Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

10

Trong nháy mắt.

Tống Trạm sắc mặt âm trầm, lướt đến mặt ta.

“Bị thương ?”

ngón tay lạnh lẽo của hắn lướt qua vết thương trên má ta.

Ta không nhịn được co lại.

lưng vang tiếng giận dữ của lão phu nhân.

“Trạm nhi!”

“Con sao thể đối xử với Thẩm thư như vậy?”

Tống Trạm chậm rãi ngẩng mắt.

Ánh nhìn về phía lão phu nhân lóe vài phần âm trầm.

“Nữ nhân này hạ thuốc trong trà.”

“Ý đồ khinh bạc tôn nhi.”

“Nếu không đối xử như vậy.”

“Thì nên đối xử thế nào?”

Hắn cúi mắt nhìn ta, giọng mang theo một tia ủy khuất.

, lời ngươi .”

“Nếu còn dám vào người của ngươi… thì nên thế nào?”

Ta ngây ngốc nhìn hắn, còn chưa kịp phản ứng.

Hàn quang lóe , trường rút khỏi vỏ.

Hắn trở tay lấy tay ta.

Dẫn ta giơ về phía .

Một xuyên thẳng vào tim Thẩm Tĩnh Nghi.

“Ngươi .”

“Kẻ dám vào người của ngươi… đáng ch3t’.”

“A—!”

Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ một mảng.

Tiếng thét của lão phu nhân vang vọng khắp nơi.

“Nghiệt chướng!”

“Ngươi sao thể gi3t’ nàng!”

“Nàng là thư Thẩm !”

lưng Thẩm là Thái tử điện hạ!”

“Ngươi vì nữ nhân này…”

“Muốn đem cả Tống chôn theo sao!”

Bà giận đến phát run.

Xông , tát mạnh vào mặt ta.

Trong khoảnh khắc, tai ta ù .

Đau đến mắt tối sầm.

Tống Trạm lập tức xoay người, ôm ta vào che chở.

Giọng vừa gấp vừa giận.

“Vì sao không tránh?”

Ta nhìn chằm chằm lão phu nhân.

Tấm lưới chôn sâu trong bỗng bị xé toạc.

Vì sao không tránh?

Vì sao không phản kháng?

Bởi vì sợ.

Bởi vì hoảng.

Bởi vì ám ảnh.

Bởi vì những tháng bị áp bức, bị hành hạ.

Khiến ta vô thức khuất phục.

Ta sợ bà.

Từ nhỏ sợ.

Sợ bà phạt quỳ.

Sợ bà đánh roi.

Sợ bà đuổi ta đi.

Sợ bà… muốn ta ch3t’.

Cho nên, ta lựa chọn yếu đuối.

Lựa chọn lùi bước.

“Đừng sợ.”

Dường như nhận ta đang run.

Tống Trạm siết ta.

.”

ta vẫn sững tại chỗ.

Ánh mắt hắn .

Chậm rãi bao lấy tay ta.

Cùng chuôi .

Từng bước ép về phía lão phu nhân.

“Tống Trạm!”

“Ngươi phản !”

“Ngươi muốn gi3t’ ta?”

“Ta… ta là tổ mẫu của ngươi!”

Lão phu nhân bị ép lùi đến không còn đường.

Ngã ngồi xuống đất.

“Nghiệt chướng!”

“Đứa cháu bất hiếu!”

“Ngươi…”

“Ngươi gi3t’ ta sẽ bị trời đánh!”

Tống Trạm không chút dao .

Ngay khi mũi chạm vào y phục bà.

Ta siết ngón tay, chặn lại.

“A Trạm…”

Ánh mắt Tống Trạm lạnh đi.

Trở tay nhấc nhẹ mũi .

Lão phu nhân mặt trắng bệch.

Nhìn mấy sợi tóc bạc rơi xuống.

Nước mắt tràn .

“Ngươi…”

“Vì nàng…”

“Thật sự muốn gi3t’ tổ mẫu sao?”

“Ngươi… chẳng lẽ muốn đi vào vết xe đổ của phụ thân ngươi?”

“Muốn khiến mẫu thân ngươi lạnh sao?”

“Sủng thiếp diệt thê…”

“Hủy cả Tống sao?”

Tống Trạm không nhìn bà.

Một tay ôm ngang eo ta.

Đi đến cửa.

Hắn chợt dừng lại.

.

“Nhưng tổ mẫu.”

“Người ta nhận định làm thê tử.”

“Từ đến cuối chỉ một mình .”

Đêm.

“Lời ta vừa , ngươi nghe chưa?”

Ta gật .

“Ừ.”

Lại là một khoảng lặng.

Yến thành như sói con.”

“Về Tống lại chịu thiệt?”

Ta cúi .

này sẽ không nữa.”

“Ừ.”

một lúc trầm ngâm.

Ta chần chừ mở miệng.

“Ta muốn… mạng của Trương quản sự.”

Bước Tống Trạm khựng lại.

Dường như đang nhớ Trương quản sự quan hệ gì với ta.

Ta mím môi.

“Chính là kẻ hại A Phúc ca què .”

Ngón tay Tống Trạm siết lại buông .

“Được.”

11

Trương quản sự ch3t’ .

Bệnh của Khê khỏi.

Tảng đá trong ta cuối cùng buông xuống.

Mắt gần đến tiết Thanh Minh.

Ta lén mua rất nhiều tiền giấy.

Định đốt cho A Phúc ca để hắn yên tâm.

Vì sao phải lén lút?

Thứ nhất.

Lão phu nhân vẫn không ưa ta.

Thứ hai.

A Phúc ca dù sao là phu quân khuất của ta.

Hiện giờ trong Tống .

Vẫn nên tránh người khác nhìn .

Ta nhét tiền giấy vào bọc.

Đợi đến đêm khuya mới dám lén dậy.

Thu dọn xong.

Ta nhẹ tay nhẹ mở cửa.

Sợ phát chút tiếng .

Lại chậm rãi khép cửa lại.

Vừa thẳng người.

lưng vang một giọng u ám.

“Ngươi đi đâu?”

Ta giật mình, ngã ngồi xuống đất.

Chỉ Tống Trạm như một bóng quỷ.

Lặng lẽ trong bóng tối.

Ta vỗ ngực, trách móc.

“Tống Trạm, nửa đêm ngươi đó làm gì?”

Ánh mắt hắn càng thêm u ám.

“Nửa đêm, ngươi lại định đi đâu?”

Ta bị hắn nhìn đến chột dạ.

Theo bản năng giấu bọc lại.

“Không… ta không ngủ được.”

sân đi dạo.”

Chưa xong.

Tống Trạm như phát điên, tay ta.

Khê đâu?”

“Ngươi đưa nó đi ?”

Ta há hốc miệng.

“Cái gì?”

“Ngươi lại muốn lặng lẽ rời khỏi ta phải không?”

“Lần .”

“Lần này ngươi lại muốn đi mấy ?”

Quanh người Tống Trạm sát khí cuồn cuộn.

Không biết từ đâu lấy một sợi xích.

Quấn từng vòng quanh hai tay đang của chúng ta.

.”

“Vì sao ngươi luôn muốn rời khỏi ta?”

bên ta… không tốt sao?”

Khê… là cốt nhục của ta.”

“Ta bỏ trống bốn trong cuộc đời nó.”

“Ngươi sao thể tàn nhẫn như vậy?”

“A Trạm…”

Ta liều mạng muốn giải thích.

Nhưng hắn không cho ta cơ hội.

“Không sao.”

“Chỉ cần người lại.”

“Dù không đây được.”

.”

“Ta sẽ không buông tay.”

“Ta muốn ngươi.”

“Muốn cả đứa trẻ.”

Ta nhìn hắn.

Không còn chút do dự.

Kiễng .

Kéo sợi xích trên cổ tay.

Nhẹ nhàng kéo hắn lại.

Ngẩng hôn môi hắn.

Sát khí quanh người hắn chợt ngưng lại.

Theo bản năng ôm lấy eo ta.

Cúi hôn sâu hơn.

Hơi ấm dần lan tỏa.

Ta thở dốc.

“Không phải…”

“Ta không đi.”

muốn làm thê tử của A Trạm.”

Ta vội vàng mở bọc.

Lộ xấp tiền giấy dày.

“Ta dỗ Khê ngủ .”

“Ta chỉ muốn…”

Ta tay Tống Trạm.

Cùng hắn từng tờ từng tờ đốt giấy.

Chậm rãi kể lại chuyện giữa ta và A Phúc ca.

Gió cuốn tro bay qua mày.

Tống Trạm thì thầm.

…”

“Ta không ngờ ngươi khổ đến vậy…”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.