Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

12

Trên đường , tôi không nói một lời.

đến biệt thự, tôi lặng lẽ phòng. Vừa khép cửa lại, nỗi mệt mỏi và tủi thân trào dâng, tôi khẽ sờ .

tôi… ướt đẫm.

Giọng Miêu Miêu vẫn văng vẳng bên tai tôi:

“Tớ thấy mối đầu của Lệ Đình Thâm rồi.”

Cho

Anh ấy không đối tác, càng không tôi du thuyền.

Cái dáng cúi đầu cười nhạt chơi điện thoại đó — là đang nhắn tin với mối đầu.

Tôi hít sâu một hơi, nhớ lại hồi cưới, một người chị họ của anh từng bóng gió châm chọc tôi.

Cô ta nói:

“Cứ tưởng em họ tôi sẽ cưới Lan Lan chứ, tiếc đấy.”

Nghĩ đến sự lạnh nhạt của Lệ Đình Thâm suốt một năm qua.

Nghĩ đến tương lai tôi vẫn tiếp tục sống như vậy…

Tôi tủi thân đến mức nước mắt tuôn không ngừng.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt một điều.

Tôi… đã yêu Lệ Đình Thâm rồi.

Trước kia, tôi không tại sao lại hay buồn bực, bất an.

Cho đến tôi lướt thấy một bài đăng của Chân Lông Gợi Cảm, tôi như bừng tỉnh khỏi cơn mơ.

Thì từ lâu tôi đã đặt kỳ vọng vào anh ấy.

Giống như chủ thớt cứng kia, yêu tâm.

tâm, ghen tuông, bất bình.

Một đã có kỳ vọng, con người sẽ sinh tham vọng, rồi ích kỷ, nhỏ nhen, và xấu xí.

Tôi đã ba ngày không nhắn gì cho Lệ Đình Thâm.

Hoặc là nói, anh ấy bận tới mức chân không chạm đất, cũng không có ý định tâm tới tôi.

Tối đó, anh có thể là uống say, nhầm tôi thành người khác, có là mối đầu cũng .

Đúng bác sĩ Lục đang đi công tác, tôi thu dọn hành lý, định sang Miêu Miêu ở vài hôm.

tôi vừa kéo vali xuống tầng, đã Lệ Đình Thâm đang hớt hải chạy chặn lại ở cửa.

Ánh mắt anh ấy hoảng hốt:

“Em định đi đâu?”

Tôi anh làm giật :

“Đến Miêu Miêu.”

Anh nắm lấy tôi, đẩy tôi áp sát vào cánh cửa:

“Đây của em.”

Tôi nhỏ giọng lầm bầm:

“Không . Đây đâu em. Anh cũng đâu có yêu em…”

Anh nghe thấy.

“Người anh yêu là mối đầu của anh… hu hu…”

Tôi còn chưa nói xong, môi đã anh mạnh mẽ chặn lại.

Lần , nụ hôn không còn là kiểu chuồn chuồn lướt nước nữa, là cuồng nhiệt như sóng biển, khiến tôi gần như không thể thở nổi.

Vali rơi tung tóe.

Tôi anh ôm đặt xuống giường.

Anh đè tôi, ánh mắt như lửa:

“Vợ à, anh không muốn chơi cái trò em đoán anh đoán nữa.

Một năm rồi, anh nhẫn nhịn đủ rồi.”

“Anh có thể chịu được việc em chưa yêu anh. anh không chịu nổi chuyện em lầm anh yêu người khác.”

“Cả đời , người anh yêu chỉ có em — Tang Duệ.”

Tôi sững người.

Lời tỏ bất ngờ ấy khiến tôi không kịp.

Lệ Đình Thâm thành kể hết đoạn quá khứ yêu thầm của :

, hồi cấp ba anh đã gặp em rồi, vừa gặp đã .”

đó lầm nối tiếp lầm, ai cũng tưởng anh Hứa Lan Lan.”

Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, ấm ức nói:

“Vợ à, anh nhịn khổ lắm rồi.”

“Anh không kiêu ngạo nữa đâu.”

Anh ngước , ánh mắt đầy u sầu:

“Từ đầu đến cuối, anh chỉ em.

Còn em thì luôn đẩy anh , không ý đến anh, còn đi nói xấu anh với Miêu Miêu, anh buồn lắm.”

Thấy anh sắp rơi nước mắt, tôi vừa sốc vừa đau lòng:

“Xin lỗi… xin lỗi… em bậy thôi…”

Tôi cắn môi:

em cũng không biết có yêu anh không…

không có anh em lại không ngủ được.”

Ánh mắt anh sáng rực, liền tẩy não tôi:

“Vợ à, đó gọi là quan tâm, là , là yêu luôn rồi đấy!”

Tôi khẽ nhíu mày.

Cái giọng điệu … quen quá…

Từ tôi và Lệ Đình Thâm nói hết lòng , anh không còn lạnh lùng nữa, thành cún lớn dính người.

Thậm chí còn bắt đầu ghen với Miêu Miêu.

Hôm đó, tôi hẹn Miêu Miêu đi dạo phố, Lệ Đình Thâm chặn ở cửa.

Đầu anh dụi vào lòng tôi:

“Anh không muốn em đi.

Lần trước ở du thuyền, cô ấy cứ phá đám Chúng ta, như cái bóng đèn ấy.”

Tôi cười dở khóc dở.

rảnh rỗi, tôi lại diễn đàn.

Chân Lông Gợi Cảm đăng bài .

“Tôi và vợ hòa giải rồi, cảm thấy thế giới tươi đẹp.

Tiếp theo, tôi sẽ dẫn cô ấy đi du lịch vòng quanh thế giới.

Tôi đã xin nghỉ… nửa năm rồi!”

Cư dân mạng nô nức chúc mừng.

Không lâu sau, Lệ Đình Thâm cũng .

Anh thu dọn hành lý cực nhanh:

“Vợ ơi, anh cũng xin nghỉ nửa năm rồi.

đi tuần trăng mật nhé!”

Từng sự kiện trong quá khứ như xâu chuỗi lại.

Tôi nheo mắt, thử hỏi:

“Chân Lông Gợi Cảm?”

Anh buột :

“Có !”

Tôi: “…”

Anh quay lại, gương hoảng hốt:

“Vợ… vợ sao biết được là anh…”

Tôi dở khóc dở cười:

“Ngày nào em chả đọc bài của anh.”

anh đỏ trắng, cuối cùng nhào tới ôm tôi:

“Hu hu vợ ơi, mấy chuyện đó anh nói linh tinh thôi, em đừng bụng nha!

anh cứng hơn bê tông đó, em đừng tin!”

Anh còn xin lỗi những câu lải nhải tự luyến trong bài viết.

Tôi lấy bịt anh lại:

“Ngốc quá… em biết rồi.”

“Yêu một người, ánh mắt là thứ không lừa được.”

“Chỉ là đó em không dám chắc…

Em tưởng người anh là người khác.”

“Lệ Đình Thâm, em yêu anh.”

Sau , chúng ta còn rất rất nhiều thời gian chứng minh yêu .

Sau đi du lịch , Miêu Miêu lại chạy đến tôi khóc lóc:

“Lần tớ với Lục Cẩu chia rồi!”

Lệ Đình Thâm lạnh như tiền, cầm điện thoại gọi:

“Tên khốn, vợ cậu đang ở tôi khóc, làm ảnh hưởng hạnh phúc vợ chồng tôi.

Mau tới đón cô ấy , không tôi chặt cậu ngâm rượu.”

[Hoàn chính văn]

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn