hai con rắn lớn.
Vì tạm thời chưa liên lạc được với trung tâm cứu hộ động vật, nên chúng chỉ có thể được nuôi tạm dưới tầng hầm nhà tôi.
Từ sau hôm đó, thái độ của chồng với tôi ngày một lạnh nhạt. Trên người anh ta lúc nào cũng phảng phất một mùi tanh ngọt kỳ dị.
Ban đầu tôi không để tâm.
Cho đến một lần, tôi dẫn con gái xuống cho rắn ăn, bất chợt nghe con rắn lớn toàn thân đỏ rực cất lên một giọng nữ đầy mê hoặc.
【Người đàn ông của tao ngày nào cũng phải tăng ca, vậy mà con ti/ ện nh/ ân này lại thảnh thơi thế kia…】
Ngay sau đó, một giọng trẻ con khác vang lên:
【Mẹ ơi, bao giờ mẹ với ba mới có thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau?
Con thật sự không muốn để con t/ iệ/n nh/ ân này cho chúng ta ă/ n nữa đâu!】
Tôi còn đang chết lặng thì giọng nữ kia lại hạ thấp xuống, dịu dàng dỗ dành:
【Không sao đâu bảo bối, dù sao chỉ vài ngày nữa thôi, cơ thể của con ti/ ệ/n nh/ ân đó và con gái nó sẽ là của chúng ta rồi…】