Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

“Sau đó anh ấy nhờ tớ làm cầu nối để vun vén cho hai người.”

Tôi vừa vừa gật đầu.

Thật ra cũng không bất lắm, loại người cực kỳ ‘trong nóng ngoài lạnh’ Phong Duật, đúng là rất giỏi nhịn.

Cô bạn vừa kể vừa thở dài: “Ai đâu, sau khi anh ấy vô tình tìm thấy vài thứ trong phòng của cậu.”

“Điều đó khiến anh ấy đả kích khá lớn.”

“Tớ bày bao nhiêu kế hoạch mà anh ấy cứ lắc đầu nguầy nguậy.”

“Tớ gặng hỏi mãi anh ấy mới chịu nói, còn bảo từ nay chỉ dám đứng từ xa nhìn bóng lưng cậu mà đau lòng.”

phòng của tôi?

Trong chốc lát, đầu óc tôi trống rỗng.

Tôi gãi đầu đầy khó hiểu: “Trong đó cũng có gì đâu nhỉ…”

“Không lẽ anh cậu lén xem bí mật kinh doanh của tớ?”

“Thấy tớ là một thiên tài kinh doanh, rồi tự ti mặc nên mới… Haha…”

Cô bạn lắc đầu: “Không phải đâu.”

“Anh ấy bảo là một xấp dày cộm.”

17

niên thiếu, tôi từng có một người bạn .

Không biết tên thật hay giới tính của đối phương, trong từ có thể tha hồ trút bầu sự.

Trong một gian dài, tôi đã biết được bí mật sâu kín nhất của nhau.

Nhưng mọi tư thiếu nữ của ngày cũ, giờ đây cũng đã theo việc mất lạc mà tan biến từ lâu.

“Tớ không hiểu.”

“Tại sao anh trai cậu nhìn thấy mấy bức đó lại thấy bị đả kích chứ?”

Cô bạn thân bĩu môi.

“Tớ cũng không nữa, chắc là anh ấy nghĩ trong lòng cậu đã có người khác, nên dù anh ấy làm gì cũng chỉ là dư thừa thôi?”

năm.

Tôi vẫn không thể nhìn thấu người đàn ông tên Phong Duật .

, cậu không biết đâu.”

“Tớ nhìn mặt c.h.ế.t trân của anh trai mà phát cáu. ràng đã cố hết sức vun vén cho hai người , vậy mà anh ấy vẫn không chịu thông suốt!”

“Chuyện bỏ t.h.u.ố.c cũng chỉ là muốn đẩy anh ấy một tay thôi, dù sao tình anh ấy dành cho cậu suốt bao năm qua tớ đều thấy cả.”

Cô bạn thân tội nghiệp cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.

“Lúc đó tớ chỉ nghĩ, lỡ đâu cậu cũng thích anh ấy thì sao?”

“Lỡ đâu giữa hai người sự chỉ thiếu mỗi bước chọc thủng lớp giấy cửa sổ kia thôi?”

Nhìn mặt nhỏ nhắn của cô ấy, dù trong lòng tôi có tức giận mấy cũng không thể phát hỏa được nữa.

Sau khi thấy dòng bão bình luận đêm đó.

Trong lòng tôi cũng đoán được chuyện phần nhiều là do cô bạn thân vô ý gây ra.

Nên phản ứng đầu tiên là bát canh đó đáng lẽ tôi nên là người uống.

Ngoài việc phải dọn hậu quả cho cô bạn thân gây rắc rối.

Thú thật là tôi cũng có tư riêng, không nỡ buông tay Phong Duật.

Ai uống xong thì thấy bão bình luận.

quả lại thành ra sai một ly đi một dặm.

Đang nghĩ ngợi lung tung, tôi chợt tiếng mở cửa ở huyền quan.

18

Người tới là Phong Duật và Tô Duyệt.

Đôi lông mày thanh tú của anh hiện mệt mỏi.

“Vợ à, quả nhiên em ở đây.”

Tô Duyệt đi trước Phong Duật một bước, tiến lên nắm lấy tay tôi.

“Minh Nghi, cậu ổn không?”

“Lúc tớ bệnh viện tìm cậu, Phong Duật nói cậu đi rồi, tớ không tin.”

“Chuyện tối qua sự xin lỗi, tớ cứ ngỡ người uống là Phong Duật, mang cảnh sát tới nhà cũng chỉ vì sợ anh ấy làm hại cậu. Có phải làm cậu sợ rồi không?”

Nhìn quan trên mặt Tô Duyệt không giống đang diễn, nhất tôi không biết nên trả lời thế nào, chỉ lặng lẽ dùng chút sức, cố gắng rút tay ra.

“Tôi… Tôi không sao.”

Cô bạn thân vậy liền vội vàng thề thốt.

“Canh đó tuyệt đối không có hại cho sức khỏe con người!”

Tô Duyệt lườm cô bạn thân một cháy mặt.

Cô ấy sợ hãi buông tay ra ngay.

Phong Duật thấy cảnh , cũng chẳng dám tiếp tục giả vờ cao ngạo nữa.

Anh bước tới, chen ngang tách Tô Duyệt ra, thay chỗ cô ấy nắm lấy tay tôi.

“Vợ à, đừng ly với anh có được không?”

Sức của Phong Duật lớn hơn Tô Duyệt nhiều, nhất tôi không sao thoát ra được.

Cô bạn thân bên cạnh thấy vậy, lập tức nhanh chớp giáng một cú đ.ấ.m thật mạnh vào cánh tay anh.

“Anh hai, anh làm Minh Nghi đau rồi!”

Phong Duật bị đ.ấ.m nhăn mặt, nhưng vẫn không quên xin lỗi tôi.

“Anh xin lỗi vợ, anh chỉ là quá sợ mất em thôi.”

Cô bạn thân vậy thì trợn trắng .

“Xì, sớm biết vậy thì làm gì từ trước đi?”

“Nếu anh sớm mang kỹ năng giả vờ đáng thương trước mặt em gái đây ra mà dùng, thì anh đã thành chồng người ta từ lâu rồi.”

Phong Duật tỏ đã học được bài học.

Anh vừa định nói gì đó thì Tô Duyệt tiến tới cắt ngang.

“Tôi vẫn còn lời muốn nói với Minh Nghi, anh đừng có chen ngang…”

“Nói bậy! ràng là cô chen chỗ tôi trước mà!”

Khung cảnh hỗn loạn trong chốc lát.

Tôi cạn lời luôn.

Thế là ngẩng đầu định tìm kiếm thông tin hữu ích từ đám bão bình luận một lần nữa.

Chỉ là, chưa kịp nhìn dòng đang lướt nhanh trước .

Một đôi bàn tay ấm áp đã nhẹ nhàng che lấy tầm của tôi.

“Đừng nhìn . Vợ à, em muốn biết gì, anh đều sẽ nói cho em biết.”

19

Hóa ra, không chỉ tôi nhìn thấy bão bình luận. Phong Duật và Tô Duyệt đều nhìn thấy, chỉ là nội dung tôi thấy có chút khác biệt.

Bão bình luận của tôi toàn là lời bậy bạ, còn của Phong Duật và Tô Duyệt lại chủ yếu là thảo luận về diễn biến cốt truyện.

Trong người, Tô Duyệt là người nhìn thấy bão bình luận sớm nhất.

ra, ban đầu tớ ứng tuyển làm trợ lý cho Phong Duật là vì nét của anh ấy. Tớ cứ ngỡ anh ấy là người đó năm xưa. Ai tối đó nhìn thấy bão bình luận tớ mới biết, người bạn b.út hữu đó là cậu.”

“Còn Phong Duật là vì thầm mến cậu, lén lút bắt chước nét của cậu, nên mới dẫn việc tớ nhận nhầm người.”

Nhưng tôi từng xem ký của Phong Duật rồi.

Hoàn toàn không giống tôi, khoan đã?

… Tô Duyệt là bạn b.út hữu của tôi?

Thấy tôi ngạc nhiên, Tô Duyệt rưng rưng nước gật đầu.

“Là tớ.”

“Xin lỗi Minh Nghi, bao năm trôi qua mới có thể lạc lại với cậu.”

Tình xưa cũ chẳng quan gì giới tính, chỉ có tấm chân tình tuôn chảy giữa từng dòng .

Tôi vươn tay ra phía Tô Duyệt.

“Chuyện năm đó, tớ không trách cậu.”

ôm xuyên suốt cả thiếu nữ.

tận hôm nay mới sự trở thành hiện .

ra tôi đã nói dối.

Tôi từng trách cô ấy, cắt đứt lạc một phía.

Lúc nào cũng không ngừng đoán già đoán non xem liệu đối phương có gặp chuyện bất trắc gì không.

Cũng không ngừng hồi tưởng.

Liệu có phải từng nói câu nào không đúng.

Khiến đối phương tức giận.

Nói chung, năm đầu mới cắt đứt lạc, tôi đã nghĩ rất nhiều.

Về sau dần dần mới quen, bắt đầu hướng tầm vào tại, cố gắng dùng tình khác để lấp đầy khoảng trống .

20

Mới ôm được một lúc.

Phong Duật đã giơ tay ra tách Tô Duyệt ra.

“Đây là vợ tôi, phiền… Xin hãy tự trọng!”

Tôi không nhịn được cười, vươn tay kéo Phong Duật ngồi xuống bên cạnh.

“Hóa ra lúc ghen anh lại thế à?”

Trong Phong Duật thoáng qua tủi thân.

“Vợ đừng chỉ cô ấy nói. ràng là anh đã thầm yêu em từ cấp rồi, bao nhiêu năm qua anh không hề thấy khổ, cũng không hề mệt mỏi chút nào.”

“Bởi vì ngay từ nhìn đầu tiên thấy em, anh đã biết, em là vợ anh rồi…”

Cô bạn thân bên cạnh huých vào người anh trai .

“Anh, nói trọng đi!”

Phong Duật nói dòng bão bình luận của anh ấy xuất hiện sau khi tôi bỏ rơi anh ấy ở bệnh viện.

“Lúc đó anh không hiểu mấy thứ nam nữ gì đó bọn nói.”

“Anh chỉ biết thầm yêu em nhiều năm, năm, là nhờ anh cuối cùng cũng hóa được em, sau cơn mưa trời lại sáng.”

“Ai bọn lại bảo anh không nên yêu em, mà nên yêu người khác.”

“Suýt chút nữa thì anh tức c.h.ế.t, trên đời làm gì có ai mặt dày đi bôi nhọ thanh danh người khác thế chứ?”

Tôi thấy mặt giận dỗi của anh trông rất đáng yêu.

Không nhịn được đưa tay vò vò mái tóc mềm mại của anh.

Ai Phong Duật lại được đà lấn tới, tiến lại gần ôm chầm lấy tôi.

“Vợ à, em không biết đâu.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.